<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Yêu, làm tình... và ngủ]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto"><strong>Tớ không thích tình dục</strong>.  Tớ chỉ thích có một  người   yêu chịu ở bên tớ, thường xuyên nắm nhẹ bàn  tay tớ và thỉnh  thoảng  ôm  tớ dịu dàng. Cậu ngạc nhiên ư? Cậu không thấy  gần đây tớ  chẳng có  bạn  trai, tớ sống một mình sao? Để tớ kể cậu nghe  nhé! Hồi tớ  yêu lần  đầu  tiên ấy, một thứ tình yêu kiểu trong sáng, thánh  thiện.  Tớ và  người ấy  chỉ nắm tay, tựa đầu vào vai nhau, hiếm hoi lắm  mới hôn  phớt  trên môi.  À, tớ rất thích thơm chút chít vào má người ấy,  như  kiểu  của trẻ con ý!</p>
<p dir="auto">Bọn  tớ có ngủ với nhau vài lần  trong   những đêm mùa đông dài lạnh lẽo, tại  nhà của người ấy, khi bố mẹ  đi   vắng. Ngủ kiểu rất lành mạnh. Một tay  người ấy để cho tớ gối đầu, tay    còn lại ôm ngang qua bụng tớ, xong hai  đứa ngủ ngon lành đến sáng.    Không hề có chuyện quan hệ tình dục đâu  nhé! Thậm chí bọn tớ lúc đó còn    chưa từng nhìn thấy nhau nude nữa cơ.</p>
<p dir="auto">Tớ  rất ghét hôn   sâu,  kiểu hôn đá lưỡi ấy. Khi hôn như thế, nước dãi của  người này lẫn   vào  miệng người kia, ghê ghê sao đó. Thêm một điều dở là  người yêu  đầu  tiên  của tớ thường hút thuốc và thỉnh thoảng uống rượu.  Nên tớ  giao  ước là  chỉ được hôn vào những ngày mưa mát mẻ, mỗi lần hôn  không  quá  nửa phút.  Những ngày nắng nóng không được hôn, vì ngột ngạt,  mồ  hôi mồ  kê nhớp  nháp, dễ bực bội chết đi được. Còn những ngày đông   lạnh thì  tuyệt đối  cấm. Bởi môi ai cũng hanh khô nứt nẻ, lỡ trong lúc   hôn bị  bật máu ra và  nhiễm khuẩn thì sẽ tệ lắm. Tớ chẳng quan tâm  người  ấy có  thấy thoải mái  với điều kiện đặt ra hay không, nhưng  người ấy  bảo  tính nết tớ thật là  kỳ cục, nhưng lại quá dễ thương nên  buộc lòng  phải  chấp nhận. Đôi khi  người ấy hôn trộm tớ, kiểu cưỡng  hôn ấy, khiến  tớ  sợ xanh mặt, hét ầm  lên, dù là trong ký túc xá đầy  bạn bè hay là  ngay  kế phòng bố mẹ của  người ấy.</p>
<p dir="auto">Yêu  nhau được một năm  tớ  vẫn có thành kiến với  tình dục và hôn. Khi phát  hiện trong máy tính   của người yêu có hình sex,  tớ xóa sạch mà không  thèm hỏi ý kiến, đã thế   còn giận mất mấy ngày.  Người ta năn nỉ xin  lỗi, tớ còn vùng vằng: <strong>“Tôi  không thích có người yêu  đầu óc bệnh hoạn!”.</strong></p>
<p dir="auto">Rồi    sau đó tớ khám phá ra bên cạnh  việc yêu tớ, anh ấy cặp kè với một em    gái bụi đời. Em ấy nói có thai 4  tháng mà người yêu tớ không thừa   nhận,  đã thế còn tỏ ý rằng em ấy là gái  bụi nên cái thai có thể là của   trăm  thằng khác. Em ấy không thể phá  thai vì nó đã quá lớn. Nên em  ấy  tìm  đến tớ, chỉ là kể chuyện cho tớ  nghe thôi, chứ chả cần gì  khác.  Tớ là  người rất ít khóc. Nhưng nghe  chuyện của em ấy, tớ đã  chảy nước  mắt cả  tiếng đồng hồ đến mức tắc mũi  không thở được luôn.</p>
