<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[“Anh thích là chồng em”]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Một câu chuyện dễ thương có thật - quà Valentine sớm cho mọi người <img src="https://dalathoa.com/assets/plugins/nodebb-plugin-emoji/emoji/android/1f642.png?v=8142d7276e2" class="not-responsive emoji emoji-android emoji--slightly_smiling_face" style="height:23px;width:auto;vertical-align:middle" title=":)" alt="🙂" /></p>
<h3>ANH THÍCH LÀ CHỒNG EM</h3>
<p dir="auto">Chàng chỉ bập bẹ được một ít tiếng Việt, nàng chỉ “yes, no” và một số câu đối  thoại tiếng Anh nhưng họ rất hiểu ý nhau. Với họ, ngôn ngữ có lẽ nằm ở trái  tim.</p>
<p dir="auto">Và đường đến trái tim đàn ông thông thường vẫn đi qua bao tử...</p>
<p dir="auto"><strong>Cuộc gặp gỡ định mệnh</strong></p>
<p dir="auto">Chín năm trước, Michael sang Việt Nam làm tình nguyện viên cho một tổ chức  của Anh. “Khi nộp đơn làm tình nguyện viên sang Việt Nam, tôi đăng ký hai năm và  dự định hết hạn sẽ quay về Anh”, Michael nói. Nhưng rồi ông đã quyết định gắn bó  những năm tháng còn lại với Việt Nam vì đã tìm thấy Bình - người phụ nữ ông tìm  kiếm hơn nửa đời người.<br />
Michael khẳng định: “Khi mới gặp Bình, tôi không nghĩ cô ấy là người mình  đang tìm kiếm. Nhưng sau đó tôi biết đây chính là người có thể chia sẻ với mình  mọi việc, người sẽ là một phần tâm hồn tôi. Tôi thích sự giản dị, chu đáo và  biết quan tâm đến gia đình của Bình. Cô ấy nhẹ nhàng, nhân hậu, chăm chỉ lo toan  cho con cái, dù vất vả nhưng lúc nào cô ấy cũng vui vẻ, dễ chịu, không kêu ca  phàn nàn”.</p>
<p dir="auto">Bà Bình kể: “Michael là khách quen của quán phở phía bên kia đường. Từ khi  tôi mở gánh phở vỉa hè thì quán kia chuyển đi nơi khác. Anh ấy sang chỗ tôi ăn,  chắc chỉ cho qua bữa nhưng thấy hợp khẩu vị nên đến thường xuyên hơn”. Khi ấy  Michael đã 52 tuổi, chỉ biết nói “xin chào” và “cảm ơn” bằng tiếng Việt.</p>
<p dir="auto">Rồi dần dần vị khách cao lớn ấy cứ 19g30 đến ăn, uống bia tới... 22g mới chịu  về. Ông lặng lẽ đến, lặng lẽ ăn và lặng lẽ quan sát người phụ nữ bán phở cho  khách.</p>
<p dir="auto">Đêm mùa đông rét căm căm, quán gần biển nên lạnh tím tái cả da thịt. Thấy bà  Bình ngồi co ro, Michael lẳng lặng về khách sạn lấy áo rồi ra dấu bảo bà mặc  vào. Lần khác, ông mang cho bà đôi vớ...</p>
<p dir="auto">Bà Bình cười bối rối khi nhớ lại: “Lúc ấy tôi xấu hổ quá. Tôi chỉ nghĩ anh ấy  tốt, thấy mình khổ nên động lòng thương. Với lại mình cứ lụi cụi nấu nướng,  chẳng để ý đến đầu tóc, mặc toàn quần áo cũ, sao dám nghĩ người ta yêu mình”.  Thật ra cuộc hôn nhân quá nhiều đau khổ với người chồng trước và những lo toan  cho ba đứa con đang tuổi ăn tuổi học đã khiến trái tim bà gần như chai sạn.</p>
<p dir="auto">Sau đó, Michael hay trò chuyện với những người con nhỏ của chủ quán bằng việc  hỏi thăm chuyện học và sức khỏe. Những lúc bọn trẻ bận học, Michael lại giúp mẹ  chúng lấy cái bát, đôi đũa cho khách.<br />
