<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Buồn cho những hành xừ ở đời.]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Thời gian gần đây các phương tiện thông tin đại chúng, báo đài vẫn nhan nhản những vụ đánh nhau, chém giết chỉ vì đơn giản 1 cái va quẹt, 1 cái nhìn, 1 câu nói... Ai đọc xong cũng phải "ngả nón" chặc lưỡi vì cái cách mà con người đối xử với nhau. Hôm nay Michealvu được chứng kiến tận mặt mới cảm thấy 1 nỗi buồn ở đâu lẻn vào tâm can mình.<br />
Chỉ đơn giản là 1 vụ va quẹt mà lỗi là do cả 2 bên không cẩn thận, chạy trong hẻm mà không chú ý, phóng nhanh để rồi tông vào nhau. Người thì chẳng ai bị gì, xe thì cũng "thương tật" chút đỉnh. Nhưng rồi chẳng ai chịu ai, lời qua tiếng lại, nhào vô đánh cho máu đổ... Trông thấy mà nghẹn lòng, nghẹn lòng chẳng phải vì thương xót cho những con người ấy... mà nghẹn lòng bởi những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt ở đời... giá như ai cũng nhường nhau một tí, chỉ 1 tiếng xin lỗi đâu có gì khó khăn. Hay họ nghĩ xin lỗi là hạ mình, là mất đi cái "bản lĩnh anh hùng", xin lỗi là ta lép vế...<br />
Thật buồn cho những gì con người ta hành xử với đồng loại.<br />
Thiết nghĩ xã hội chúng ta ngày nay cũng nên mở ra những lớp học cho con em chúng ta chỉ học 4 chữ thôi. "Xin lỗi" và "cảm ơn" Nhưng là phải cho chúng học như nằm lòng, như thói quen, như bản năng vậy. Để bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể bật ra 2 tiếng ấy. Có lẽ sẽ bớt đi những câu chuyện thương tâm đến máu đổ. Bởi có lẽ bất cứ ai vào những trường hợp như vậy chỉ cần nghe "xin lỗi" hoặc "cảm ơn" lòng họ cũng sẽ nhẹ lại và đối xử với nhau như những phần "người" chứ không phải là  phần "con" như hiện nay.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/9884/buon-cho-nhung-hanh-xu-o-doi</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 02:24:06 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/9884.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:11:44 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Buồn cho những hành xừ ở đời. on Thu, 18 Jun 2026 19:11:46 GMT]]></title><description><![CDATA[<ol>
<li>Chạy ngược chiều, tông vào 1 cô bé chạy xe đạp. Đang bàng hoàng chưa biết xử lý ra sao, cô bé đã nhận được lời hù dọa "mày nhìn cái gì" và tiếp đến là 1 chàng những lời tục tĩu, chửi thề. Và vụt chạy biến mất tăm.</li>
<li>2 thanh niên không mũ bảo hiểm, mặt búng ra sữa, vụt qua đèn đỏ và xém tông vào 1 xe khác. Tưởng mọi việc sẽ qua và đường ai nấy đi nhưng không. Đã sai lại còn máu bay lại đòi xử 2 người đi xe đúng luật. Cũng may chưa có án mạng.</li>
<li>Xích mích vì những chuyện chẳng đâu, 1 câu nói bâng quơ, 1 cái nhìn vu vơ, vài chai bia mà cuộc vui đã biến thành hỗn chiến, đẫm máu, xử nhau bằng dao, bằng súng....</li>
<li>Ganh ghét trên thương trường, kinh doanh mà những người có học hẳn hòi lại thuê giang hồ xử đẹp người khác để vợ mất chồng, con mất cha, thật tội nghiệp thay những đứa trẻ ấy còn quá bé để hiểu sự đời.</li>
<li>Thấy người ta gặp nạn mà ai nấy đều chỉ đứng xem, không dám, không muốn giúp đỡ vì nghĩ vạ lây....</li>
<li>Cướp giựt, trộm cắp... không đạt được mục đích quay lại đánh người.</li>
<li>Chơi game sex, loạn luân, quan hệ tập thể, sống và yêu 1 cách thoải mái. Không cần biết ngày mai ra sao, hậu quả thế nào.<br />