<p dir="auto">Cậu    nghĩ coi, em ấy kém tớ 2 tuổi,  xinh xắn dễ thương lắm cơ. Vậy mà em   ấy  ngồi trước mặt tớ, nước mắt tèm  lem, vừa khóc vừa kể: Em ấy quê  Nam   Định, năm lớp bảy bị lừa bán sang  một nhà chứa ở Trung Quốc. Em  ấy  phải  tiếp khách ở đó suốt hai năm, rồi  sau gặp được một ông gốc  Việt  đến  chơi hoa, ông ta thương cảm cho tiền  và chỉ đường về Việt  Nam nếu  muốn  bỏ trốn. Em ấy trốn thật, chạy đến  biên giới thì ngất  đi, tỉnh  dậy ở  một đồn biên phòng và được đưa về nhà.</p>
<p dir="auto">Ở   quê, em  ấy đi  học lại, nhưng luôn bị bạn bè khinh miệt vì đã từng làm   đĩ.  Chúng trêu  ghẹo suốt ngày, gọi thẳng thừng em ấy là phò phạch.  Em ấy   bỏ trường, đi  học nghề may, cũng bị dèm pha, điều tiếng, cuối  cùng đành   bỏ quê lên  Hà Nội. Lần đầu tiên đặt chân lên đất thủ đô, em  ấy lang   thang cho đến  khuya, rồi không biết đi đâu, nên ngồi vào một  hàng Net ở   phố Vọng, em  ấy cũng chẳng biết sử dụng máy vi tính, chat  chít lại  càng  không, trong  người thì chất đầy sợ hãi lo âu, vậy là  nước mắt  tràn ra,  khóc nức nở  trước cái màn hình xanh lè, bất động.  Chủ quán là  một người  đàn ông  trẻ, thấy khách có biểu hiện lạ nên lân  la hỏi  chuyện, biết được  hoàn  cảnh của em ấy nên giữ lại làm nhân  viên. Được  một năm thì quán  sang  lại cho người khác. Em ấy không hợp  với chủ mới  nên lại tiếp tục đi   bụi. Thông qua mạng, em ấy quen được  một số trai  trẻ, thường là sinh   viên, con nhà khá giả bao mình. Người  yêu tớ là  một trong số đó. Với đám   kia là lợi dụng nhưng với người  yêu tớ thì em  ấy rất thật lòng. Thậm   chí trong những lúc người yêu tớ  kẹt tiền, em  ấy sẵn sàng đi ngủ với   thằng khác để có tiền đưa cho  người yêu tớ. Gia  đình từ lâu không còn   thừa nhận em ấy nữa, mẹ bệnh  nặng nằm viện, em  ấy về thăm mà không dám   vào, chỉ lén đứng ngoài cửa  nhìn và cắn môi  khóc. Em ấy coi người yêu tớ   là người thân duy nhất,  chỉ mong tiếp tục  được nấu cơm, giặt giũ và   chăm sóc anh ta đã là  mãn nguyện lắm rồi.  Em ấy biết phận mình không   xứng, nên chả bao giờ  ước mơ làm vợ anh ta,  hơn nữa em ấy cũng biết tớ   là người anh ta yêu  cả một năm rồi, nên  rất mong tớ và anh ta hạnh phúc.   Người yêu tớ  không cần phải có trách  nhiệm gì với đứa con của em ấy.  Em  ấy muốn đẻ  thì nó sẽ là con của  riêng em ấy. Chỉ mong sao vẫn được  coi  người  yêu tớ như anh trai và  chấp nhận sự quan tâm của em ấy là  thỏa  lòng.  Dù gặp tớ lần đầu tiên,  nhưng em ấy đã biết tất cả về tớ qua  lời  kể  của người yêu tớ. Em ấy  hiểu là anh ta chỉ yêu thực sự mỗi mình  tớ,   còn đối với em ấy là chơi  bời. Trong mắt em ấy, tớ là một người  tốt  đẹp,  biết cảm thông sâu sắc  cho những số phận bất hạnh, nên em ấy   muốn được  kết nghĩa chị em với  tớ. Em ấy kể thế và muốn thế! Lúc đó   đúng là trong  tớ đầy thương cảm  cho những nỗi khốn cùng của em ấy, nên   tớ không hề  chối từ việc em ấy  coi tớ là chị gái, sâu thẳm tớ cũng  nghĩ  em ấy là em  gái kết nghĩa của  mình.</p>
