<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Chúng tôi là những thằng ngu]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Vào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ<br />
thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày.</p>
<p dir="auto">Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế gãy. Trong một góc phòng<br />
tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống sàn nhà. "Nghe này,<br />
thằng ngu kia!" đứa nằm dưới hét lên. "Tao cóc thèm để ý đến con em gái<br />
của mày đâu!"</p>
<p dir="auto">"Mày đừng có đụng vào nó, mày nghe tao chứ?" đứa ở trên hăm dọa.<br />
Tôi yêu cầu chúng không đánh nhau nữa. Bất ngờ cả 14 cặp mắt nhìn thẳng<br />
vào mặt tôi. Tôi biết trông tôi không có vẻ gì là thuyết phục cho lắm. Cả hai<br />
tên gườm gườm nhìn nhau và nhìn tôi rồi đi từ từ về chỗ ngồi. Vào lúc đó,<br />
giáo viên phòng bên cạnh ló đầu vào phòng, hét bọn học trò của tôi ngồi vào<br />
chỗ, im lặng và nghe lời tôi. Tôi cảm thấy mình thật bất lực.</p>
<p dir="auto">Tôi cố gắng dạy theo giáo trình đã soạn nhưng chỉ gặp những khuôn mặt<br />
gườm gườm cảnh giác đề phòng. Khi hết giờ, tôi giữ cậu học trò đã gây ra<br />
vụ đánh nhau. Cậu ta tên là Mark. "Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi<br />
em," cậu ta nói. "Tụi em là những thằng ngu." Và Mark rời khỏi phòng.<br />
Lặng người đi, tôi rơi mình xuống ghế và bắt đầu suy nghĩ xem tôi có nên trở<br />
thành giáo viên hay không. Có lẽ cách giải quyết tốt nhất là nên từ bỏ? Tôi<br />
tự nhủ sẽ cố một năm rồi sau khi tôi lập gia đình vào mùa hè tới tôi sẽ làm<br />
điều gì đó có ích hơn.</p>
<p dir="auto">"Tụi nó quậy cô phải không?" Đó là người giáo viên đã vào lớp tôi lúc nãy.<br />
Tôi gật đầu.</p>
<p dir="auto">"Đừng có suy nghĩ nữa," anh ta nói. "Tôi dạy chúng trong những lớp phụ đạo<br />
vào mùa hè, và hầu như chắc chắn tụi nó sẽ không tốt nghiệp nổi. Đừng có<br />
phí thời gian với bọn này."</p>
<p dir="auto">"Ý anh là sao?"</p>
<p dir="auto">"Chúng sống trong những túp lều ngoài đồng. Chúng là những lao động nay<br />
đây mai đó. Chúng chỉ đến trường khi chúng thích thôi. Đứa trẻ thứ hai đã<br />
quấy rối em gái của Mark khi chúng đi hái đậu chung. Tôi đã phải la chúng<br />
vào bữa trưa. Cứ phải giữ chúng im lặng và làm việc. Nếu chúng gây ra điều<br />
gì, cứ kêu tôi."</p>
<p dir="auto">Khi tôi lấy đồ ra về. Tôi không thể nào quên được hình ảnh khuôn mặt của<br />
Mark khi cậu ta nói "Chúng em là những thằng ngu." Thằng ngu. Từ này cứ<br />
vang lên trong đầu tôi. Tôi quyết định tôi phải làm điều gì đó thật mạnh mẽ.<br />
Vào buổi chiều hôm sau tôi bảo với người đồng nghiệp của tôi đừng vào lớp<br />
tôi nữa. Tôi cần điều khiển những đứa trẻ này theo cách của tôi. Tôi quay lại<br />
lớp và nhìn vào mắt từng học sinh. Rồi tôi bước tới bảng và viết ECINAJ.<br />
"Đó là tên của tôi," tôi nói. "Các em có thể nói cho tôi biết đó là gì không?"<br />
Bọn trẻ nói rằng tên của tôi "kỳ cục" và chúng chưa bao giờ thấy một cái tên<br />
như vậy. Tôi lại bước tới bảng và viết chữ JANICE. Nhiều đứa nhỏ bật kêu<br />
lên và chúng nhìn tôi vui vẻ.</p>
<p dir="auto">"Các em nói đúng, tên của tôi là Janice," tôi nói. "Tôi bị thiểu năng đọc,<br />
nghĩa là chứng đọc khó. Khi tôi bắt đầu đi học, tôi không thể viết tên của tôi<br />
chính xác. Tôi không thể đọc chữ và các con số thì bay mất tiêu khỏi đầu<br />
tôi. Tôi bị đặt biệt danh "Đứa ngu". Đúng vậy đó - Tôi đã từng là một "đứa<br />
ngu". Bây giờ tôi vẫn còn cảm giác được những âm thanh khủng khiếp đó và<br />
sự xấu hổ của mình."</p>
<p dir="auto">"Vậy sao cô thành giáo viên được?" một đứa trẻ hỏi.</p>
