Lãng Đãng
-
Ngoại tuyếnToa 47
Lâu lắm rồi mới vào Dalathoa, muốn nghía qua xem cậu thế nào, vì tớ đã đọc bài của cậu từ ngày cậu viết những trang đầu tiên trong "tạp bút"..Vẫn buồn như ngày nào.... Không biết bao giờ cậu mới có thể thoát khỏi cái bóng của nỗi buồn đây???
Những ngày đầu tiên đọc bài của cậu, thời gian ấy tớ cũng buồn, nhưng bây giờ thì khác rồi, tớ luôn tâm niệm "cái gì qua thì cứ để nó qua, cái gì là của mình thì kể cả có xua đuổi, nó cũng không đi, nhưng cái gì không phải của mình thì dù có buồn, có níu kéo thì cũng chẳng bao giờ thuộc về mình cả.."
Mong cậu sẽ sớm để cho nó qua đi... -
Ngoại tuyếnToa 48
nguyetmai:
Lâu lắm rồi mới vào Dalathoa, muốn nghía qua xem cậu thế nào, vì tớ đã đọc bài của cậu từ ngày cậu viết những trang đầu tiên trong "tạp bút"..Vẫn buồn như ngày nào.... Không biết bao giờ cậu mới có thể thoát khỏi cái bóng của nỗi buồn đây???
Những ngày đầu tiên đọc bài của cậu, thời gian ấy tớ cũng buồn, nhưng bây giờ thì khác rồi, tớ luôn tâm niệm "cái gì qua thì cứ để nó qua, cái gì là của mình thì kể cả có xua đuổi, nó cũng không đi, nhưng cái gì không phải của mình thì dù có buồn, có níu kéo thì cũng chẳng bao giờ thuộc về mình cả.."
Mong cậu sẽ sớm để cho nó qua đi...cám ơn Nguyetmai nhiều, mình cũng đang cố gắng đấy chứ, nhưng có những lúc mình đã không thể hiểu nỗi mình, mình đã vô tình làm mình buồn người khác buồn, mình cũng mong đến một ngày mình có thể tự giải thoát cho mình, đừng tự hành hạ mình, đừng tự làm mình đau, và cũng đừng làm phiền đến người ta nữa ( vì hình như người ta cũng đã bắt đầu có tình yêu mới rồi)....
rồi mình sẽ vui lại thôi : ) cám ơn cậu nhiều.
-
Ngoại tuyếnToa 49
đã nhủ là sẽ không buồn nữa nhưng không biết sao lại khó chịu như thế này, mình đã học cách tha thứ, học cách yêu thương, nhưng mình chẳng áp dụng được gì vào lúc này, mình không trách người sao mình không thể thanh thản hơn,,,, mình luôn cầu mong người hạnh phúc nhưng sao mình vẫn thấy đau... có lẽ mình chỉ là phận người mỏng dòn...
rồi mình sẽ không đau, mình sẽ vui trở lại, chắc chắn là như vậy....chỉ cần cố gắng một chút nữa thôi... -
Ngoại tuyếnToa 50
Thời gian vẫn vậy, trôi vô tình từng ngày, dù ta có buồn phiền hay níu kéo đi chăng nữa.. Vì vậy, hãy vui lên chị à, cố gắng lật qua trang mới của cuộc sống đi thôi..
