Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
-
Ngoại tuyếnToa 172
Xem xét cái ngôi nhà blog của gã kia, rà soát hết các đề mục. Tư tưởng gã này nhuốm màu Phật giáo hơi bị nặng nề, đến độ gã viết mà tưởng đang đọc lời giảng của Đức Phật. Dù sao thì những bài ở mục tình yêu cũng đáng để suy ngẫm. Có gì đó mơ màng như Phạm Thiên Thư:
'rằng xưa có gã từ quan
lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau' -
Ngoại tuyếnToa 173
'Con mèo đen to đùng, mập ú' hehe... mình vừa đọc một mạch "Con mèo dạy con hải âu bay". Hỏng biết truyện này có phim hoạt hình chưa ta? Nếu có chắc cười bể bụng với bọn mèo nhí nhảnh mà nghĩa hiệp này.
Chuyện về một ngày sinh nhật của mẹ. Bố dẫn hai cô nhóc 3 tuổi và 5 tuổi đi đặt hoa tặng mẹ. Chẳng biết bố dặn thế nào mà sáng ra cô em ôm chân mẹ thủ thỉ: "Mẹ ơi, con có hoa tặng mẹ, màu trắng đấy nhá". Cô chị nghe vậy cũng ỏn ẻn (chứng tỏ mình khôn lanh hơn em):* "Mẹ ơi, con chúc mẹ luôn xinh đẹp, trẻ trung. Còn chúc gì nữa thì bố đã ghi hết ở trong giấy rồi"*. Bố vừa gãi đầu vừa cười: "Trời ơi, hai đứa này, lộ hết trơn rồi".
Mấy ngày nay mình đọc thấy một cuộc chiến giữa con cháu của ông Adam và con cháu của bà Eva về vấn đề 'việc nhà'. Nghe chừng chẳng bên nào chịu nhường bên nào. Còn mình hả? Không biết nữa. Cũng từng trải cái cảnh tan sở thì tất tả ào ra chợ hoặc siêu thị, mua nhanh nhanh rồi lăn về bếp để chế biến, cốt sao cả nhà được ăn cơm lúc 8g tối. Xong thì dọn dẹp, cọ rửa, lau chùi. Mình không muốn than trách phe bên kia như nhiều chị đã viết. Mình đã từng cảm giác được nấu nướng vì người khác, làm cho khác vui nhiều khi cũng là niềm vui của chính mình nhưng đoạn trường ai có qua cầu mới hay. Có lẽ mình giờ đây chỉ còn 'cook for someone' chỉ khi nào mình cảm thấy hết việc gì hứng thú hơn để làm.
Vài lần có dịp đứng trước một toà building trung tâm Saigon buổi sớm mai, ngắm cảnh oanh yến đưa nhau đến chỗ làm, hẹn hò giờ đón tự dưng trong lòng mình trào lên cảm giác ngán ngẩm. Chán những kiểu 'yêu đương văn phòng'. Anh một job, em một job, đưa đón đón đưa, chờ đợi, giận dỗi. Ngày nào cũng lặp đi lặp lại. Rồi đến một lúc nào đó người ta cần làm mới lại tất cả. Chia tay là điều tất yếu. Chẳng ai thích nhai đi nhai lại cái cảm xúc đã cũ rích. Cũng giống như lời của bài "Như chiếc que diêm": *"Tình ta sớm muộn gì... cũng hấp hối". *Mà nghĩ lại thì yêu đương kiểu gì cũng sẽ hấp hối, chẳng riêng gì 'yêu đương văn phòng'. Ơ, nhưng mà mình có quá chủ quan không ta? Đâu phải vì mình chán yêu mà mình nghĩ thiên hạ cũng chán yêu như mình? Cả đống người vẫn tất bật cưới xin mặc cho giá vàng đang tăng vùn vụt đó chứ. Còn mình sẽ chỉ kết hôn khi nào mình được sống với cái bản chất thật của mình trong hôn nhân.
-
Ngoại tuyếnToa 174
Xem cá kiểng. Xem chơi cho biết thôi. Cá bây giờ mắc hơn vàng, 2 chỉ vàng 1 con. Cái gì mà gọi là Hồng Long, Thanh Long. Haiz, tui hổng thích con Long nào hết đó. Nuôi chó, nuôi mèo dzui hơn.
Ngồi đếm tháng ngày. Còn 3 tuần nữa. Mong cho thời gian qua mau. Chán quá rồi.