<p dir="auto">Nhưng tớ không  tha  thứ cho người  yêu tớ được.  Trong lúc khóc thương cho bất hạnh  của em  ấy, tớ khóc cho  cả cuộc tình  bị phản bội của mình. Tớ về ký  túc xá,  viết lên bức tường  chỗ giường  ngủ của mình hai chữ thật to: <em><strong>“GHÊ  TỞM”</strong></em>. Người yêu tớ vào,  nhìn bức tường rồi cúi mặt nhẫn  nhục:** “Em khinh thường anh cũng được,  không tha thứ cho anh  cũng được, nhưng có nhất thiết em phải viết chữ đó  ra không?”**.    Tớ không thèm nói với anh ta một câu vì đã quyết định chia  tay. Tớ    thực sự khinh thường hành vi của anh. Phản bội tớ và lợi dụng  thân xác    của một đứa con gái khác.</p>
<p dir="auto">Vậy mà một tháng sau anh ta  vẫn    không nguôi cầu xin tớ quay lại. Đêm đêm anh ta không về nhà, ở  lại    trong ký túc xá, ngồi bên ngoài cửa sổ phòng tớ, uống rượu và ôm  ghita    đàn duy nhất một bản: <strong>“Đừng xa anh đêm nay”</strong>.  Nhiều  hôm  đứt dây đàn, anh  ta đổi nốt, nghe giai điệu lệch tông cứ  chỏng  lỏng,  ngược ngạo. Con gái  rất dễ mềm lòng. Anh ta lại quá kiên  trì và  có  những biểu hiện tốt nên  tớ  chấp nhận nối lại tình yêu. Tớ  dán màu  giấy  mới trên bức tường của  mình, che đi chữ <em><strong>“ghê tởm!”</strong></em>.  Cố gắng tha thứ và quên.</p>
<p dir="auto">Em    gái kết nghĩa của tớ, cũng  là tình nhân cũ của người yêu tớ thỉnh   thoảng  chạm mặt nhau, song anh  ta luôn làm lơ, thỉnh thoảng cảm thấy   phiền anh  ta xúc phạm em ấy rất  nặng nề. Anh ta nói tớ bị em ấy lừa,   cái thai lẽ  ra đã đến tháng thứ  sáu, sao vẫn chưa hề thấy bụng? Em ấy   cố tình làm  thân với tớ, rồi để  một lúc nào đó sẽ chơi cho tớ một vố   thật đau mà  thôi. Nên anh ta can  ngăn tớ tiếp tục chơi với em ấy. Anh   ta nói quá  hiểu em ấy, loại người  không có nhân phẩm như thế có thể   bán rẻ bất cứ  thứ gì trên đời. Thế là  tớ xa lánh em ấy thật. Em ấy   tìm, tớ tránh mặt.  Cuối cùng cũng không  thấy em ấy làm phiền tớ nữa.   Một thời gian dài bọn  tớ không nhìn thấy  bóng dáng em ấy ở bất cứ đâu   trên đất Hà Nội, cứ nghĩ  rằng em ấy đã bỏ  đi xứ khác làm ăn rồi cũng   nên.<br />
Đó là một cơn  sóng gió lớn trong  mối tình đầu của tớ, nó làm thay đổi thế giới quan  nơi tớ:**  Tình  yêu mà không có tình dục thì người yêu mình sẽ ngoại tình  vì bản   năng  và ham muốn. Nên tớ chấp nhận việc quan hệ tình dục khi chưa    cưới. Tình  yêu hết trong sáng, hết lành mạnh từ đó. Tớ chỉ chiều chuộng    người yêu  thôi, chứ bản thân chẳng thấy thích thú gì chuyện ân ái  cả.   Đau cả thể  xác lẫn đau lòng cậu ạ! Bởi mình phải làm một điều  mình  không  hề mong  muốn.**</p>
<p dir="auto">Nửa năm sau em gái  kia trở  lại tìm tớ. Em   ấy rủ tớ vào toilet của một nhà hàng và đứng  trước mặt  tớ cởi hết quần   áo ra. Bụng và đùi em ấy đầy những vết rạn  trắng trên  da thịt còn phủ   sắc thâm đen sau kỳ thai sản. Đứa con trai  còn đỏ hỏn  mới được gần 4   tháng tuổi đã phải dứt sữa, để lại cho bà  ngoại nuôi,  em ấy tiếp tục dạt   lên Hà Nội sống kiếp bụi đường. Trở  thành gái một  con, dù cho chưa  tròn  20 tuổi, em ấy cũng chẳng thể nào  mang cái vỏ  ngây thơ, đáng  thương đi  lừa bọn thằng trai trẻ như  trước nữa. Ngoài  việc làm điếm ra  em ấy không  có cách nào khác để  kiếm tiền nuôi con.  