<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Câu chuyện về Cha : Ngọn nến không cháy]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi.</p>
<p dir="auto">Một hôm, ngưòi cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gấi bé bỏng của mình.</p>
<p dir="auto">Ông tiến lại gần và hỏi con rằng: " Tại sao nến của con lại không cháy?". Bé gái đã đáp rằng: " Con đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn nến thì những gịot nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con".<br />
Đến đó thì người cha choàng tỉnh. Từ đó, ông lấy lại thăng bằng, lại sống vui vẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh bởi ông không muốn những giọt nước mắt của ông lại dập tắt ngọn nến hi vọng của con ông.</p>
<p dir="auto">Nước mắt chỉ có thể xoa dịu phần nào chứ không thể làm tan biến hoàn toàn nỗi mất mát lớn lao. Hãy cứ khóc khi bạn cần, nhưng hãy đứng lên vững vàng bạn nhé! Bởi ngoài kia, đâu đó, ở một nơi nào đó, người thân của bạn đang nhìn bạn mỉm cười</p>
<p dir="auto">**<br />
**</p>
<p dir="auto">**<img src="http://hung1610.files.wordpress.com/2009/08/screenshot_father_and_daughter.jpg?w=320&amp;h=240" alt="" class=" img-fluid img-markdown" /><br />
**</p>
<p dir="auto">:kis:</p>
<p dir="auto"><em>(Khuyết danh)</em></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/7799/cau-chuyen-ve-cha-ngon-nen-khong-chay</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Thu, 18 Jun 2026 22:56:27 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/7799.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:44:17 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Câu chuyện về Cha : Ngọn nến không cháy on Thu, 18 Jun 2026 18:44:18 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">xem lại, bỗng dưng... mún ... khóc</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/28787</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/28787</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:44:18 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Câu chuyện về Cha : Ngọn nến không cháy on Thu, 18 Jun 2026 18:44:18 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">hì ... một phim hoạt hình rất ấn tượng ... mình xem cách đây cũng vài năm rùi .. ấy thế mà giờ vẫn còn xem lại ...</p>
<hr />
<p dir="auto">Lời dặn từ trái tim của một người cha</p>
<ul>
<li>Mỗi ngày con nhớ dành lời khen tặng vài người</li>
<li>Mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc</li>
<li>Nhìn thẳng vào mắt mọi người</li>
<li>Nói lời cảm ơn càng nhiều càng tốt</li>
<li>Cũng vậy, nói lời xin lỗi càng nhiều càng hay</li>
<li>Hãy sống dưới mức con kiếm được</li>
<li>Đối xử với mọi người như con muốn họ đối xử với mình</li>
<li>Kết thêm nhiều bạn mới, trân trọng những người bạn cũ</li>
<li>Hãy giữ kín những điều bí mật</li>
<li>Con đừng mất thì giờ học các mánh khoé kinh doanh, hãy học làm doanh nghiệp chân chính</li>
<li>Hãy dám nhận những lỗi lầm của mình<br />
Con hãy can đảm. Nếu tự con không được can đảm lắm, thì cũng phải tỏ ra can đảm. Người ta không phân biệt một người can đảm với một người tỏ ra can đảm</li>
<li>Đừng bao giờ lường gạt một ai</li>
<li>Học cách lắng nghe, cơ hội trong đời nhiều khi gõ cửa nhà con rất khẽ</li>
<li>Đừng bao giờ làm ai mất hy vọng, nhiều người chỉ sống bằng hy vọng đấy con ạ</li>
<li>Con đừng cầu mong của cải mà hãy cầu mong sự khôn ngoan, hiểu biết và lòng dũng cảm</li>
<li>Đừng hành động khi con đang giận dữ</li>
<li>Con phải luôn giữ tư thế đàng hoàng. Muốn đến một nơi nào đó phải có mục đích và tự tin rỗi hãy đi</li>
<li>Đừng bao giờ trả công cho ai, trước khi họ xong việc</li>
<li>Hãy sẵn sàng thua một trận để chiến thắng cả cuộc chiến</li>
<li>Đừng bao giờ ngồi lê đôi mách</li>
<li>Hãy cẩn thận với những kẻ không còn gì để mất</li>
<li>Khi gặp việc khó, hãy hành động như không thể nào bị thất bại</li>
<li>Đừng giao du quá rộng. Phải học cách trả lời "Không" một cách lễ phép và dứt khoát</li>