Đi chơi cả ngày mà hông thấy dzui. Niềm vui là gì hả? Mình hông biết nó là gì nữa. Nó đi đâu rồi? Con người mình sao lạ vậy? Muốn gì chứ hả? Chưa có thì muốn, có rồi thì lại thấy chẳng cần.
1 năm 3 tháng và 3 ngày cho những ăn năn lẫn hối tiếc. Giá mà mình biết hài lòng với những cái mình có thì đâu bao giờ phải ăn năn.
-
Ngoại tuyếnToa 175
Lâu lâu, bỏ thời gian vào facebook nghó nghiêng xem tình hình giang hồ thấy cũng vui vui. Pà kon vẫn rôm rả. Từ dạo facebook trở thành công cụ theo dõi đời tư người khác của thiểu số người thì mình đã bỏ hẳn cho đỡ lôi thôi, mặc dù cũng có khoái tán láo bằng comment.
Hai tuần nữa sẽ đi Phan Thiết. Buồn cười là đã đi Phan Thiết nhiều lần nhưng chưa bao giờ mình đặt chân đến Đồi Cát. Lịch trình tour lần này cũng không có cái gì gọi là cát và đồi. Có lẽ cuối năm sẽ đi một lần nữa. Dù gì thì mình cũng có một số lý do hợp lý để quay lại.
Hôm nay mình khá ngạc nhiên về một người. Có thể nói người ta ghi điểm trong mắt mình. Mình vẫn hay nửa đùa nửa thật gọi người đó là 'economic guy'. Nhưng suy nghĩ của mình giờ đã thay đổi. Mình chứng kiến người ta mua thức ăn (very delicious) và sữa để đem đến cho 2 cụ già nọ khi tình cờ đi ngang qua vỉa hè nơi hai cụ đang nằm nghỉ. Mình thấy thích nghĩa cử đó và tự cảm thấy hổ thẹn. Tại sao một người không cùng dòng máu dân tộc lại có thể có sự rung cảm trước cảnh túng thiếu còn người được gọi là 'đồng bào' thì thờ ơ? Thật sự thì đôi khi mình cũng thờ ơ như bao người khác. Mong rằng sự tử tế này phát xuất từ trái tim nhân hậu thật sự. Chẳng hiểu sao bây giờ mình trở nên dè chừng nhiều thứ, ngay cả lòng tốt cũng không là ngoại lệ. Và, mình luôn sợ cảm giác hụt hẫng khi phát hiện ra người ta không như mình nghĩ.
-
Ngoại tuyếnToa 176
15.8.2011.
3 giờ nữa là bước sang ngày mới. Ngày kỷ niệm sinh nhật ai đó mặc cho người ấy đã dừng lại với tiến trình lão hoá.
17 giờ trôi qua kể từ cái hôn hờ trên má đánh dấu sự chia tay. Chiếc taxi cứ vùn vụt lao đi, cuốn theo sự vô cảm trong ta. Thật khác hẳn với lần nào đó ta bước vội giữa dòng người tấp nập hòng giấu giọt nước mắt chia tay. Cùng địa điểm, cùng tình huống mà cảm xúc hoàn toàn khác hẳn.
Đôi khi ta thấy mình thật mất kiểm soát. Ta quát vào mặt gã tóc vàng vì hắn lớn tiếng với ta, để rồi sau đó ta lại ngẫm nghĩ, làm gì thì cuối cùng cũng chỉ là nhận lương tháng, cần chi phải tranh cãi xem ai đúng ai sai? Ai biết làm và ai làm tốt hơn? Ta bắt đầu cảm thấy chán cái gọi là cống hiến.
Ta ngồi lặng thinh để nghe Celine Dion. Lâu lắm rồi mới có dịp nghe lại những giai điệu của nàng ấy.
*"... I'm everything I am, because you loved me."
-
Ngoại tuyếnToa 177
Sáng đi mua phở ngoài đầu hẻm, nói người ta bưng một tô vô nhà Cô Ba, chủ quán hỏi "Cô Ba cây mận hả?" Trong bụng thầm cười, chỉ vì nhà có cây mận mà chết danh. Mà cái xóm này cũng lạ, người ta chỉ biết gọi cô Hai, cô Ba, ông Tư chứ tên cúng cơm là gì hổng ai thèm quan tâm.
Oi bức. Đúng cái kiểu oi bức của những ngày hè. Ngoài hiên nắng lưa thưa qua mớ lá cây, chim chóc râm ran. Tính ra địa bàn khu này quá lý tưởng. Yên tĩnh, không bị ngập nước, đi trung tâm Saigon chỉ mất 10 phút. Siêu thị và chợ gần xịt, bệnh viện trường học đối diện bên kia đường. Lại có sẵn cái hồ tắm mà nghe đồn là hoa khôi hàng không Tuyết Mai vẫn thường đến để bơi lội vào những năm 60 thế kỷ trước. Còn mong tiện nghi gì hơn nữa ở cái ao tù khói bụi này chứ.