“Tôi cứ thắc mắc chồng cô ấy đâu mà không gặp lần nào. Một lần gặp người bạn  của Bình từ Hà Nội xuống, tôi nhờ hỏi giúp. Lúc đó tôi mới biết Bình đã ly dị từ  năm 1999”, Michael kể.</p>
<p dir="auto">Một năm sau (2001), Michael đề nghị được đóng tiền cho mỗi bữa cơm tối chung  với mẹ con Bình. Thương người đàn ông nước ngoài lủi thủi một mình nơi đất  khách, bà Bình đồng ý. Mấy tháng sau, Michael lại đề nghị bà chỉ bán phở từ thứ  hai đến thứ sáu, hai ngày cuối tuần nghỉ ngơi, tiền bán phở của hai ngày đó  Michael sẽ gửi. Bà Bình từ chối: “Tôi có sức khỏe nên vẫn phải làm để phòng  những lúc con cái ốm đau”. Michael thuyết phục mấy lần nhưng bà vẫn không  chịu.</p>
<p dir="auto">Một thời gian ngắn sau, bà nhận lời Michael đi ăn nhà hàng mỗi trưa thứ bảy  hằng tuần. Ngôn ngữ của họ chủ yếu vẫn là... ra dấu và thứ tiếng Việt bập bõm  của Michael. “Anh ấy bảo tôi phải ăn nhiều cho khỏe và chỉ thích tôi làm việc ít  thôi. Đến lúc này tôi mới nhận ra tình cảm của anh ấy - nhất là qua ánh mắt -  nhưng cũng không dám mơ mộng gì xa xôi. Mình không còn trẻ trung, lại một nách  ba con, đời sống thì khó khăn. Chẳng ai dại mà chuốc vất vả vào thân” - bà Bình  kể.</p>
<p dir="auto"><strong>Lời tỏ tình không giống ai</strong></p>
<p dir="auto">“Anh thích là chồng em” - lời tỏ tình được Michael thốt ra bằng thứ tiếng  Việt ngọng nghịu sau một buổi cơm trưa làm bà Bình ngỡ ngàng. Bà Bình không trả  lời. “Tôi phân vân vì không biết người ta yêu thương mình thật lòng hay không” -  bà giải thích. Tối, Michael lại hỏi, bà chỉ cười. Tuần sau, Michael lặp lại câu  nói ấy, đáp lại vẫn là sự im lặng. Mỗi đêm, Michael vẫn lẳng lặng giúp mẹ con bà  dọn bàn ghế rồi mới về.<br />
Một buổi tối của ngày thứ 30, Michael đưa cho bà mảnh giấy. Bà Bình không nén  được xúc động trước dòng chữ tiếng Việt viết không tròn nét: “Anh thích là chồng  em”. “Tôi nghĩ mãi. Ở cái tuổi 46 này mà đi bước nữa...” - bà Bình bỏ lửng câu  nói. Mấy ngày sau, Michael lặp lại câu nói đó. Bà Bình gật đầu.</p>
<p dir="auto">Từ đó, Michael thường xuyên tới nhà bà ăn cơm, gặp gỡ người thân trong gia  đình bà nhiều hơn. “Nhìn cách anh ấy trò chuyện, quan tâm những đứa con của  mình, tính ít nói và hiền lành của anh ấy, tôi nghĩ đây là người mình có thể gửi  gắm”, bà Bình kể.</p>
<p dir="auto">Sau khi đăng ký kết hôn, Michael về Anh bán hết tài sản của mình. Ông đã chọn  Việt Nam làm quê hương thứ hai. Kiôt ba mẹ con bà Bình thuê ở bến Đoan chỉ hơn  10m2. Michael bảo vợ phải mua nhà, ông sẽ lo tiền. Ngôi nhà đầu tiên rộng 18m2 ở  phường Hạ Long, Michael ra vô phải khom người. Thấy vẫn chật chội, Michael sau  đó đi tìm một căn nhà khác, là ngôi nhà hai tầng khang trang, yên tĩnh họ đang ở  bây giờ trong một con hẻm rợp bóng ngọc lan của khu 6A (tổ 2, P.Hồng Hà, TP Hạ  Long, Quảng Ninh). Michael còn lo cả việc làm cho các con riêng của vợ, thậm chí  đứng ra làm đám cưới cho chúng. Nhìn cảnh ông sui mắt xanh tóc vàng đứng cạnh bà  sui Việt Nam trao nhẫn cho cô dâu, chú rể... nhiều người rất ngạc nhiên và xúc  động.</p>