<p dir="auto">"Vì tôi ghét những biệt hiệu đó và tôi không ngu si và tôi rất ham học. Lớp<br />
học của chúng ta cũng vậy. Nếu các bạn thích biệt danh "thằng ngu", các<br />
bạn không cần ở đây. Hãy đổi qua lớp khác. Không có ai ngu ở trong lớp<br />
này."</p>
<p dir="auto">"Tôi sẽ không dễ dàng với các em," tôi tiếp tục. "Chúng ta sẽ làm việc và làm<br />
cho tới khi các em nắm bắt được. Các em sẽ tốt nghiệp và tôi hy vọng một<br />
số em sẽ vào được đại học. Đó không phải là chuyện tếu - đó là một lời<br />
hứa. Tôi sẽ không muốn nghe từ "ngu" một lần nào nữa. Các em có hiểu<br />
không?"</p>
<p dir="auto">Bọn trẻ dường như ngồi nghiêm chỉnh hơn.<br />
Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ và tôi bắt đầu thực hiện được một phần lời<br />
hứa. Đặc biệt Mark là một đứa trẻ rất thông minh. Tôi đã nghe cậu ta nói với<br />
một đứa khác "Cuốn sách này rất hay. Chúng tớ không đọc sách trẻ con ở<br />
đây." Cậu đang cầm cuốn sách "To Kill a Mockingbird".<br />
Tháng ngày trôi qua, và sự tiến bộ thật tuyệt vời. Một ngày kia Mark nói với<br />
tôi "Mọi người vẫn nghĩ chúng em ngu vì chúng em hay nói sai ngữ pháp."<br />
Đó là thời điểm tôi chờ đợi. Từ lúc đó chúng tôi học chuyên sâu về ngữ<br />
pháp, bởi vì bọn trẻ muốn thế.</p>
<p dir="auto">Tôi thật sự tiếc nuối khi thấy tháng Sáu tới, bọn trẻ đang muốn học thật<br />
nhiều. Tất cả học trò đều biết tôi sẽ lập gia đình và dời đi xa. Tôi thấy rõ bọn<br />
trẻ xúc động mỗi khi tôi nhắc đến điều đó. Tôi vui vì thấy chúng yêu mến tôi<br />
nhưng lại sợ rằng chúng sẽ buồn giận khi tôi ra đi.</p>
<p dir="auto">Vào ngày cuối cùng của năm học, khi tôi đến trường, thầy giám thị gọi tôi<br />
khi tôi vừa bước vào cổng trường. "Xin cô vui lòng đi theo tôi," ông nói một<br />
cách nghiêm khắc. "Có chuyện trong phòng học của lớp cô." Ông thẳng<br />
bước đi về hướng lớp học. Điều gì đây? Tôi lo lắng.</p>
<p dir="auto">Thật tuyệt vời! Bọn trẻ đã lấy sơn phun lên từng góc tường những bông hoa,<br />
từng bó hoa trên bàn mỗi đứa và một bó hoa lớn trên bàn tôi. Bọn trẻ làm<br />
thế nào mà được nhỉ? Tôi suy nghĩ. Hầu hết bọn chúng đều rất nghèo đến<br />
mức phải xin trường trợ cấp cho quần áo ấm và thức ăn.<br />
Tôi bật khóc, và bọn trẻ khóc theo tôi.</p>
<p dir="auto">Sau đó tôi mới được biết bằng cách nào bọn chúng làm được như vậy.<br />
Mark làm thêm trong một tiệm bán hoa vào cuối tuần đã thấy rất nhiều phiếu<br />
đặt hàng của các lớp khác. Cậu ta đã kể lại cho bạn bè nghe. Quá kiêu hãnh<br />
để có thể chấp nhận bị coi là "nghèo", Mark đã hỏi người chủ tiệm xin<br />
những bông hoa dư còn lại. Rồi cậu đến nghĩa trang kể về một giáo viên<br />
đang chuẩn bị đi xa. Người ta đã giữ lại cho cậu những giỏ hoa.<br />
Đó không phải là điều cuối cùng bọn trẻ làm cho tôi. Hai năm sau, cả 14 học<br />
sinh đã tốt nghiệp, và 6 đứa đã đạt học bổng vào đại học.</p>
<p dir="auto">Hai mươi tám năm sau, tôi đang dạy tại một trường rất nổi tiếng không xa<br />
nơi trường cũ. Tôi được biết Mark đã lập gia đình với người cậu yêu từ đại<br />
học và trở thành một nhà kinh doanh tài giỏi. Và thật bất ngờ, ba năm trước<br />
đứa con trai của Mark đã lại học trong lớp tôi dạy.<br />
Đôi lần tôi bật cười khi nhớ lại ngày đầu tiên đi dạy. Nghĩ đến việc tôi muốn<br />
bỏ nghề để làm điều gì đó tốt hơn!</p>
<p dir="auto">Janice Anderson Connolly</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/9414/chung-toi-la-nhung-thang-ngu</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 02:23:03 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/9414.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:06:06 GMT</pubDate><ttl>60</ttl></channel></rss>