Đang đọc quyển 'Hãy chăm sóc mẹ'. Tuy là 1 quyển sách kể về bà mẹ của xứ kim chi nhưng vẫn tìm thấy được bà mẹ VN trong đó. Thì ra bà mẹ ở nơi nào cũng như vậy, yêu thương con tuyệt đối và đôi khi quá vĩ đại. Có những chuyện ta nghĩ là tầm thường nhưng bỗng trở nên lớn lao khi vuột mất.
Làm quen một bạn chat mới. Chẳng hiểu là ai, có biết trước hay không mà sao người ta nói những điều về sở thích thấy lạ quá. Lạ vì tương đồng nhiều thứ. Cảnh giác với những sự tương đồng. Sợ nhất ban đầu giông giống mà lâu ngày thấy khang khác. Người ta nói về Dalat với vẻ hiểu biết rành rẽ của khách lãng du. Uhm, một năm rồi chưa về Dalat. Cũng chẳng nghĩ sẽ về trong năm nay hay năm tới cho nên dù có khơi gợi cũng chẳng đánh thức được điều gì. Những da diết, những thiết tha, những đau đáu, những hồ hởi về Dalat dường như đã héo tàn. Cả 10 năm thương yêu Dalat với cảm giác tôn thờ bỗng một sớm mai rơi rụng. Không hiểu vì sao cũng chẳng muốn biết tại sao.
-
Ngoại tuyếnToa 178
Cả ngày Chủ Nhật quanh quẩn ở nhà. Nói đúng hơn là chỉ nấu ăn và xem phim. Đang coi 'Lie to me'. Coi đến say mê mà chẳng thấy buồn ngủ tẹo nào, mặc cho Má cằn nhằn ba bốn lần vì thức khuya. Diễn viên đẹp, cảnh đẹp, áo quần đẹp, nội dung nhẹ nhàng, đáng là một bộ phim giải trí cho các thiếu nữ (chưa chồng :D).
Lâu lâu lại để tâm trí theo đuổi những suy tư về nhân vật người mẹ trong 'Hãy chăm sóc mẹ'. Có thật sự có một người mẹ như vậy ở trên đời không hay chỉ là hình tượng nhân vật hoàn hảo của tác giả mà thôi? Tiểu thuyết thì hay màu mè, cứ tin là như vậy đi, cuộc đời vốn dĩ chẳng hoàn hảo cơ mà.
Sáng nay thấy trời lành lạnh. Chạy xe mà da gà cứ dựng hết lên. Cũng tại lười mặc áo khoác. Tự dưng thấy nhơ nhớ Rick. Một chút thôi. Chắc vì trời lạnh cũng giống buổi sớm mai ở phi trường hôm đó. Thật sự đã rất bối rối chẳng biết nói gì khi Rick không nhìn thẳng mà chỉ nhìn qua ô cửa kính: "From that day, I've changed my mind already, now we are best friend". Cảm xúc là điều không bao giờ ta có thể dối lừa chính bản thân mình, đúng không?
-
Ngoại tuyếnToa 179
Trời mưa lớn làm ai cũng rầu rĩ. Hôm nay cả đám con gái hẹn nhau ăn nhậu mà mưa gió như vầy có chán không? Tin tức từ quận Nhất, Phú Nhuận hồi báo là chưa thể phát xuất. Xem như đang mưa toàn thành.
Nhận thêm task list mới, mình muốn bận rộn hơn để thấy ngày thật đầy. Dạo này cơn tửng của mình lâu lâu lại bộc phát, cứ chiều chiều là tự dưng lẩm bẩm những câu hát có nghĩa nhưng nhạc thì không biết ở đâu ra, đại loại là “mưa rất to và ngập cũng rất to, te té te tè re te té te...”
Mưa mà nghe piano là tuyệt nhất: Love Letter
-
Ngoại tuyếnToa 180
Sáng ngủ hong muốn dậy. Hé mắt nhìn kim đồng hồ chỉ 7 giờ. Nằm mơ màng, tự an ủi chắc đi làm trễ 1 tiếng cũng chẳng sao, ngủ thêm chút nữa. Tự dưng nhớ đến buổi training đã hẹn với bên kỹ thuật. Má ơi, tung mền chạy như bay vào nhà tắm. Bé Ki nhìn mình ngơ ngác. Cái gì khiến mình có thể cắt cơn buồn ngủ nhanh đến vậy? Vì sợ bị trễ hẹn ư? Tự dưng làm con người có trách nhiệm từ hồi nào vậy hông biết nữa.