Tặng chị bài thơ:
*Chia tay bữa đó
Em hát bài gì
(Mà sao lá rụng
Để mùa trôi đi?)Mà sao dã quỳ
Không vàng sân trước
(Mà sao dòng sông
Ngang nhà gãy khúc?)Mùa đông chưa dứt
Mưa đầy trên tay
(Không thở sáng nay
Mây ngoài cửa sổ!)Chiều đi qua ngõ
Để buồn cho đêm
(Hôm nay nín gió
Thôi buồn đi em!) *NNA
-
Ngoại tuyếnToa 51
sao dạo này mình mệt mỏi vậy nè, công việc mình là phải vui vẻ tươi cười nhưng mình lại không làm được, chẳng lẽ vì vậy lại nghỉ làm, sáng nào dắt xe ra khỏi nhà là tự nhủ phải cố gắng cười, vui vẻ lên. nhưng công việc tứ bề quay qua quay lại thế là mình lại nhăn mặt,gắt gỏng, chẳng hiểu tại sao?. dạo này thực sự thì stress nặng, muốn rãnh rỗi một chút, bắt xe lên dalat chơi cho tâm hồn tĩnh tâm trở lại, nhưng cũng chẳng có thời gian, thật là vô vị...
-
Ngoại tuyếnToa 52
*"khi nghĩ đến anh, trái tim em đập nhanh hơn và đó là điều duy nhất có ý nghĩa với em"...( Hãy Cứu Em, GUILLAUME MUSSO).
* -
Ngoại tuyếnToa 53
lại một đêm không ngủ, mình càng ngày càng tệ, không biết bao giờ mới có thể thanh thản mà sống tiếp. mình thừa nhận mình đã thất bại, không hiểu lòng kiêu hãnh của mình chốn đi đâu. tự làm mình đau rùi tự vuốt ve bản thân và tự nhủ như vậy là tốt nhất cho mình, nhưng thực tế thì sao chứ,,,,
tự dưng mình lại nhớ đến chuyện của 20 năm về trước, có lẽ mình là người ít được yêu thương nhất nhà, mình chưa bao giờ ganh tị về điều đó nhưng hôm nay mình lại thấy tủi thân, mọi thứ trong cuộc sống này mình đã cố gắng rất nhiều, nhưng cuối cùng thì chẳng ra làm sao.
mình ghét cay ghét đắng điều gì đó được gọi là số phận hay định mệnh, vì mình biết được rằng có cố gắng thế nào thì mình cũng không làm được gì hơn...... -
Ngoại tuyếnToa 54
*Đêm Về Khuya Tối
*Chỉ là trở về như phải trở về sau một ngày nắng tắt
đếm từng bước chân như ngày đầu tập đi trước cuộc đời ngơ ngác
mà nào đâu hay…
Ký ức rộng hơn nhưng yêu thương đã không còn nhiều như những ngôi sao trên bầu trời
những dấu vân tay mờ đi sau mỗi lần chia cách
giữ được điều này thì mất điều kia như chẳng thể nào khác
đi qua những ngọn đèn đường để gặp những khoảng tối đầy trong mắt
cười không còn nhiều và khóc cũng ít đi…
Là trở về mà lòng nhắc mãi những hoài nghi
nơi chốn sinh ra có phải là nơi cuối đời mình muốn ở
chúng ta bước đi với niềm ưu tư không có ai làm chổ dựa
không cô đơn và không buồn bã
không cần nhiều ước mơ…
Có những niềm riêng chỉ đủ một tiếng thở dài dành cho chính chúng ta
sống một cuộc đời bình thường đã là trọn vẹn
tim có mềm hơn sau mỗi lần mọc da non đầy đau đớn
vai có gầy đi cũng chỉ là điều hiển nhiên ta biết trước
như sáng mở mắt ra và đêm tối cười không cần thao thức
ngủ cho mình bình yên!
Chúng ta trở về đứng trước ngôi nhà để nói lời cảm ơn
quì xuống trước bậc thềm vì thấy mình còn sống tốt
chắp tay cho gối chăn giữ ấm đời mình khỏi những ngày đau ốm
nằm lên chiếc giường đã nuôi từ ấu thơ cho đến ngày nhận ra mình không thể sống đúng cuộc đời như mong muốn
chỉ có ngôi nhà là không hề đổi thay…
Chỉ có con đường là quãng đời nào cũng sum vầy
chỉ có tình tình yêu là được rồi mất mát
chỉ có nỗi đau được nhân lên và lòng người chai sạn
chỉ có mình mới biết yêu mình như thế nào là tốt nhất
sao cứ phải tìm kiếm nơi đâu?