Xã hội ngày nay vậy sao. Không lẽ bên cạnh những cái gọi là kinh tế phát triển, chúng ta phải chấp nhận đối mặt với những cái là mặt trái như vậy sao. Ai cũng chỉ biết nhịn, cho qua chuyện để khỏi ảnh hưởng đến mình. Nhà này chỉ biết sống cho họ, không cần biết nhà người khác thế nào. Cha mẹ chỉ biết lo kiếm tiền đến khi con cái tù tội, nghiện ngập, hư hỏng rồi thì chỉ biết kêu trời sao khổ. Dù ngày nay thông tin nhan nhản, những bài học kinh nghiệm xảy ra mỗi ngày. Tưởng chừng ai cũng đọc, cũng biết. Nhưng sao vẫn chẳng có gì thay đổi. Các ngành chức năng thì cũng chỉ hiểu, chỉ biết và lại đưa tin với báo đài là sẽ tìm biện pháp khắc chế, chờ đợi mỏi mòn cũng chỉ thấy tình hình "vũ như cẫn" và có thể còn tồi tệ hơn....<br />
Thôi thì kêu gọi mọi người hãy ý thức và góp phần thay đổi bằng cách dạy cho con em mình từ khi còn nhỏ. Với hy vọng tương lai con em ta sẽ tiến bộ hơn. Và không đáng buồn như hiện tại.</li>
</ol>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34836</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34836</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:11:46 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Buồn cho những hành xừ ở đời. on Thu, 18 Jun 2026 19:11:46 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Thật đúng! Qua ý kiến của các bạn thì cho thấy rằng chúng ta vẫn còn đủ tỉnh táo và đạo đức để nhận ra sự thay đổi đáng buồn của xã hội.Tôi cũng vậy,nhiều lúc ngồi suy nghĩ để tìm ra nguyên nhân,có khi là tự giải thích để trấn an mình.Các bạn ạ,thật đáng buồn vì xã hội chúng ta lại xuống dốc như vậy.Có người nói đó là do mặt trái của nền kinh tế thị trường.Khi mà mọi thứ đều có thể giải quyết bằng đồng tiền.Rồi từ đó là hệ quả "mạnh được yếu thua".Khi bước ra đường,thật là hỗn tạp.Có lần tôi bị vướng vào đám kẹt xe,quả thật giờ chiều cao điểm,phải về nhà để giải quyết công việc mà lại kẹt cứng,thật chẳng dễ chịu chút nào.Tôi nghe được một đoạn người cha chạy chiếc xe phía trước dạy con trai của mình,thằng bé trai học chắc khoảng lớp 3 hay 4 gì đấy,ông ấy nói rằng khi gặp những trường hợp thế này phải tìm mọi cách leo lề,chạy ẩu,quay đầu...nói chung là mắc kệ "tụi nó"(chỉ những người khác đang tham gia như ông),rồi ông ông biểu diễn cho thằng bé đó xem.Kết quả là ông đã thoát khỏi đám kẹt xe đó khi cố chạy ngược chiều,khi gặp sự phản ứng của người khác thì ông sẵn sàng văng tục,chửi thề... Tôi suy nghĩ mãi về người đàn ông đó,hèn gì xã hội ngày càng loạn và ghê gớm hơn là ông ta lại dạy cho chính con trai của mình như thế.Trẻ con như tờ giấy trắng,tại sao không dạy nó những điều tốt đẹp mà dạy nó những điều tầm bậy như vậy? Đó cũng là một trong những nguyện nhân tại sao mà giới trẻ càng hung hăng,phạm pháp và hỗn tạp như vậy.Vốn tuổi trẻ,thời kỳ phát triển tâm sinh lý,họ đã rất dễ nổi loạn,dễ làm sai,noi gương xấu...mà xã hội và gia đình lại không giáo dục họ tới nới tới chốn.Thử hỏi số thanh niên trẻ tuổi buổi tối thích đến các nhà văn hóa,trung tâm văn hóa,các nơi sinh hoạt cộng đồng lành mạnh nhiều hay thích tụ tập,đàn đúm,nhậu nhẹt,bão đêm.....Ghê hơn là chính những người trí thức,nhưng người lớn tuổi lại tỏ ra lưu manh,côn đồ hơn bao giờ hết!Lẽ ra họ phải tỏ ra mình "cao hơn một bậc" chứ không phải "ăn thua đủ" hay tranh tài cao thấp với đám nhóc choai choai! Giới trí thức như y bác sĩ,thầy giáo,công chức,thậm chí cả công an... cũng tỏ ra "xuống cấp" về đạo đức như thế nào? Xã hội bây giờ khiến tôi chợt nhớ lại các hay của những bậc hiền triết khi xưa như đức Khổng Tử,Mạnh Tử...rõ ràng không phải tự nhiên mà họ lại tập trung phát triển đạo đức và nhân cách của người dân.Chỉ có cách đó thì xã hội mới an bình."tề gia,trị quốc,bình thiên hạ".<br />