Đó là cuộc đời  riêng của em ấy,  tớ không cần phải  lo lắng hay giúp đỡ  gì. Có thể gặp  lại tớ vì em ấy  chưa từng nói dối  tớ, duy nhất em ấy đã  làm sai lệch  một điều là** “cái  thai 4 tháng không thể phá”**,   trong  khi lúc tớ biết chuyện nó chỉ mới  được vài tuần. Em ấy ngốc   lắm, nghĩ  rằng muốn giữ lại kỷ niệm với người  yêu tớ. Dù khó khăn, cay   đắng, dù  anh ta đối xử rất tệ bạc, thì em ấy  vẫn cam tâm. Em ấy là   một người có  thể chết vì yêu.</p>
<p dir="auto">Tớ  không rõ thực hư đứa   trẻ là con ai,  nên chỉ thỉnh thoảng khuyên người  yêu tớ tìm hiểu kỹ   mọi chuyện. Nếu  đứa bé mang dòng máu của anh ta, cần  phải có trách   nhiệm nuôi dạy nó.  Nhưng anh ta luôn gạt đi. Cho đến khi  đứa bé được   một tuổi, em gái ấy  chụp hình và đưa cho tớ xem – nó mang  đầy những   nét giống anh ta. Dường  như cả khuôn mặt đều rất giống.</p>
<p dir="auto">Người    yêu tớ có một đặc  điểm không lộ ngay ra bên ngoài. Thậm chí anh ta   cũng  chẳng biết nếu tớ  không phát hiện ra. Khi nhìn sâu vào đôi mắt   màu nâu  của anh ta, hai  con ngươi sậm màu ở trong kích cỡ không đều –   một to một  nhỏ rất rõ  rệt. Tớ nói em gái kia về nhìn kỹ tròng mắt của   con mình,  nếu có gì  khác biệt thì cho tớ hay. Và rồi cậu biết không,   em ấy đã mô  tả đặc  điểm đồng tử không đều y chang với người yêu tớ.<br />
Tớ   cầm hai  bức  ảnh, một của em ấy và một của đứa con đưa cho người yêu   mình. Tớ  khẳng  định chắc chắn đứa trẻ là con anh ta. Nếu anh ta sợ bố   mẹ, không  dám  thừa nhận, thì cũng phải nghĩ cách gì đó góp phần nuôi   nấng máu mủ  của  mình. Anh ta cầm bức ảnh tình nhân cũ ném ra ngoài  cửa  sổ, còn ảnh  đứa  trẻ được bỏ vào ngăn bàn với vẻ thờ ơ: “Anh sẽ  nghĩ  cách sau!”.</p>
<p dir="auto">Phòng   người yêu tớ ở lầu hai, tớ đã  lặng lẽ  xuống đất tìm lại bức ảnh của em   gái ấy, rồi mang lên lấy một  cái  khung ảnh, bày hình đứa con ra trước,   giấu hình mẹ nó ở phía sau  lúc  anh ta đi tắm. Khi trở lại thấy tớ  trưng  ảnh của bé trai trên  bàn, anh  ta cầm nó bỏ vào ngăn bàn và nói:** “Nó là  nghiệp chướng. Anh chưa thể đối mặt với chuyện này, em cho anh  thêm thời  gian…”.**</p>
<p dir="auto">Ngày   đó tớ vẫn có niềm tin đối  với anh ta. Nhưng  sau gần bốn năm yêu  nhau,  anh ta không  muốn lấy tớ  làm vợ nữa. Đứa con  rơi cũng đã hơn  hai  tuổi rồi mà anh ra chẳng ngó  ngàng gì. Và khi thúc  giục quá  nhiều, bọn  tớ chia tay nhau cùng với  những lời lẽ chả hay ho  gì. Anh  ta nói  không thể lấy một người làm vợ  mà chẳng nhiệt tình trong   chuyện chăn  gối. Chắc hồi bé tớ đã bị hãm  hiếp nên khi quan hệ với anh   ta lần đầu  đã chẳng ra máu trinh, có thể  đó chính là nguyên do tớ  ghét  tình dục,  ghét cả hôn. Tớ tức nghẹn lời  cậu ạ! Khốn nạn thay,  không yêu  nữa nên  nói lời cay đắng. Hóa ra điều  anh ta tìm kiếm và ẩn  danh trong  tình  yêu chỉ là một cái màng trinh  sinh học mỏng manh.</p>