Chúng ta trở về trên con đường mà biết không cách nào đi lại từ đầu
những buồn đau phải thả xuống bên ngoài cánh cửa
yêu thương nào cũng phải cân bằng trên những chọn lựa
như chiếc chìa khóa mang theo bên người có khác gì niềm tin khi chúng ta mở ổ khóa và bước vào ngôi nhà nhỏ
ngoài kia chẳng có gì là ấm êm…
Những đêm về khuya tối
chúng ta thường không nhìn thấy rõ những yêu dấu đang còn lại trong đời mình…
*NPV
* -
Ngoại tuyếnToa 55
skype me for social talks
-
Ngoại tuyếnToa 56
"Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều mà nhận chẵng bao nhiêu.
Người ta phụ hoặc thờ ơ chẵng biết..." -
Ngoại tuyếnToa 57
thấy mình bất lực trước mọi vấn đề, ngay cả trong suy nghĩ, bế tắc đủ đường, mình thừa nhận mình sai, nhưng không biết còn cơ hội sửa sai hay không, đúng là ko nên bán rẻ như vậy.
mình đã quan trọng hóa vấn đề, không biết đến lúc nào mình mới có thể không quan tâm đến mọi vấn đề trên đời này, giả câm, giả điếc cũng hay, tính công bằng đôi khi cũng làm cho mọi người không thích mình nhỉ, " có bao giờ mình đã chọn sai môi trường làm việc không?" thấy mình chẳng mềm mỏng gì hết trơn, đuối sức thiệt rùi..... -
Ngoại tuyếnToa 58
nhanh quá, vậy là một năm rùi, đúng cái ngày này một năm trước, mọi hi vọng, ước mơ của mình tiêu tan hết, tưởng không thể vượt qua, nhưng rồi cũng qua,,, nhưng mọi mong ước chẳng thể bắt đầu lại từ đầu, cuộc sống luôn quay cuồng, luôn phải theo nó và phải sống, nhưng sống rồi, thì luôn lại tự hỏi sống vì cái gì, mình mong muốn gì nhất, tại sao mình lại sợ hãi nhiều thứ đến thế, có lẽ hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng nhiều, mà không hi vọng thì sao mà sống, sống không mục đích thì cũng chẳng thể sống tốt được, càng ngày mình càng chán mình, chẳng đủ mạnh mẽ để làm điều gì cho ra hồn,,,,
-
Ngoại tuyếnToa 59
Những Mùa Giáng Sinh Trở Về
-
(Quãng đời đi qua luôn là quãng đời được đặt tên là định mệnh!)*
Chúng ta thường nhớ về những hơi ấm như một niềm vui bất tận
dù mùa đông ngoài kia có bao nhiêu là giá lạnh…Thương một lần tuyết bay trong trời mà không ai biết được
thương một lần quay đi mà lòng đã chia vui với những ngày mất mát
thương một lần loay hoay nhận ra mình đang sống cho cuộc đời người khác
thương một lần muốn mình được yếu đuối để khóc cho thỏa thích
thương một lần… trong ngàn lần cười vuiLà mình cần thương mình để mùa đông cũng có ánh mặt trời
bước ra phố bằng bước chân thơ ấu
ngắm nhìn những cây thông mà mắt tươi xinh như chưa bao giờ đau đáu
chạm vào cơn gió để biết rụt rè đáng yêu cần cho những ngày đời nhân hậu
nhắm mắt mỉm cười giữa xôn xao…Có thể tình yêu ấy đã đúng khi chúng ta chọn lựa để bước vào
đặt niềm tin ở nơi dễ thấy nhất
nhưng đâu phải yêu thương nào cũng được đổi bằng yêu thương như mình mong muốn