<li>Đừng mong chờ cuộc đời sẽ công bằng với con</li>
<li>Đừng đánh giá thấp sức mạnh của sự tha thứ</li>
<li>Cẩn thận về đồ đạc quần áo. Nếu con định dùng thứ gì trên 5 năm thì phải sắm thứ tốt nhất có thể được</li>
<li>Con hãy mạnh dạn và tự tin trong cuộc sống</li>
<li>Khi nhìn quãng đời đã qua, hãy tiếc những gì chưa làm được, đừng tiếc những việc đã xong</li>
<li>Đừng quá quan tâm đến tập thể. Những ý tưởng mới mẻ, cao thượng và có ý nghĩa với cuộc sống luôn luôn là những ý tưởng của các cá nhân biết làm việc</li>
<li>Những nhạc sỹ trình diễn bên lề đường, thường có nhiều điều đáng trân trọng, con hãy dừng lại lắng nghe và nhớ tặng họ gì đó</li>
<li>Khi gặp vấn đề trầm trọng về sức khoẻ, con hãy nhờ ít nhất 3 vị thầy thuốc khác nhau xem xét</li>
<li>Hãy chiến đấu chống thói vô trật tự</li>
<li>Đừng tập thói trì hoãn công việc, hãy làm những việc cần phải làm vào lúc phải làm</li>
<li>Không ai chờ đến lúc hấp hối để nói "Giá tôi còn thêm thời gian"</li>
<li>Đừng sợ phải nói tôi không biết</li>
<li>Đừng sợ phải nói xin lỗi, rất tiếc</li>
<li>Hãy ghi sẵn những điều gì con muốn được trải qua trong đời và luôn mang theo nó trong người. Hãy thường xuyên tìm cơ hội để thực hiện</li>
<li>Hãy luôn gọi điện nhiều cho mẹ con.</li>
</ul>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/28786</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/28786</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:44:18 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Câu chuyện về Cha : Ngọn nến không cháy on Thu, 18 Jun 2026 18:44:18 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">trong bài "Những câu chuyện ...Cha và con gái", chuyên mục này luôn nè - một bộ phim hoạt hình rất hay <img src="https://dalathoa.com/assets/plugins/nodebb-plugin-emoji/emoji/android/1f609.png?v=949c31d9b7c" class="not-responsive emoji emoji-android emoji--wink" style="height:23px;width:auto;vertical-align:middle" title=";)" alt="😉" /></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/28785</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/28785</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:44:18 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Câu chuyện về Cha : Ngọn nến không cháy on Thu, 18 Jun 2026 18:44:18 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">ah<code> tớ chưa xem cậu ah</code>? .....</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/28784</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/28784</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:44:18 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Câu chuyện về Cha : Ngọn nến không cháy on Thu, 18 Jun 2026 18:44:17 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">cảm ơn bạn đã cm! Vì mình nghĩ nên mới post những bài trên ấy. Bạn đã xem "Father &amp; Daughter" chưa?</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/28783</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/28783</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:44:17 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Câu chuyện về Cha : Ngọn nến không cháy on Thu, 18 Jun 2026 18:44:17 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">hay quá ....... mỗi lần đọc 1 cái j` đó . tớ thường nghĩ rất nhiều . thank các cậu vì bài viết nhé</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/28782</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/28782</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:44:17 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Câu chuyện về Cha : Ngọn nến không cháy on Thu, 18 Jun 2026 18:44:17 GMT]]></title><description><![CDATA[<h3><strong>Người Cha tuyệt vời</strong></h3>
<p dir="auto">...Tôi rất sợ người khác trông thấy tôi đi cùng với cha tôi, chính là vì ông bị thọt chân, mà người lại thấp bé, khi bước cứ phải vịn vào cánh tay tôi. Thật khó khăn lắm chúng tôi mới giữ được nhịp bước. Ông bước đi, vừa tập tễnh, lại vừa xiêu vẹo, khiến tôi rất là bực mình. Do vậy, dọc đường tôi và cha tôi rất ít khi trò chuyện. Lần nào cha cũng nói: “Con cứ đi đi, cha sẽ theo kịp bước chân con mà...”</p>