<p dir="auto">Tớ   bỏ  anh ta mà chẳng tiếc nuối gì về  con người xấu xa đó, chỉ hối tiếc  cho   mình đã lãng phí quá nhiều thời  gian và tâm huyết. Tớ quên tất  cả những   gì liên quan tới anh ta.** Rồi tớ có người yêu thứ hai,  thứ ba,…   Chẳng ai yêu tớ theo cách cách  tớ mong muốn cả.  Dường như,  tình yêu  về  sau này đối với tớ mất đi  nhiều ý nghĩa, nó nhạt màu  mộng mơ và mất  chất  lãng mạn. Nó chỉ bao hàm  nhục cảm từ đối phương  và sự gượng ép  cảm xúc  bản thân từ tớ.* Nói  chung tình yêu của một nữ nhân ý thức được mình không còn là con gái chỉ  có tình dục và tình dục****.*</p>
<p dir="auto">Khi    ai  đó yêu tớ, tớ luôn muốn được đối xử nhẹ nhàng, nắm tay và ôm ấp   kiểu   như tớ kể lúc đầu ấy. Nhưng tất cả họ chỉ muốn ngủ với tớ. Anh   thứ hai,   thứ ba, rồi đến cả anh cuối cùng mà tớ đã chia tay hơn một   năm cũng đều   đến với tớ vì ham muốn thể xác. <strong>Họ đều khen tớ đẹp, và rực lửa  tình, dù  tớ chẳng cảm nhận được điều đó.</strong>  Họ đều muốn ngủ với  tớ, ừ thì tớ cũng  muốn được ngủ an lành trên cánh   tay họ. Tớ thích cảm  giác được ôm một  người trong đêm tối, nghe từng   hơi thở của người ấy,  vuốt ve nhẹ làn da  nam tính của người ấy. Vậy  mà  những người tớ đã yêu  sau này chẳng ai đem  đến một giấc ngủ bình  yên  cả. Yêu nhau đồng nghĩa  với việc họ đòi ngủ  với tớ, song chẳng  bao giờ  chịu ngủ ngay cả, họ dày  vò thân xác tớ chán  chê, làm tớ mệt  mỏi, còn  họ phải đạt được khoái  cảm mới thôi. Vậy nên để  đổi được  giấc ngủ tất  nhiên tớ phải chiều họ  trước, giúp họ thỏa mãn.  Nếu  không cả đêm tớ  sẽ luôn bị đánh thức bằng  sự khua khoắng, sục sạo,  có  khi rất thô  thiển.</p>
<p dir="auto">Người ta  nói phải yêu nhiều mới tìm   được ra người  tốt nhất cho mình. Tớ đã chấp  nhận thử rất nhiều cuộc  tình  với những  người đàn ông khác nhau về biểu  hiện, nghề nghiệp,  tính cách.  Từ thời  đợi ai đó đến tán tỉnh, tớ đã chủ  động tìm kiếm  người đàn ông  cho  mình. Tớ rất sợ những kẻ đeo bám tớ,  bởi chắc chắn  chúng đều thèm  khát  được lôi tớ lên giường. Nên những kẻ  tán tỉnh,  muốn dụ dỗ tớ sẽ  chẳng  bao giờ có được tình yêu của tớ.</p>
<p dir="auto">Khi   nào cậu chán  nghe  tớ kể thì ra hiệu stop nhé! Tớ sẽ dừng  cái câu   chuyện chẳng ăn  nhập  nổi vào logic tâm lý của cậu ngay. Cậu biết  không,  sau này tớ toàn  đi  tán trai thôi. Tớ tìm kiếm một người yêu có  thể bên  tớ cả ngày, cùng   làm những chuyện thi vị lãng mạn mà không  hề nôn nóng  về chiếc giường   nồng xạ hương, người có thể ngủ với tớ  suốt đêm dài mà  không đặt nặng   chuyện làm tình lên hàng đầu. Rồi tớ  cũng tìm được một  người gần hoàn   hảo. Thực ra chắc anh ấy cũng đầy  ham muốn, nhưng biết  cách che đậy quá   khéo léo nên tớ không nhìn  thấy. Anh ấy là một CEO trẻ  rất lịch thiệp  và  tất nhiên dư dả tiền  bạc để** “make some  noise”** cho  cái ước vọng hẩm hiu   của tớ. Bọn tớ có hàng tá kỷ  niệm chất đầy lãng  mạn với nhau. Dù có  khi  vào ngày làm việc, trong giờ  hành chính anh ấy  cũng vẫn có thể  dành thời  gian ở bên tớ, làm những  điều tớ thích, đi  những nơi tớ  muốn. Tớ từng  điên rồ đến mức vào rạp và  đòi xem lần lượt  tất cả các  phim đang chiếu  trong ngày. Giữa mỗi phim,  bọn tớ ngồi  uống café và  chọc ghẹo nhau. Từ  sáng đến tối muộn, anh ấy  hẳn có sốt  ruột về công  việc, nhưng vẫn chiều  chuộng sở thích của tớ.  