<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Cảm ơn em, người tình của chồng chị]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">*Bài này sưu tầm trên net, tự nhiên chú ý đến lời lẽ ngôn từ của một người đàn bà. Chính cống đàn bà; sau biến cố nặng nề cũng là đề tài muôn thuở: người thứ ba. Mình chỉ thấy thinh thích cái cách diễn tả bằng ngôn từ của người đàn bà này. Post cho chị em coi đỡ buồn.</p>
<p dir="auto">*### Em không phải là người thứ ba  đầu tiên với gia đình chị, nhưng chính em là người tác động đến cuộc  sống của chị nhiều nhất, nói đúng hơn, em làm chị đau đớn nhất, dai dẳng  nhất và cũng vì thế chị đã thay đổi nhiều nhất.<br />
Khó khăn lắm chị mới lấy lại niềm tin nơi cuộc sống vì  vài người thích tranh giành chồng người khác như em. Chị đồng ý để  chồng tiếp tục ra nước ngoài học tập mong cho anh có một tương lai tốt  hơn. Không nói ra có lẽ em không hiểu được một người vợ xa quê, xa  chồng, một mình nuôi con nhỏ, đi làm, đi học, chăm sóc và động viên mẹ  chồng những lúc ốm đau cuối đời và hàng trăm nghìn khó khăn khác nữa là  vất vả như thế nào.<br />
Chị đã phải gồng mình lên quá sức tưởng tượng để chu  toàn mọi thứ cho chồng chị yên tâm chung sống vui vẻ cùng em. Cuộc sống  vẫn thế qua đi trong nỗi nhớ thương chồng và áp lực cuộc sống. Chị vẫn  hy vọng, chờ đợi một ngày vui đón chồng trở về, điều đó giúp chị vượt  qua mọi khó khăn.<br />
Giá mà em đừng quá tham lam, ích kỷ đến thế, giá mà  chị không biết gì về chuyện của em và chồng chị, tim chị đâu có đau?  Nhưng cho đến một ngày đầu tháng 9/2009, em đã gọi điện thông báo cho  chị biết mọi chuyện, rằng anh đang chung sống với em, rằng em trẻ đẹp và  anh rất yêu em, rằng anh ý không còn tình cảm với chị nữa, rằng anh chỉ  còn trách nhiệm vì con thôi, rằng… chị không nghe nổi nữa. Cái giọng  lai Huế của em tưởng như ngọt ngào là thế, nhưng nó đã bóp chết trái tim  chị, nó đã đặt dấu chấm hết cho hạnh phúc gia đình chị, nó ám ảnh chị  đến điên dại em à!<br />
Chị đã đau, đau đến ngạt thở. Chị đã khóc, khóc như  chưa bao giờ được khóc. Chị đã nghĩ đến cái chết, bởi đó là lối thoát  duy nhất với chị lúc bấy giờ. Ngồi trước lọ thuốc ngủ, chị lại không  đành để con chị mất mẹ khi còn quá bé. Chị đành phải sống trong nỗi đau  đớn tột cùng vì thái độ thách thức của em, vì sự phản bội đến tàn nhẫn  của chồng chị.<br />
Lúc đó chị đã căm thù và khinh bỉ em cùng anh yêu của  em biết bao, chị muốn bay sang đó cho 2 người bài học về đạo đức, chị  muốn hét lên và nguyền rủa tất cả những gì liên quan đến em, chị muốn  cho anh yêu của em mất hết tất cả. Chị muốn làm gì đó cho vơi đi bao uất  ức, khổ đau mà em và chồng chị đã cố tình cứa vào trái tim vốn rất yếu  đuối của chị. Nhưng điều duy nhất chị làm được đó là suy sụp cả tinh  thần lẫn thể xác. Chị không ăn, không ngủ đến phát ốm. Đau đớn lắm em ạ,  chị rất đau…<br />
Em ơi! Em là đàn bà, mẹ em cũng là đàn bà, mà sinh ra  làm kiếp đàn bà khổ lắm em ạ. Nếu mẹ em, hoặc khi em lấy chồng, gặp hoàn  cảnh tương tự em sẽ làm gì? Nếu em bắt gặp một người khác gọi bố em là  “Anh yêu của em! Cún con luôn ở bên anh. Hôn anh!” thì em sẽ nghĩ sao?  Tại sao em không gieo quả ngọt mà lại nhẫn tâm trồng quả đắng với đời  thế em? Những gì đã qua vẫn là ác mộng của chị hằng đêm em ạ. Nhưng chị  sẽ vượt qua, chắc chắn rồi!<br />
Có thể em trẻ đẹp, tràn đầy sức sống (như em tự nhận)  nhưng làm sao em có thể so sánh được với chị, người đàn bà gầy còm vì  hết lòng chăm lo chồng con và gia đình nội ngoại hai bên, được gia đình  chồng hết mực yêu quý. Có thể chồng chị yêu em nhiều (bao thăng trầm mà  anh ấy vẫn bên em), nhưng làm sao so sánh được với tình nghĩa 8 năm làm  vợ chồng với chị, bao hạnh phúc, khó khăn mà vợ chồng chị trải qua.<br />
Đó là chị chưa nói đến nhiều khía cạnh khác, mà em,  chỉ có thân xác hấp dẫn thôi chưa đủ tầm để so sánh với chị (ví dụ học  thức, địa vị và quan trọng hơn cả là đức hạnh của một người phụ nữ Việt  Nam). Chị muốn nói cho em biết rằng, em là “cún ngốc” của chồng chị thì  đúng hơn. Nếu em cần một tình yêu sao em không chọn cho mình một nửa yêu  thương mà lại ăn mót từ người đàn ông đã có gia đình?<br />