lòng người đâu như bài toán
mà chấp nhận rằng mình giải sai!Đừng mang những hạnh phúc của ngày nào đó sống với cuộc đời từng phút giây
bởi làm sao biết mình còn gặp ai, thương ai… như mình đã
bởi làm sao biết gương mặt hôm nay mai kia sẽ không còn xa lạ
bởi làm sao biết có lúc mình cần nắm tay dù chẳng hề quị ngã
bởi làm sao biết mình phải sống ra sao…Nên những mùa Giáng sinh trở về vẫn đầy những ước ao
cho mình bước đi tìm cho mình hơi ấm
nguyện cầu được yêu thương vẫn là lời nguyện cầu tận trong sâu thẳm
hãy để trái tim khép lại những vết thương cho mình sống
cuộc đời mình!Cảm ơn những tiếng chuông đã nhắc nhở về sự yên bình
cảm ơn những đêm thấy mình lau nước mắt
cảm ơn những sai lầm đã khiến mình ân hận
cảm ơn cô đơn đã làm mình trở nên bao dung độ lượng
với ngày xưa…Vì những mùa Giáng sinh
vẫn luôn dành chổ cho yêu thương bắt đầu bằng sự mong chờ…Nguyễn Phong Việt.
-
-
Ngoại tuyếnToa 60
ngocdi:
-
(Quãng đời đi qua luôn là quãng đời được đặt tên là định mệnh!)*
Chúng ta thường nhớ về những hơi ấm như một niềm vui bất tận
dù mùa đông ngoài kia có bao nhiêu là giá lạnh…Thương một lần tuyết bay trong trời mà không ai biết được
thương một lần quay đi mà lòng đã chia vui với những ngày mất mát
thương một lần loay hoay nhận ra mình đang sống cho cuộc đời người khác
thương một lần muốn mình được yếu đuối để khóc cho thỏa thích
thương một lần… trong ngàn lần cười vuiLà mình cần thương mình để mùa đông cũng có ánh mặt trời
bước ra phố bằng bước chân thơ ấu
ngắm nhìn những cây thông mà mắt tươi xinh như chưa bao giờ đau đáu
chạm vào cơn gió để biết rụt rè đáng yêu cần cho những ngày đời nhân hậu
nhắm mắt mỉm cười giữa xôn xao…Có thể tình yêu ấy đã đúng khi chúng ta chọn lựa để bước vào
đặt niềm tin ở nơi dễ thấy nhất
nhưng đâu phải yêu thương nào cũng được đổi bằng yêu thương như mình mong muốn
lòng người đâu như bài toán
mà chấp nhận rằng mình giải sai!Đừng mang những hạnh phúc của ngày nào đó sống với cuộc đời từng phút giây
bởi làm sao biết mình còn gặp ai, thương ai… như mình đã
bởi làm sao biết gương mặt hôm nay mai kia sẽ không còn xa lạ
bởi làm sao biết có lúc mình cần nắm tay dù chẳng hề quị ngã
bởi làm sao biết mình phải sống ra sao…Nên những mùa Giáng sinh trở về vẫn đầy những ước ao
cho mình bước đi tìm cho mình hơi ấm
nguyện cầu được yêu thương vẫn là lời nguyện cầu tận trong sâu thẳm
hãy để trái tim khép lại những vết thương cho mình sống
cuộc đời mình!Cảm ơn những tiếng chuông đã nhắc nhở về sự yên bình
cảm ơn những đêm thấy mình lau nước mắt
cảm ơn những sai lầm đã khiến mình ân hận
cảm ơn cô đơn đã làm mình trở nên bao dung độ lượng
với ngày xưa…Vì những mùa Giáng sinh
vẫn luôn dành chổ cho yêu thương bắt đầu bằng sự mong chờ…Nguyễn Phong Việt.