Bây giờ,giữa đám hỗn tạp,nhiễu loạn như vậy,cách duy nhất để "những người còn sót lại" tiếp tục sống và hòa nhập là cứ cố gắng giữ vững lập trường,đừng để bị thời cuộc đánh mất mình.Chỉ có từng người ý thức được,rồi lan tỏa cho những người còn kém ý thức,đừng hơn thua với họ...thì mới mong xã hội khá lên.Những người có trọng trách quản lý,giáo dục nên tỉnh giấc đi,đừng mơ mộng nữa,đừng tự ru ngủ mình nữa.Hãy thực hiện chức năng của mình,bổn phận của mình đi!</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34835</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34835</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:11:46 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Buồn cho những hành xừ ở đời. on Thu, 18 Jun 2026 19:11:46 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Tiếp thu có chọn lọc tinh hoa văn hóa thế giới: cái tốt có chọn lọc, còn cái xấu thì tiếp nhận cả</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34834</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34834</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:11:46 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Buồn cho những hành xừ ở đời. on Thu, 18 Jun 2026 19:11:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Mình đồng ý với các bạn là hiện giờ nhân cách của người Việt Nam mình hiện không ổn, dù là trẻ con đến người lớn, từ nghèo đến giàu, và cả quan chức hay là cu li. Xã hội đang đi ngược lại những gì mà người ta được dạy, những đứa trẻ như tấm giấy trắng được dạy điều hay lẽ phải nhưng khi ra khỏi nhà trường thì hành xử của người lớn trong xã hội đã vô hình chung làm tấm gương xấu cho trẻ mà chúng chưa đủ khả năng phân tích đúng hay sai mà chỉ biết làm theo, nếu không làm theo thì còn bị la, mà con trẻ thì học gì cũng nhanh. Thế là từ đó chúng ta lại luận là trường dạy cái gì mà con trẻ đứa nào cũng hư. Và rồi khi chúng lớn, bị ảnh hưởng bởi những nền văn hóa trên thế giới, mọi người hô hào là hòa nhập chứ không hòa tan, nhưng thực tế giờ là hòa lẫn, học điều hay thì thật khó mà ít, bù lại học điều thì nhiều mà nhanh, lối sống ngày càng đi xuống, văn hóa kệch cỡm, mất đi văn phong cao đẹp vốn có của người Việt Nam. Ông bà dạy thì chúng bảo cổ xưa, vô trường thì hăm thầy đánh bạn búa xua. Hồi mình học cấp 3 thì mấy em cấp 2 không vừa ý thầy dạy, thế là chúng quýnh luôn ông thầy tóc bạc, thật hết nói. Bây giờ giới trẻ ăn mặc lố lăng, thoáng tất cả mọi thứ mà không mấy còn e dè, khép nép. Con người lớn thì bó tay, càng giành nhiều về cho mình càng tốt, ai sống chết mặc ai. Nghĩ lại thật mắc cười, năm 2007 đợt rét lịch sử mọi người ủng hộ cho nhân dân vùng bị rét và cả bà nội mình mặc dù gia cảnh không gọi là quá giàu hay nghèo vẫn được nhận chuyện không chỉ thế mà đến tháng 8 mùa hè nắng gắt bà mình nhận được 2 kg gạo ủng hộ của cả nước, thật sợ đúng không nào? nhưng nói là một chuyện, giải pháp thì không thiếu vì vậy mỗi gia đình hãy cố gắng giáo dục con cái như ông bà xưa vẫn dạy "giấy rách phải giữ lấy lề" và cá nhân chúng ta phải co lập trường thật vững trước cuộc sống đầy biến động, hãy cố gắng học tập và tuyên truyền theo người NHẬT</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34833</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34833</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:11:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Buồn cho những hành xừ ở đời. on Thu, 18 Jun 2026 19:11:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Trước đây, mình có ấn tượng rất xấu với dân tộc Nhật vì những hành động dã man của họ đối với các nước bị họ xâm chiếm vào hồi thế chiến thứ hai ... bây giờ thì không còn nữa... mong sao dân tộc Việt mình noi được gương</p>
