<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Khi còi tàu rúc lại]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**Đôi khi  người ta sống một khoảnh khắc nào đó ở hiện tại bằng những ký ức của quá  khứ.<br />
** <img src="http://dep.com.vn/gallery/albums/dep_series70/9.jpg" alt="" class=" img-fluid img-markdown" /><br />
<img src="http://dalathoa.com/gallery/albums/dep_series70/9.jpg" alt="" class=" img-fluid img-markdown" /></p>
<p dir="auto">Ga Đà Lạt nhỏ bé nằm lọt thỏm trong  một thung lũng giữa những đồi thông nay đã bị phá đi để dành chỗ cho những ngôi  nhà hộp lần lượt mọc lên. Bến ga tàu đẹp nhất nhì Đông Dương giờ chỉ là một ga  xép nhỏ mang chức năng du lịch mà thôi.</p>
<p dir="auto">Với tôi, một  người của thế hệ 8X, thì chuyến tàu này chỉ đơn giản là để thỏa óc tò mò, tàu cổ  là như thế nào. Nhưng với đôi vợ chồng già ngồi cạnh tôi trong chuyến tàu chiều  nay, thì đây là một chuyến tàu quá quen thuộc, bởi họ đã từng đi vào vài mươi  năm trước.</p>
<p dir="auto">Cặp vợ chồng già cứ say mê, chậm rãi mô  tả cho tôi nghe rằng, hồi đó có cái nhà gỗ ở đây, có đồi thông ở kia... Những ký  ức đẹp đẽ hiện lên trong từng ánh mắt, lời nói họ dành cho nhau, cho tôi và cho  cả xứ Đà Lạt nhỏ bé này. Một chút tiếc rẻ, một chút hãnh diện và một chút hụt  hẫng với hiện tại.</p>
<p dir="auto">Với đôi vợ chồng già ấy thì,  đường tàu còn dài lắm, kéo mãi đến tận thị xã Phan Rang và đi nữa, nhưng cũng  chỉ là những thanh tà vẹt ký ức vụn vặt được ghép lại từ các dữ kiện trong đầu,  vốn đã chứa quá nhiều thứ để cần phải quên.</p>
<p dir="auto">Tôi  không sinh ra ở Đà Lạt, không lớn lên ở Đà Lạt vì thế tôi hoàn toàn không có  được cái chất lãng đãng và mong manh đặc trưng của một người Đà Lạt. Với tôi,  mọi thứ hiện thực rõ ràng như cái chuyến xe ngắn ngủn này, 7 km đi từ ga Đà Lạt  đến ga Trại Mát, ngoại thành Đà Lạt, và chấm hết. Chỉ là một hành trình nhanh và  kết thúc sớm. Chỉ có vậy.</p>
<p dir="auto">Với tôi, tàu rời bến thì  chắc chắn nó sẽ quay trở về nơi xuất phát. Mọi thứ trên đời đều được định sẵn  như kiểu sau giờ thứ hai mươi tư thì sẽ là giờ thứ nhất của ngày mới. Tôi không  đủ sức tưởng tượng, ít nhất là ký ức của tôi hoàn toàn là con số không về đoạn  đường mà ông bà già ngồi cạnh vừa vẽ ra, bởi tôi đâu có trải qua.</p>
<p dir="auto">Với niềm tự hào rằng mình là người Đà Lạt, ông cụ hãnh diện với  tôi khi kể về con đường sắt độc đáo và duy nhất ở Đông Dương lúc đó, đường sắt  răng cưa. Người Pháp đã mất 30 năm để xây dựng con đường dài 84 km ấy và chạy  bằng tàu hơi nước có móc xích.</p>
<p dir="auto">hững tiếng xình xịch  của những cột khói cứ như còn mãi trong trí óc của một ông già đã gần 90. Có lẽ  khi ta già, những ký ức sẽ cứ lần lượt quay trở lại trong đầu, như một chu kỳ  của trí nhớ chăng? Chuyến tàu năm xưa ông cụ đi đã đưa hai ông bà từ vùng nắng  gió lên mảnh đất Đà Lạt ngàn thông này, để rồi lập nghiệp ở chốn này. Vì vậy, dù  chỉ là một đoạn ngắn của chính con đường năm xưa, cũng đủ để gợi lại cả một quá  khứ dài của cả đời người.</p>
<p dir="auto">Tàu trở về ga Đà Lạt vào  lúc trời nhá nhem tối. Khách du lịch lại lục tục kéo nhau về nơi trọ. Bóng hai  ông bà cũng dần khuất khỏi phía sau cánh cửa nhà ga. Con tàu lại trở về nơi nó  đã xuất phát, với sân ga mà nó thuộc về, khép lại ký ức về một Đà Lạt của cách  đây vài mươi năm trước.</p>
<p dir="auto">**Bài: An Nhiên - TẠP CHÍ ĐẸP<br />
**</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/8018/khi-coi-tau-ruc-lai</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 06:38:14 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/8018.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:47:07 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Khi còi tàu rúc lại on Thu, 18 Jun 2026 18:47:08 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Thanks tác giả và chủ topic rất nhiều về bài viết hay ,lắng đọng</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/29407</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/29407</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:47:08 GMT</pubDate></item></channel></rss>