1 giáng sinh nữa lại sắp về rồi! Chúc cả nhà noel vui vẻ hạnh phúc bên người thân!
-
-
Ngoại tuyếnToa 61
hóa ra mình cũng biết ghen, có thể mình ghen rất nhiều là đằng khác, nhưng tại vì mình biết tính đó xấu nên phải kiềm chế nó lại và tự nhủ là mình chỉ buồn thôi,,,,hihihii, mình sẽ cho mình một cơ hội thoát khỏi cái bóng của mình. Cố lên...
-
Ngoại tuyếnToa 62
Chỉ vì biết yêu nên mới biết ghen
-
Ngoại tuyếnToa 63
cuối cũng thì mình cũng tỉnh giức sau một cuộc ngủ dài trong ảo tưởng..., mình biết hết, nhưng nếu nói không buồn thì mình tự lừa dối mình, mình sẽ cố vượt qua, xem như một giức chiêm bao.... buông tay nhẹ nhàng, kết thúc và tạm biệt tất cả
-
Ngoại tuyếnToa 64
Chúng ta luôn cầu mong cho nhau hạnh phúc, thế nhưng ông trời không nhận lời, có lẽ ông trời đang thử thách chúng ta đấy thôi, em luôn cầu mong cho anh hạnh phúc, thật lòng em đấy, vì chỉ có như thế em mới thực sự chấp nhận rằng, chúng ta đã hết duyên, và nhẹ nhàng buông tay, em thấy mình cố chấp quá, biết là đau, biết là không thể, nhưng vẫn không thể dứt ra được...
nhiều lúc em cũng tự nhủ hay là chúng mình đừng gặp nhau, đừng nt hỏi thăm nhau, rồi thì ai cũng có đường để đi, nhưng không hiểu sao em cũng chẳng đủ lý trí để mà từ chối những lần hẹn gặp...
những khi biết tâm trạng của anh buồn, đau, em thấy mình cũng đau, mặc dù không phải em làm ra điều đó. Nhưng em cũng không thể làm gì để có thể giúp anh, em chỉ có thể cầu nguyện cho anh thôi, hãy mạnh dạn bày tỏ tình cảm nhé, nhớ thì mình nói nhớ, đơn giản mà, anh hãy thử một lần xem sao, biết đâu chừng mọi điều tốt đang đợi ở phía trước…..- em hiểu tình yêu không thể van xin hay ép buộc được nên em muốn tình yêu của em được bay cao bay xa, vì yêu là luôn cầu mong cho người mình yêu được hạnh phúc.. nên đừng thương hại em nhé, anh vui thì em cũng sẽ vui, rồi em sẽ không sao. Em tin ngày mai luôn là ngày mới……*
-
Ngoại tuyếnToa 65
Những điều em chưa nói
Cuối cùng thì em cũng phải đưa ra quyết định cho mình, em nghĩ mình buồn vậy đủ rồi, cũng đã đến lúc tự đứng lên thôi….
Nhìn lại hơn một năm qua, em thấy ngày nào tâm hồn cũng không vui, mặc dù cười nói thế đấy nhưng trong tâm lúc nào cũng buồn rười rượi, thỉnh thoảng còn làm cho người khác không vui theo, thấy mình làm vậy chẳng đúng chút nào, em thấy mình cứ ray rứt điều gì đó không rõ ràng, lý trí muốn kết thúc mọi chuyện và bắt đầu sang trang mới của cuộc sống, nhưng con tim lại chẳng chịu làm theo, nó cứ cố gắng, cứ hi vọng và đợi chờ một điều gì đó mà không bao giờ xảy ra. Hai bên giằng xé nhau làm cho em bao phen phát điên lên chẳng biết phải làm sao…
Có lẽ ngày ấy anh vẫn còn nợ em một lý do để cho em quên. Giá như lúc chia tay anh cứ nói thẳng là “ anh không còn yêu em nữa, chúng mình chia tay nhé” thì có lẽ em đã không đau lâu đến như vậy
Lúc chia tay anh chỉ nói “ chúng mình chỉ nên làm bạn, vì như vậy là tốt nhất cho em, vì tính tình của anh chỉ làm em khổ “ chỉ có một lý do như thế, và em đồng ý, nhưng sau đó mới là những ngày sóng gió trong em…
Chắc có lẽ anh đã không biết em khóc nhiều như thế nào, không hiểu sao trong thời gian đó ngày nào em cũng khóc, ngày nào cũng phải uống thuốc để ngủ, buồn mà không thể chia sẻ cùng ai, ngay cả khóc mà em cũng chẳng có chỗ để khóc, em chỉ có thể khóc trên đường đi làm, trên đường đi về và khi đêm xuống tất cả đã chìm vào giấc ngủ, thì chỉ còn lại mình em và bóng đêm lúc đó em mới dám khóc.