Hoặc như,  tự nhiên tớ  muốn thăm làng gốm Bát  Tràng vào một ngày giữa  tuần, anh  ấy cũng tạm  ngưng công việc để lái xe  đưa tớ đi. Tớ có ký ức  với anh  ấy ở hầu hết  các điểm đến thú vị quanh Hà  Nội, làng hoa đào dịp  cuối  năm, vườn  cải vàng rực trong ngày đông,  bãi  giữa sông Hồng mùa  nước  cạn, rồi  cả những làng nghề dệt lụa, đúc đồng,  làm tranh,… Những   chuyến viếng  thăm của bọn tớ không mang hương vị phong  trào, vì những   ngày bọn tớ  đi chơi, đều vào lúc hầu hết mọi người bận  rộn với công   việc kiếm  sống.</p>
<p dir="auto">Cậu biết tại sao tớ nói anh  ấy gần hoàn   hảo  không? Ừ, nhìn mặt cậu tớ biết cậu đoán đúng rồi đó! Anh  ấy là   người  đã có gia đình, buổi tối anh ấy phải về với vợ con, không  thể nào   ở  bên tớ qua đêm cho đến tận ban mai được. Nghĩa là tớ chẳng có  một    cánh tay để gối, chẳng có một cơ thể để ôm, và chẳng được nghe từng     nhịp thở của anh ấy trong đêm sâu tĩnh lặng. Khi những cột đèn cao áp     rực sáng nhất trên những con đường là lúc tớ trống vắng và ngập trong  cô    quạnh.<br />
Tớ đã tán tỉnh anh ấy, và rồi tớ yêu anh ấy, đến giờ  vẫn    cảm thấy cuộc tình đó còn ấm nóng. Song tớ không đủ hấp lực để  anh ấy    đánh đổi gia đình mình. Anh ấy là một người chồng hoàn hảo  trong một  tổ   ấm, thì sẽ phải là người đàn ông khiếm khuyết đối với  tớ. Thế nên  chưa   từng nói chia tay mà bọn tớ cũng dần xa nhau. Vì  những khoảng  trống anh   ấy để lại không cách gì lấp đầy nên tớ đã đi  tìm một người  yêu khác –   người có thể cho tớ một giấc ngủ sâu, an  lành. Và như cậu  thấy đấy, tớ   thất bại cho đến tận giờ.</p>
<p dir="auto">Cậu  cứ bảo tớ  lãnh cảm, nhưng   chẳng phải đâu. Tớ vẫn yêu đàn ông chứ  không hề căm  ghét họ. Chỉ là tớ   chán cái cảm giác mình phải cố gắng  đánh đổi, làm  họ thỏa mãn trước rồi   mới có được điều mình mong muốn.  Sao không người  đàn ông nào ru cho tớ   một giấc ngủ yên ổn lúc tàn  ngày, rồi sau đó có  thể làm tình với tớ vào   sáng sớm.</p>
<p dir="auto">Nói  chung nhu cầu yêu  đương của tớ giản đơn  vậy  thôi. Song buồn thay  chẳng có ai đáng để kỳ  vọng. Tất cả đàn ông  đều dư  thừa sự nóng vội,  hấp tấp nên làm vỡ hết  giấc mơ yêu đương của  tớ rồi.  Họ muốn cùng xây  lâu đài tình ái nhưng  cứ đòi lên đỉnh trước  khi chịu  đắp móng thì  làm sao tớ chấp nhận được.  Cậu đừng khuyên tớ  kiếm bạn trai  nữa, tớ  tạm ngừng yêu để tâm hồn  mình lắng xuống những  mỏi mệt, chán  chường.  Tớ kể đủ thứ với cậu mà  chẳng sợ bị đánh giá lẳng  lơ này nọ. Vì  cậu  có bao giờ yêu bất kỳ đứa  con gái nào trên đời. Cậu  không phải loài   dị tính như tớ, cậu không có  nhục dục gái trai, trong  cậu chỉ có ước   vọng mai này đuợc pháp luật  thừa nhận một gia đình bao  gồm** “husband and  husband”**, hoặc chỉ có <strong>“wife  and wife”</strong>.   Chuyện tình cảm của tớ nằm ngoài  thế giới yêu đương  của cậu mà,  chẳng  cần cậu hiểu hay không hiểu, tớ  trút lòng là đủ. Nên  đêm nay,  cậu hãy  ôm tớ ngủ nhé!</p>