Giờ thì chị không còn hận thù, căm ghét hay khinh bỉ  em nữa. Chị không còn mất ngủ triền miên, không còn xanh xao vàng vọt,  không còn ngồi hằng giờ trong bóng đêm mà khóc. Mặc dù trái tim chị vẫn  đang rỉ máu, chị vẫn chưa thể nguôi ngoai, nỗi đau còn nguyên vẹn. Nhưng  em ạ, chị đã tha thứ cho em và cả chồng chị. Chắc chắn đây là lần cuối  cùng chị có thể thứ tha cho người chồng mà chị từng yêu thương hơn cả  bản thân mình.<br />
Chị không muốn tranh giành với em nữa, nếu quả thực  chồng chị yêu em nhiều đến thế, chị sẽ buông tay ra. Hãy giữ anh ấy ở  lại em nhé! Hãy mang lại hạnh phúc cho anh ấy, điều mà giờ đây chị không  muốn cố gắng nữa.<br />
Cuối cùng chị phải cảm ơn em, cún con của chồng chị,  đã cho chị thấy cần phải yêu mình hơn thay vì quá yêu chồng. Cần phải  sống vì mình trước khi sống vì chồng. Không có chồng chắc chắn chị vẫn  sẽ sống tốt, có khó khăn chị vẫn sẽ vượt qua. Bên cạnh chị vẫn còn nhiều  người tốt, để yêu thương và được thương yêu. Và niềm vui đã quay trở  lại với mẹ con chị. Cảm ơn em đã chăm sóc chồng chị những lúc không có  chị để sẻ chia, hãy nhớ là đồ ăn ngọt và béo không tốt cho sức khỏe của  chồng chị em nhé!</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/7425/cam-on-em-nguoi-tinh-cua-chong-chi</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 00:53:46 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/7425.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:38:43 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Cảm ơn em, người tình của chồng chị on Thu, 18 Jun 2026 18:38:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Thôi thì cứ đọc chiêm nghiệm vậy thôi.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/27532</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/27532</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:38:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Cảm ơn em, người tình của chồng chị on Thu, 18 Jun 2026 18:38:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<blockquote>
<p dir="auto"><strong>soidabenduong;33763:</strong><br />
Àh, là quan tâm cái sự "sau khi nhìn lại" và ngôn từ bình thản - mà cũng hơi cay đắng của chị này. Cũng bình thường thôi, kiểu tâm lí phụ nữ ấy mà. Tuy là nếu với mình thì...đã xong từ lâu rồi, không đợi "cún con" phải ngậm đầu dây điện thoại mà véo von cho mình biết. Cho nên "chồng là đồ bỏ" cũng phải thôi, mình không ưa đánh ghen kiểu hoạn thư, chỉ...lầm lũi đi là ổn cả. Thế nên cái sự lấy chồng cho đến bây giờ với mình vẫn còn là điều "buồn cười quá!!"</p>
</blockquote>
<p dir="auto">Thật ra ngôn từ không bình thản đâu Sỏi, vẫn rất cay đắng, mỉa mai, vẫn rất hận. Cái bài này J cũng đọc trước khi Sỏi post rồi. J cũng chẳng dám bình loạn gì nhưng nếu nằm trong hoàn cảnh đó, có lẽ là J cũng sẽ đứng dậy, chỉnh trang lại bản thân và đi tiếp thôi.</p>
<blockquote>
<p dir="auto"><strong>nguoi_ngoai;33779:</strong><br />
Thứ chồng như vậy là đồ bỏ là đúng rồi, nhưng tội lắm cho người trong cuộc... một nửa hồn chết, một nửa bỗng dại khờ... tinh thần hoàn toàn suy sụp rồi theo là thể xác... mất rất nhiều năm để có lại được bình an trong tâm hồn...</p>
</blockquote>
<p dir="auto">Không cần phải bi lụy nhiều vậy đâu nguoi_ngoai, tình cảm là do mình thôi hà, hạnh phúc là từ suy nghĩ của mình mà đi ra, cứ nghĩ trong cái rủi còn có cái may thì sẽ nhìn sự việc nhẹ nhàng hơn. Cứ nghĩ là "à may quá, mình còn đứa con làm nguồn an ủi; à may mà mình biết sớm anh ta có bồ nên cũng chỉ mất có 8 năm, vẫn còn thời gian để sống cho riêng mình"... đại loại là thế.</p>