Chắc có lẽ anh đã không biết, em từng sống những ngày không còn là em, em nhớ lúc chia tay, anh có nói tâm trạng của anh lúc đó không ổn, chắc anh phải đi gặp chuyên gia tư vấn tâm lý, tự dưng em thấy lo sợ có chuyện chẳng lành, em sợ anh mệt mỏi điều gì đó nếu không có ai chia sẻ thì anh sẽ ra sao, em vừa hoang mang vừa lo lắng cho anh, vừa muốn biết anh nghĩ gì, thế là em đã sắp xếp một ngày để đi tư vấn tâm lý người mà anh muốn gặp, khi gặp họ em cũng không biết là mình cần tư vấn chuyện gì, em chỉ hành động theo cảm tính, em chỉ muốn nói với họ nếu anh có tới thì hãy khuyên nhủ anh, hãy giúp anh để anh có niềm vui mà sống. nhưng cuối cùng thì anh đã không đến đó…
Chắc có lẽ anh đã không biết rằng em đã từng yêu anh nhiều hơn bản thân em . Em nhớ có lần, anh nói ngày hôm đó anh phải đi học cả ngày thế là chúng mình không được gặp nhau, lúc đó em thấy nhớ anh lắm, em chỉ nghĩ giá mà được gặp anh một chút thôi em cũng sẽ thấy vui, vậy là chiều hôm đó em quyết định chạy từ long thành lên Sài Gòn, khi chạy tới suối tiên thì trời mưa, em không đủ can đảm đi tiếp vì trời đã tối và nhất là em sợ làm phiền anh, chắc gì gặp em anh đã vui, thế là em đành quay về trong cơn mưa tầm tã…
Thế đấy điều này nói không được , điều kia không nói được, mọi thứ cứ chất chứa trong lòng thêm mệt mỏi, thêm day dứt…Giá như em đừng nhạy cảm, đừng đa đoan, đừng cố tìm hiểu xem status hôm nay của anh thế nào, thì có lẽ tim em cũng không đau nhiều thế.
Cuối cùng thì điều gì cũng có lý do của nó…
Nói ra hết một lần để mãi mãi về sau sẽ không còn thấy đau, và khi đã có lý do quên thì chắc chắn em sẽ phải cố quên, khép lại tất cả, và để cho vết thương lành…..
Cầu chúc những điều tốt đẹp sẽ đến với anh, và cám ơn những ngày đã qua… -
Ngoại tuyếnToa 66
trời mưa và mình yêu những cơn mưa, những lúc thế này mình lại muốn đang ở dalat, ngồi nhâm nhi cafe với một ai đó, nghe một bản nhạc mà mình thích, hoặc chỉ là lặng im ngắm mưa, và biết chắc rằng bên cạnh đang có một người để không cảm thấy lạc lõng, chắc lúc đó trong lòng thấy nhẹ nhàng và yên bình lắm.
ta nhớ và yêu nơi ấy đến nhường nào...