<p dir="auto">Có thể một ngày nào đó,  tớ tìm được một người đàn ông điềm đạm, biết ngủ an nhiên bên tớ, cho  đến khi thức dậy mới làm tình.</p>
<p dir="auto">NGUỒN: <a href="http://www.sieuthicomputer.com.vn" target="_blank" rel="noopener noreferrer nofollow ugc">www.sieuthicomputer.com.vn</a></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/9734/yeu-lam-tinh-va-ngu</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 04:54:03 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/9734.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:10:00 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Yêu, làm tình... và ngủ on Thu, 18 Jun 2026 19:10:01 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">tác giả viết quá đúng , phải nói là "bài viết" đã chạm vào trái tim ng đọc . <img src="https://dalathoa.com/assets/plugins/nodebb-plugin-emoji/emoji/android/1f604.png?v=949c31d9b7c" class="not-responsive emoji emoji-android emoji--smile" style="height:23px;width:auto;vertical-align:middle" title=":D" alt="😄" /> cuộc đời này đã dần chết hết những tình yêu thời ông ngoại-bà nội của mình rồi . quan niệm về cái đẹp, về hạnh phúc đã thay đổi, tuy vẫn còn , nhưng ít quá .</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34461</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34461</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:10:01 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Yêu, làm tình... và ngủ on Thu, 18 Jun 2026 19:10:01 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">xét về khía cạnh nào đó nó vẫn đúng  ...<br />
nhưng mà  ít nhất thì tâm trạng ngta bấn loạn nên ngta viết thế</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34460</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34460</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:10:01 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Yêu, làm tình... và ngủ on Thu, 18 Jun 2026 19:10:01 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34459</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34459</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:10:01 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Yêu, làm tình... và ngủ on Thu, 18 Jun 2026 19:10:01 GMT]]></title><description><![CDATA[<blockquote>
<p dir="auto"><strong>dieuphong;43669:</strong><br />
cách hành văn thì bình thường, nhưng có lẽ trường hợp này hơi đặc biệt, thấy sao sao! hi hi...! Kỹ tính quá có khi bị ế áh! nhá, bà Jas nhá!</p>
</blockquote>
<p dir="auto">Văn chương cảm nhận thía nào là tùy suy nghĩ của mỗi người. Tui thì thấy đôi khi người ta viết hơi ngờ nghệch để thể hiện cái ý thâm sâu nào đấy. Nhưng trường hợp này không nhiều.<br />