<p dir="auto"><a href="http://vnexpress.net/gl/the-gioi/phan-tich/2011/03/tai-sao-khong-co-cuop-boc-hon-loan-o-nhat-ban/" target="_blank" rel="noopener noreferrer nofollow ugc">http://vnexpress.net/gl/the-gioi/phan-tich/2011/03/tai-sao-khong-co-cuop-boc-hon-loan-o-nhat-ban/</a></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34832</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34832</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:11:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Buồn cho những hành xừ ở đời. on Thu, 18 Jun 2026 19:11:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Mấy ngày nay, mình dán mắt vào TV, theo rõi tin tức ở Nhật Bản ... thật tội nghiệp cho một dân tộc đầy thảm hoạ...</p>
<p dir="auto">Đã từ lâu nghe đến văn hoá của người Nhật, bây giờ giữa lúc rối rang quân hồi vô phèng, mới thực sự thấy cái văn hoá quá cao của họ, có thể vượt qua cả xã hội tây phương này. Cho dù thảm hoạ đã đến chân, mọi người vẫn trầm tĩnh, trật tự...vẫn kiên nhẫn xếp hàng chờ đợi để mua nước , thực phẩm và xăng... vẫn lễ độ và giúp đỡ lẫn nhau... không trộm cướp, hôi của...</p>
<p dir="auto">Thực sự nể phục... cầu chúc bình an sớm về cho dân tộc này....</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34831</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34831</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:11:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Buồn cho những hành xừ ở đời. on Thu, 18 Jun 2026 19:11:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Hôm nay - mình sẽ tiếp tục gửi thêm 1 ý kiến, 1 cái nhìn, 1 tiếng nói nữa. Tuy có những cái quá khắt khe và những lời nói có nhiều bạn sẽ cảm thấy quá đáng, chua chát và cay nghiệt. Nhưng hãy đọc và suy ngẫm. Đằng sau những cái như vậy, ta có thể bắt gặp đâu đó, nhận thức ra nhiều thứ. "Có đấy chứ, nó đang diễn ra đó thôi" Theo tôi là vậy:</p>
<p dir="auto">"*Xin đừng vội  tự ái dân tộc khi tôi nói rằng, văn hóa, giáo dục, tư duy, tập quán và  lối sống của người Việt Nam còn có quá nhiều bất cập, bảo thủ và lạc  hậu. Ở trường lớp, ngoài chuyện bị nhồi nhét kiến thức thì học sinh,  sinh viên chẳng được trang bị cho mình những kinh nghiệm, những kỷ năng  sống thiết thực cũng như cách sống tích cực như độc lập và tự lập. *<br />
*Trong gia đình, vì thiếu hiểu biết, thiếu ý thức hoặc do quá cảm  tính, nhiều bậc cha mẹ thương yêu, nuông chiều, bảo bọc, bao che hay  giáo dục con theo kiểu áp đặt một cách thái quá (con cái không được  khuyến khích, hướng dẫn để làm quen và thích nghi với cuộc sống độc lập  và tự lập ngay từ khi còn nhỏ). *<br />
*Con cái đã trưởng thành nhưng họ vẫn tiếp tục bị các bậc cha mẹ gây  áp lực, can thiệp vào bất cứ chuyện gì liên quan đến đời sống riêng tư  của họ, chẳng hạn như việc chọn lựa nghề nghiệp, hôn nhân gia đình, sinh  con đẻ cái, v.v… Từ đó, những đứa trẻ này khi lớn lên và ra đời dễ cảm  thấy bỡ ngỡ, hụt hẫng, thiếu tự tin và sợ hãi trước những khó khăn, va  vấp của cuộc sống, một số khác bị khủng hoảng tâm lý hoặc có nguy cơ trở  thành những phần tử hư hỏng, vướng vào tệ nạn xã hội. Người Việt có quá  nhiều nhược