<p dir="auto">Quãng đường chúng tôi đi thường là từ nhà đến ga xe điện ngầm và ngược lại. Cha tôi đi làm. Dù tật nguyền, cha tôi vẫn đi làm. Những lúc thời tiết khắc nghiệt, ngay đến người bình thường cũng không thể ra ngoài, thì bằng mọi cách, ông vẫn đến được công sở, và ông thấy tự hào vì điều ấy.</p>
<p dir="auto">Những lúc băng tuyết ngập trời, cha mới chịu ngồi vào chiếc xe trượt tuyết trẻ con cho chị gái tôi hoặc tôi đẩy qua con đường băng tuyết. Đến nơi, tay ông vịn vào lan can ở nhà ga, từng bước lần xuống các bậc thang vào đường hầm xe điện, cho đến khi tới được chỗ không còn tuyết đổ dầy, ông mới buông tay ra. Cũng may là sở làm của ông nằm ngay trạm dừng của xe điện, cho nên ông không phải đi đâu ra ngoài xa xôi cho đến khi có người lại đón về.</p>
<p dir="auto">Bây giờ nghĩ lại, tôi không khỏi ngạc nhiên, phải là một người có nghị lực ghê gờm lắm mới có thể chịu đựng được gánh nặng công ăn việc làm trong một hoàn cảnh gian nan như thế. Mà tôi lại còn ngạc nhiên hơn nữa khi cha tôi lúc nào cũng vẫn vui vẻ, không một lời than thân trách phận.</p>
<p dir="auto">Cha tôi không hề tự ti trước mặt người khác, cũng không hề đố kỵ khi thấy người khác may mắn hơn mình. Ông chỉ chú ý có một điều duy nhất: người ta có hảo tâm hay không ? Sau này, càng trưởng thành, tôi lại càng tin rằng hảo tâm chính là tiêu chuẩn thích đáng của mỗi con người, cho dù rốt cục, tôi cũng chưa thật sự hiểu rõ hảo tâm là thế nào. Tôi chỉ mang máng nhận ra nơi mình đôi lúc đã thiếu vắng thứ hảo tâm ấy.</p>
<p dir="auto">Có một số việc cha tôi không làm được, thế nhưng ông vẫn gắng tham dự bằng nhiều cách. Đội bóng chày nghiệp dư thiếu người hướng dẫn thì ông đã tình nguyện đích thân làm huấn luyện viên ngay bởi kiến thức của ông về môn thể thao này phải nói là hết sức phong phú. Ông cũng thích các buổi vũ hội nhưng đành chịu, chỉ ngồi xem một chỗ và tự tìm thấy niềm vui cho riêng mình.</p>
<p dir="auto">Một lần, người ta tổ chức đấu vật trên bãi biển, cha tôi không thể đứng một mình trên cát, lại chẳng chịu ngồi yên xem cuộc đấu, thế là ông vẫy tay gọi mọi người: “Này, có ai dám ngồi xuống đây đấu tay đôi với tôi không nhỉ ?” Tuy nhiên, chẳng có ai thèm ngó ngàng đến cha tôi, có khi họ còn chế nhạo rằng ông là một đấu thủ chưa cần đấu đã thua trận rồi ! Mãi đến bây giờ tôi mới hiểu được cha tôi đã khắc phục được khuyết tật chính là qua các hoạt động và trò chơi ấy.</p>
<p dir="auto">Khi tôi gia nhập lực lượng hải quân, một lần được về phép, cha tôi dẫn tôi vào cơ quan và hãnh diện giới thiệu với các bạn đồng nghiệp: “Đây là con trai của tôi, cũng chính là bản thân tôi đấy ! Giá như không bị tật ở chân, tôi cũng đã có thể được như nó hôm nay...”</p>
<p dir="auto"><img src="http://www.vietcms.com/t/components/com_news/img/20100320/1e8fb536974e1541de6b18a3b837ef3b.jpg" alt="" class=" img-fluid img-markdown" /></p>
<h3></h3>
<p dir="auto">Bây giờ thì cha tôi đã không còn nữa, ông mất đã khá lâu nhưng tôi thì vẫn không thể quên không nghĩ đến ông. Tôi không rõ là ông có hiểu rằng hồi đó tôi rất ngại không muốn người ta nhìn thấy cảnh tôi phải dìu cha tôi tập tễnh bước đi. Tôi vô cùng ân hận và nuối tiếc vì không còn cơ hội để nói một lời xin lỗi với cha tôi nữa...</p>
<p dir="auto">Cứ mỗi lần trong lòng tôi chợt thấy ghen tỵ với niềm hạnh phúc hay sự may mắn của người khác là tôi lại sực nghĩ ngay đến cha tôi. Lúc ấy, giá như có cha tôi bên cạnh, tôi sẽ níu lấy cánh tay của ông đã giữ vững bước đi của chính tôi. Và chắc chắn là tôi sẽ nói với cha tôi rằng: “Cha ơi, cha cứ đi đi, con sẽ cố gắng theo kịp bước chân cha...”</p>
<h3>*Bản dịch của ĐÔNG TRIỀU, tạp chí HOA HỌC TRÒ *1.1999</h3>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/28781</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/28781</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:44:17 GMT</pubDate></item></channel></rss>