Hồi trước tui đọc bài viết của Công Tử Hà Đông Hoàng Hải Thủy, ổng phân tích bài Lá Diêu Bông của thi sĩ Hoàng Cầm sặc mùi chính trị mà mình đọc bài thơ thì thấy bình thường, chả có gì phải suy nghĩ nhiều. Đó là do cái tư tưởng của người đọc nó ám tác phẩm chứ còn đôi khi tác giả viết ra chả có dụng ý gì.</p>
<p dir="auto">Tui mà ế à? Nghe lạ nhỉ? Tui chưa khi nào nghĩ rằng mình ế hết á. Giờ thì đang ngồi trong Tuyệt Tình Cốc để luyện công. Khi nào tái xuất giang hồ thì hẵng biết, hoho...</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34458</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34458</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:10:01 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Yêu, làm tình... và ngủ on Thu, 18 Jun 2026 19:10:01 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">cách hành văn thì bình thường, nhưng có lẽ trường hợp này hơi đặc biệt, thấy sao sao! hi hi...! Kỹ tính quá có khi bị ế áh! nhá, bà Jas nhá!</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34457</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34457</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:10:01 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Yêu, làm tình... và ngủ on Thu, 18 Jun 2026 19:10:00 GMT]]></title><description><![CDATA[<blockquote>
<p dir="auto"><strong>dieuphong;43658:</strong><br />
Đọc thấy hâm hâm! <img src="https://dalathoa.com/assets/plugins/nodebb-plugin-emoji/emoji/android/1f604.png?v=949c31d9b7c" class="not-responsive emoji emoji-android emoji--smile" style="height:23px;width:auto;vertical-align:middle" title=":D" alt="😄" /></p>
</blockquote>
<p dir="auto">Theo tui thì không có gì là hâm, một cách hành văn hơi lạ thui. Dù gì thì nội dung cũng khá đúng nhỉ?</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34456</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34456</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:10:00 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Yêu, làm tình... và ngủ on Thu, 18 Jun 2026 19:10:00 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Đọc thấy hâm hâm! <img src="https://dalathoa.com/assets/plugins/nodebb-plugin-emoji/emoji/android/1f604.png?v=949c31d9b7c" class="not-responsive emoji emoji-android emoji--smile" style="height:23px;width:auto;vertical-align:middle" title=":D" alt="😄" /></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34455</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34455</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:10:00 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Yêu, làm tình... và ngủ on Thu, 18 Jun 2026 19:10:00 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Nghe co ve bi dat qua . Co fai Thuc trang cua gioi nu bay gio la nhu the sao moi nguoi ? Thu hoi, neu dai da so giong nhu co gai trong cau chuyen thi se ra sao ???</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34454</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34454</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:10:00 GMT</pubDate></item></channel></rss>