Khi xem phim mình chỉ thích xem đoạn hai nhân vật chính đang trong quá trình dẫn đến phát sinh tình cảm yêu đương, hoặc là bên này đang chinh phục bên kia. Còn yêu rồi, dạt dào từ hai phía rồi thì hết hứng. Chắc vì phim hay có những khó khăn để nhân vật chính phải giải quyết. Hong thích mấy cái đoạn này. Chẳng muốn nhìn chúng nó hiểu lầm rồi giận hờn, thấy sao sao đó, chả vui gì hết.
Rủ Bo đi Phan Thiết vào cuối tuần. Bo giãy nảy:
*- đi xa vậy sao tui đi được, đi trong Saigon cũng được mà
- e hèm, hong đi thì tui đi một mình
- đi một mình rồi ai chăm sóc người đẹp đây
- thì đang tính nhờ ông chăm sóc mà hong đi được tui biết làm sao giờ (cừi nham hỉm)*
Há, ghẹo được ông Bo dzui ghê. Bo mà khùng lên đi thiệt thì mình chỉ còn nước á khẩu. À, không, mình sẽ nói (giọng thật nhẹ nhàng nhưng cũng thật cà chớn): 'thôi, đổi ý rồi, giờ chỉ thích đi loanh quanh Saigon thôi hà'. Haha, bắt nạt dân Dalat thiệt là sảng khoái :D
Người ta kêu mình kiếm quyển Lấp Lánh mà đọc. Ờ, đặt sách rồi đó, mai mốt gì là có thôi. Đọc để xem lấy chồng là gay thì bi kịch đến cỡ nào. Sao mà lại nghĩ ra tình huống như vậy hả trời. Giống bộ phim gì (quên mất tên) có Jenifer Aniston đóng. Một cô nàng yêu anh chàng đồng tính, kết cuộc sao ta, mình hông nhớ nữa, thôi để coi sách ra sao đã.
Mình không thấy ấn tượng với người đàn ông thiếu sâu sắc nhưng mình cũng không muốn đến gần người đàn ông quá nhiều chữ nghĩa. Những người nhiều chữ nghĩa thì trong lời nói hoặc viết, họ dùng từ rất hiểm. Vì người ta hay chữ nên người hiểm hóc. Nghĩ cũng logic đó chứ. Khà khà. Cầu cho ai mà hay 'phun châu nhả ngọc' kiểu như vậy sẽ bị mọc mười hai cục mụn bọc xung quanh cái mỏ độc địa đó (cho khỏi cạo râu luôn :D). Hị Hị.
-
Ngoại tuyếnToa 181
Tui thấy bà mí là độc địa, trù gì mà những 12 cái, tui thì tui trù 1 cái = nắm tay thôi! Haiz, đọc xong cho mượn mí! hí hí - nghe có vẻ hấp dẫn, mà chưa đi PT nữa àh?
-
Ngoại tuyếnToa 182
NIÊN THIẾU
Thuở ấy mây non gió rất mềm
Nắng vừa ấm đủ mọng môi em
Nụ hôn mừng tuổi ngon mùi Tết
Anh bảo em rằng mới tháng giêngTiếng trống đình vang tự sớm mai
Xuân em còn hứa hẹn lâu dài
Hồn nhiên thức trắng canh tam cúc
Anh bảo em rằng sang tháng haiGánh hát chèo đêm tận xóm xa
Đưa em đi dưới ánh trăng ngà
Khi về hoa bưởi thơm mùi nhớ
Anh bảo em rằng qua tháng baChân sáo đường quê vẽ hẹn hò
Bồi hồi ngọn cỏ ngậm sương mơ
Vô tình tay nắm tay khăng khít
Anh bảo em rằng đang tháng tưÍt quá mỗi ngày một bận thăm
Thật gần mà vẫn cứ xa xăm
Chửa chiều đã ngỡ sao quên mọc
Anh bảo em rằng sắp tháng nămAnh bảo em nhiều, đếm hết hông
Những lời tháng sáu có mưa giông
Những câu tháng bảy heo may lượn
Tháng tám tình xanh, tháng chín hồngAnh vỡ lòng yêu cuối tháng mười
Đóa hôn tháng một cháy bùng môi
Tháng mười hai gọn vòng tay ấm
Ấy lúc hồn anh biết rã rờiDuyên Anh (1974)
-
Ngoại tuyếnToa 183
Nghe nhạc thấy ngồ ngộ. Làm sao lại có thể: "lòng bàn tay mở ra tròn xoay/anh nhìn tay mà thấy được lòng em" nhỉ? Thơ quá đi mất, mộng mị quá đi mất. Dù gì cũng cám ơn bài nhạc, nghe để mà cười vu vơ.
