<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Vòng Hoa Dã Quỳ]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Lần đi nghỉ này có lẻ là lần sau cùng của hai đứa mình phải không Em. Cuộc sống dù bận rộn trăm côn ngàn việc nhưng anh vẫn nhớ tới kỷ niệm của hai đứa mình trong ngày đầu quên nhau và anh đã hứa là mỗi năm đúng vào ngày này chúng mình sẽ cùng lên thăm Đà Lạt, đã bảy năm trôi qua và anh vẫn nhớ thực hiện đúng như những gì mình đã nói. Những năm đầu mỗi chuyến đi thật sự là một tuần trăng mật cho hai chúng mình, càng về sau anh càng thấy em lợt lạt, em đi cùng anh giống như thực hiên nghĩa vụ mà khi nhìn vào mắt em anh không còn thấy một sự hòa hứn vốn có như những lần đi trước.<br />
Mấy tháng gần đây, anh có nghe mọi người bàn tán về chuyện em và sếp của em sau những đợi công tác dài ngày, Anh là người chồng đương nhiên anh cũng hiểu và mơ hồ đoán ra có chuyện thay đổi trong suy nghỉ và cách sinh hoạt của em. Sau mỗi chuyến công tác dài ngày trở về anh vẫn tưởng em sẽ sà vào lòng anh nói những lời thương nhớ hay làm nũng bắt anh đưa đi ăn những món em thích hay những phút ái ân cuồng nhiệt sau những chuyến xa nhà thì anh lại bắt gặp ở em thái độ thất thần buồn thảm, có những đêm giận mình tỉnh giấc sờ bên cạnh không thấy em đau, anh lần tìm thì thấy em nói chuyện diện thoại với ai đó mà nghẹn ngào tức tưởi. Em có hiểu tâm trạng của anh lúc đó không, anh nép mình sau bức tường cách em có một viên gạch mà lòng nặng trĩu không nói nên lời. Những lời âu yếm của em dành cho sếp như lưỡi dao cắt vào tim anh ứa máu. Anh quay về gường giả vờ ngủ mà đầu óc mông lung, vô tình một giọt nước mắt nhỏ ra chảy dài ướt gối, anh thản thốt không tin là mình đã khóc, khóc vì tình yêu, khóc vì một người đàn bà mà trong đời anh tâm niệm là mình sẽ khóc. Anh không biết mình đã có lỗi lầm gì để em phải xa anh, để em phải tìm sự nương tựa ở người đàn ông khác? Ngàn câu hỏi được anh đặt ra để rồi không tìm được câu trả lời thỏa đáng cho riêng mình.<br />
Lần đi nghỉ này anh mong là sợi dây vô hình sẻ lại ràng buộc mình lại với nhau, nhưng sau những ngày ở xứ sở tình yêu anh không hề thấy tình yêu trở lại trong ánh mắt em. Những phút ái ân như là nhĩa vụ, anh cảm thấy sợ  khi nhìn vào ánh mắt vô hồn của em trong lúc đó, và anh cảm thấy như mình có lổi vì đã ép em phải chìu anh mặc dù em không muốn.<br />
Hôm nay là ngày cuối cùng của chuyến đi, như những ngày khác, tâm trạng của em cũng mơ hồ, thể xác đi với anh nhưng tâm hồn em lại thuộc về nơi khác, anh đã để em đi tới những nơi nào em muốn, còn anh thì lang thang đi vào cỏ dại để tìm kiếm cho được những bông dã quỳ để làm một vòng hoa đeo cổ tặng em, thứ hoa mà ngày xưa em rất thích, anh mong là nó sẽ gợi lại những kỷ niệm đẹp ngày xưa mà kéo em trở về thực tại, trở về cuộc sống êm đềm hạnh phúc của chúng ta, anh ngồi đây xỏ từng bộng dã quỳ, đan từng cành hoa hạnh phúc mà một lần nữa nước mắt lại tuôn rơi. Dã Quỳ ơi hãy giúp tôi tìm lại người của ngày xưa Dã Quỳ nhé.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/9539/vong-hoa-da-quy</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 03:56:48 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/9539.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:07:27 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Vòng Hoa Dã Quỳ on Thu, 18 Jun 2026 19:07:28 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Hãy mạnh dạn nói chuyện cùng vợ để cùng tìm ra hướng giải quyết chung. "Đồng sàng dị mộng" là điều không có cặp vợ chồng nào mong muốn cả!</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/33896</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/33896</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:07:28 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Vòng Hoa Dã Quỳ on Thu, 18 Jun 2026 19:07:27 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">có những thứ không đáng để khóc...</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/33895</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/33895</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:07:27 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Vòng Hoa Dã Quỳ on Thu, 18 Jun 2026 19:07:27 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Đọc xong chỉ một từ -Buồn. Nhưng là nam nhi hãy mạnh mẽ lên bạn. Vợ bạn hết thuốc chữa rùi- Cho em ''lên đường'' sớm đi.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/33894</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/33894</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:07:27 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Vòng Hoa Dã Quỳ on Thu, 18 Jun 2026 19:07:27 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Đà Lạt đôi khi là hạnh phúc bất tận, nhưng đôi lúc là giọt đắng, sâu thẳm trong con tim của mỗi con người.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/33893</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/33893</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:07:27 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Vòng Hoa Dã Quỳ on Thu, 18 Jun 2026 19:07:27 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">chuc anh som tim lai duoc hanh phuc cua minh....................</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/33892</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/33892</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:07:27 GMT</pubDate></item></channel></rss>