điểm, nhiều thói hư tật xấu, (tôi không cảm nhận được điều  gì hay ho và cao cả để thế giới phải ngưỡng mộ cả), điển hình như: thiếu  trung thực, thiếu uy tín, thiếu chuyên nghiệp, thiếu nguyên tác, thiếu  kỷ luật, thiếu trật tự, thiếu tính phục thiện, bảo thủ, thực dụng, cẩu  thả, khôn vặt, tráo trở, gian trá, tham lam, hay bắt chước, thích học  đòi, thích khoe khoan, tự cao tự đại, ăn dơ ở bẩn, ăn tục nói khoét, văn  hóa ứng xử nói chung rất thấp kém (một ví vụ nhỏ: rất ít khi nói lời  xin lỗi hay nói tiếng cám ơn), v.v… *<br />
*Trong xã hội Việt Nam, hàng ngày tôi chứng kiến nhiều thứ rất ngược  đời. Một ví dụ nhỏ: Những việc cần quan tâm, chia sẻ như việc cứu giúp  người giữa đường gặp nạn chẳng hạn thì đám đông vô cảm hoặc làm ngơ  (sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi), những điều cần được tôn trọng như  sinh hoạt, cuộc sống riêng tư của người khác thì lại lắm chuyện soi  mói, gièm pha hay đâm chọc qua lại này nọ (trong gia đình hay trong sinh  hoạt bà con xóm giềng). *<br />
*Những bất cập, những điều tồi tệ trong nền văn hóa, giáo dục của Việt  Nam là chuyện đáng báo động, tôi nghĩ, toàn xã hội cần nhìn nhận lại  mình một cách công tâm để sớm tìm giải pháp khắc phục và cải thiện. Đừng  tiếp tục bảo thủ, chống chế, tự ru ngủ mình, kêu gào những âm thanh  chói tai về sự tự hào, tự tôn dân tộc"<br />
*<br />
*Nguyễn Việt .<br />
*<br />
*Trích từ tuổi trẻ online.<br />
*</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34830</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34830</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:11:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Buồn cho những hành xừ ở đời. on Thu, 18 Jun 2026 19:11:44 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">cái phải nói đến đầu tiên là nhà nước.sự quản lí quá kém cỏi và trình độ phải nói là.....<br />
thứ 2 là ngành giáo dục cảu VN phát triển quá châm chạp.<br />
thứ 3 là gia đình sự quan tâm và trách nhiệm vs con cái<br />
và cuối cùng là ý thức của mỗi người.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34829</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34829</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:11:44 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Buồn cho những hành xừ ở đời. on Thu, 18 Jun 2026 19:11:44 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Đây là 1 dẫn chứng khác. Chúng ta nên nhìn nhận 1 thực tế đang xảy ra tại xã hội Việt Nam. Và kêu gọi mọi người hãy ý thức và giáo dục con em chúng ta ngay từ bây giờ.</p>
<p dir="auto">Tuần trước trên đường đi ăn tiệc, tôi đã tấp vào một  trạm xăng bên đường để đổ xăng. Nhân viên trạm xăng vô ý bơm quá đầy và  làm xăng văng vào áo mới tôi đang mặc. Quá bất ngờ tôi không còn nói  được gì, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt anh ấy.<br />
Người nhân viên lúc đó cũng không nói gì và vờ làm ngơ,  chăm chăm đổ xăng cho xe khác. Tôi cảm thấy thật sự giận dữ và bối rối,  tại sao anh ấy không nói lời xin lỗi?<br />
Lần khác khi ăn phở, tôi tình cờ phát hiện miếng nilông  nhỏ trong tô phở. Khi tôi nói chuyện này với người phục vụ và quản lý  quán phở, họ chỉ nhìn chằm chằm vào tôi. Sau đó, họ mang cho tôi một tô  phở khác nhưng chẳng buồn nói xin lỗi hay tỏ vẻ hối tiếc.<br />
Với thái độ dửng dưng của nhân viên phục vụ và người  quản lý, tôi chẳng muốn ăn nữa, chỉ tính tiền ra về và tự hứa sẽ không  bao giờ trở lại quán phở đó nữa. Tôi tự hỏi không biết nhân viên trong  quán phở có cùng nhau xem xét lại tai nạn nói trên để rút kinh nghiệm?<br />