<p dir="auto">“Lúc mới lấy nhau, tôi có gợi ý chuyện sinh con thì Michael bảo: Bình -  Michael đã có ba đứa con rồi. Nghe anh nói thế, tôi chỉ muốn khóc và thương anh  nhiều hơn” - bà Bình tâm sự. Hỏi Michael, ông cười rất nhân hậu và bảo: “Với tôi  bây giờ việc có con không quan trọng bằng cuộc sống bình yên và hạnh phúc với  Bình. Bình đã vất vả quá nhiều rồi. Nếu có con cô ấy sẽ khổ thêm”.</p>
<p dir="auto">“Tôi rất hài lòng với cuộc sống bây giờ của mình”, Michael nói. Bà Bình rạng  rỡ nói thêm: “Thỉnh thoảng bạn bè của tôi đến nhà chơi hoặc hai vợ chồng đi đám  cưới, anh ấy gặp được nhóm bạn của vợ là cứ như sáo sậu, đến cụng ly chúc mừng  hỏi han. Michael rất vui tính, hiền lành và nhẹ nhàng. Nhiều khi tôi đang lúi  húi làm việc, anh ấy lẳng lặng đến ôm và vỗ vỗ nhẹ vào vai làm tôi rất xúc động.  Tôi thấy bình yên và hạnh phúc bên chồng mình”.</p>
<p dir="auto">MY LĂNG<br />
Tuổi Trẻ Online - Thứ Sáu,  11/2</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/9672/anh-thich-la-chong-em</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Sat, 20 Jun 2026 00:25:55 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/9672.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:08:47 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to “Anh thích là chồng em” on Thu, 18 Jun 2026 19:08:48 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">dễ thương quá đi,như điều kì diệu của cuộc sống í</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34172</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34172</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:08:48 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to “Anh thích là chồng em” on Thu, 18 Jun 2026 19:08:48 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Dạ <img src="https://dalathoa.com/assets/plugins/nodebb-plugin-emoji/emoji/android/1f642.png?v=8142d7276e2" class="not-responsive emoji emoji-android emoji--slightly_smiling_face" style="height:23px;width:auto;vertical-align:middle" title=":)" alt="🙂" /></p>
<p dir="auto">Trong tiếng Anh, từ dùng để chỉ người mình yêu có nhiều lắm ạ: lover, honey, darling, sweetheart, v.v.. - nhưng em thích nhất từ "soul mate" chị :"&gt;</p>
<p dir="auto">Chúc chị sớm tìm được "bạn tâm giao" phù hợp với chị nhé!</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34171</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34171</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:08:48 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to “Anh thích là chồng em” on Thu, 18 Jun 2026 19:08:47 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Chị Jas thích bài này. Tình cảm chân thật thì người ta đâu cần địa vị, tiền bạc hay học thức lẫn văn hóa em nhỉ?</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/34170</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/34170</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:08:47 GMT</pubDate></item></channel></rss>