<p dir="auto">Hôm qua J đọc trong báo phụ nữ 1 bài cũng hay lắm, của tác giả Lưu Trần có tựa là "Vợ ngoại tình, chồng có tội". J nghĩ đàn ông thời nay phải có suy nghĩ giống anh Lưu Trần thì mới có thể gọi là bình đẳng, phải nhận trách nhiệm của mình trong cái sai của người phối ngẫu chứ không thể đổ lỗi hoàn toàn cho người ta được. Trở lại với bài viết Sỏi post thì khi anh chồng có bồ nhí chị vợ cũng nên xem lại mình có gì sai, có gì không còn phù hợp với chồng. Để tình cảm bền vững thì cần có sự chia sẻ suy nghĩ để cả hai hiểu nhau, còn khi một trong hai đã không còn muốn làm điều đó thì tốt nhất là say goodbye thôi. Cố níu kéo cũng vậy thôi à, lại thêm bi kịch chứ chẳng được gì.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/27531</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/27531</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:38:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Cảm ơn em, người tình của chồng chị on Thu, 18 Jun 2026 18:38:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Thứ chồng như vậy là đồ bỏ là đúng rồi, nhưng tội lắm cho người trong cuộc... một nửa hồn chết, một nửa bỗng dại khờ... tinh thần hoàn toàn suy sụp rồi theo là thể xác... mất rất nhiều năm để có lại được bình an trong tâm hồn...</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/27530</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/27530</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:38:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Cảm ơn em, người tình của chồng chị on Thu, 18 Jun 2026 18:38:44 GMT]]></title><description><![CDATA[<blockquote>
<p dir="auto"><strong>Jasmin;33732:</strong><br />
Sỏi quan tâm chi cái bài này he? Đứa nào dõng dạc tuyên bố "Chồng là đồ bỏ" vậy te? :verycraz:</p>
</blockquote>
<p dir="auto">Àh, là quan tâm cái sự "sau khi nhìn lại" và ngôn từ bình thản - mà cũng hơi cay đắng của chị này. Cũng bình thường thôi, kiểu tâm lí phụ nữ ấy mà. Tuy là nếu với mình thì...đã xong từ lâu rồi, không đợi "cún con" phải ngậm đầu dây điện thoại mà véo von cho mình biết. Cho nên "chồng là đồ bỏ" cũng phải thôi, mình không ưa đánh ghen kiểu hoạn thư, chỉ...lầm lũi đi là ổn cả. Thế nên cái sự lấy chồng cho đến bây giờ với mình vẫn còn là điều "buồn cười quá!!"</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/27529</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/27529</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:38:44 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Cảm ơn em, người tình của chồng chị on Thu, 18 Jun 2026 18:38:44 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Sỏi quan tâm chi cái bài này he? Đứa nào dõng dạc tuyên bố "Chồng là đồ bỏ" vậy te? :verycraz:</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/27528</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/27528</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:38:44 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Cảm ơn em, người tình của chồng chị on Thu, 18 Jun 2026 18:38:44 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Không có vũ khí nào lợi hại bằng ngôn ngữ và tình yêu của phụ nữ!! <img src="https://dalathoa.com/assets/plugins/nodebb-plugin-emoji/emoji/android/1f642.png?v=949c31d9b7c" class="not-responsive emoji emoji-android emoji--slightly_smiling_face" style="height:23px;width:auto;vertical-align:middle" title=":)" alt="🙂" /> Thật tuyệt!</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/27527</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/27527</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:38:44 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Cảm ơn em, người tình của chồng chị on Thu, 18 Jun 2026 18:38:44 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Rồi sẽ ổn cả! <img src="https://dalathoa.com/assets/plugins/nodebb-plugin-emoji/emoji/android/1f642.png?v=949c31d9b7c" class="not-responsive emoji emoji-android emoji--slightly_smiling_face" style="height:23px;width:auto;vertical-align:middle" title=":)" alt="🙂" /></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/27526</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/27526</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:38:44 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Cảm ơn em, người tình của chồng chị on Thu, 18 Jun 2026 18:38:43 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">đọc chuyện này....gợi lại niềm đau tưởng đã hết... cũng như chị, xin được bình an trong tâm hồn...</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/27525</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/27525</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:38:43 GMT</pubDate></item></channel></rss>