Nhiều năm sống ở VN, tôi nhận thấy người Việt không  muốn thừa nhận mình sai và nói lời xin lỗi. Mặc dù rõ mười mươi là lỗi  của mình, họ cũng chỉ phản ứng bằng cách im lặng, lảng tránh, thậm chí  cãi lại thay vì thú nhận lỗi lầm của mình trước mặt người khác.<br />
Tôi đã vướng vào một vụ đôi co vì đối phương không muốn  nhận mình đã sai. Lần đó tôi đi bệnh viện và phải điền đơn bảo hiểm để  được miễn giảm khi thanh toán. Mặc dù tôi đã điền đơn rồi nhưng nhân  viên ở quầy cứ khăng khăng là tôi chưa làm.<br />
Sau đó tôi phát hiện cô nhân viên vô tình để quên đơn  tôi đã điền đâu đó. Tại sao cô ấy phải tranh cãi với tôi thay vì thừa  nhận mình đã làm mất đơn, rồi nói lời xin lỗi và nhẹ nhàng đề nghị tôi  điền đơn lại?<br />
Từ nhỏ bố mẹ đã dạy tôi nói lời xin lỗi khi làm điều gì  sai. Ngược lại, họ cũng xin lỗi tôi khi họ sai. Tôi lớn lên trong môi  trường mà mọi người nói lời xin lỗi để bày tỏ sự quan tâm, tình thương  yêu và tôn trọng lẫn nhau. Thật vậy, dạy xin lỗi phải được bắt nguồn từ  gia đình, nhà trường. Thế nhưng theo tôi thấy ở VN, nhiều người lớn luôn  muốn chứng tỏ mình đúng và ít khi xin lỗi trẻ nhỏ. Như vậy thì làm sao  làm gương cho trẻ và dạy trẻ thói quen nói xin lỗi?<br />
Tôi công nhận đây là do sự khác biệt văn hóa mà gốc rễ,  theo tôi, có thể là nỗi sợ mất mặt của người Việt. Ở phương Tây chúng  tôi cũng coi trọng thể diện của mình nhưng không đến nỗi giả vờ, làm ngơ  sai phạm của mình để tổn thương người khác.<br />
Theo tôi, không có gì xấu khi lầm lỗi và nói lời xin  lỗi vì mọi người thường đứng lên từ sai lầm của mình và của người khác  nữa. Biết nhận lỗi sẽ làm quan hệ giữa con người với con người trở nên  tốt đẹp hơn.<br />
Hãy thử tưởng tượng nếu có va quẹt trên đường và một  hoặc hai bên nói xin lỗi trước thì sẽ không có những vụ tranh cãi, làm  tắc nghẽn giao thông. Trong công ty, thay vì đổ lỗi cho nhau thì hãy  mạnh dạn thừa nhận lỗi của mình để quan hệ đồng nghiệp tốt hơn, công  việc trở nên thuận lợi hơn.<br />
Nếu bạn làm điều gì sai, hãy nhìn nhận và nghĩ xem lần  sau bạn làm tốt hơn bằng cách nào. Né tránh lỗi lầm của mình hay đổ cho  người khác càng làm bạn mất mặt hơn với nhiều người.<br />
ALISON R. BISHOP (người Mỹ)</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34828</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34828</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:11:44 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Buồn cho những hành xừ ở đời. on Thu, 18 Jun 2026 19:11:44 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Đồng ý, một nhận xét quá hay, xã hội càng văn minh tiếng bộ càng làm cho ý thức con em chúng ta càng trở nên đen tối</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34827</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34827</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:11:44 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Buồn cho những hành xừ ở đời. on Thu, 18 Jun 2026 19:11:44 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">có lẽ là do cách dạy dỗ của cha mẹ từ hồi còn nhỏ.và một phần là do ý thức của con người hiện nay vô cùng kém</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34826</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34826</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:11:44 GMT</pubDate></item></channel></rss>