-
Ngoại tuyếnToa 184
Khi không có việc nhiều để làm thì chán nhưng việc nhiều thì lại rối ren, chẳng biết làm cái gì trước cái gì sau bởi vì cái gì cũng đang trong trạng thái 'urgent'. Tử vi nói mình là người của công việc có lẽ đúng. Đến công ty trước 7 giờ và ra về lúc 9g. 14 tiếng một ngày. Kể cũng ghê gớm thật đó, tuần này mình đã bắt đầu có thời khóa biểu ở trường. Nếu kéo dài tình trạng này có lẽ mình bị đuổi học mất. Phải tìm cách thôi.
Mưa vẫn nặng nề. Mình nghe rõ tiếng mưa đập vào ô cửa kiếng. Tháng Bảy mưa ngâu là vầy đó hả? Thằng Mập xạo ke. Mình than mưa to nó nói 'mưa ngâu mà'.
Đầu tháng mình sẽ đi Huế. Mình chưa đến Huế bao giờ. Trong đầu mình giờ trống rỗng, chẳng biết sẽ làm gì với những ngày ở Huế. Thật sự bây giờ mình chẳng ham thích đi đâu hết, có cái gì đó thật vô cảm trong con người mình. Lần trước đi biển, nằm trong phòng ngó thẳng ra bãi biển trước mặt. Mình cứ nhìn mãi cái xa xăm tít tắp trời và nước đó, thấy mông lung quá. Cảm giác dường như mọi thứ là không có thật, thời gian thì cứ trôi đi một cách bất tận và lòng người sao quá chênh chao.
-
Ngoại tuyếnToa 185
Hôm nay là một ngày làm việc cật lực và không có thời gian đến đổ quạu. Nhưng hôm nay cũng là ngày mình đưa ra nhiều quyết định táo bạo nhất. Khà khà.
-
Ngoại tuyếnToa 186
Ngày đầu tuần chẳng ra làm sao. Ngủ mãi cho đến 9g mà không hề hay biết gì. Đến lúc mở mắt nhìn đồng hồ thì điếng hồn. Đi trễ không thành vấn đề nhưng việc đang chất như núi. Điên quá đi mất.
Dạo này lười đọc sách ghê đi. Mười lần cầm mấy quyển của Marc Levy, Guillaume Musso là 10 lần bỏ cuộc khi chỉ được vài trang. Cũng chẳng hiểu sao nữa. Thấy nhạt. Không đủ kiên nhẫn để đọc tiếp.
Có 2 người rủ rê đi Dalat cuối tuần sau. Lại suy nghĩ về Dalat. Giờ này chắc mưa nhiều và lạnh lắm. Nếu đi trên phố chắc là phải đút tay vào túi áo. Tự dưng nhớ rõ mồn một những lần đi học về mà trời mưa nhè nhẹ. Nhớ con dốc Duy Tân có hai cha con ông bán chè giống nhau như đúc. Hồi đó nhớ đến từng vị trí mỗi cửa hiệu trên đoạn đường này. Một năm hơn rồi nhỉ? Cảm xúc của dường như chưa đủ đầy để mong muốn trở lại. Mà nếu trở lại thì sẽ lại lặng lẽ như đã từng làm nhiều năm về trước, để một mình hưởng trọn vẹn cái tôi với Dalat, cảm nhận Dalat với tất cả mọi giác quan mà không sợ bị pha tạp.
Đang nhớ rất nhiều cái mùi Dalat đã từng cất làm của riêng. Khi nào nỗi nhớ đủ lớn, ta sẽ gặp lại mi. Sẽ chẳng lâu nữa đâu.
-
Ngoại tuyếnToa 187
Phải công nhận là đông tiền có giá trị, đồng tiền có thể mua đạo đức, lương tâm không chỉ một người mà còn nhiều người. Vì đồng tiền mà bán đi tình nghĩa máu mủ ruột rà. Quả là đồng tiền có ma lực và con người không thể giữ được lập trường vì cái lợi trước mắt mà mù quáng tương lai lâu dài. Thật ghê sợ bởi quyền lực của đồng tiền, thật đáng buồn và không thể nào tả nổi nỗi đau này.