<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Hay....!]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**                “...hãy khẩn trương sống, khẩn trương yêu. Chúng ta lúc nào cũng nghĩ còn thời gian, nhưng không phải như vậy. Một ngày nào đó, chúng ta sẽ ý thức được rằng mình đã vượt qua điểm đoạn hồi, thời điểm người ta nhận ra rằng mình không thể quay ngược lại phía sau được nữa. Thời điểm người ta nhận ra rằng mình đã để vuột mất cơ hội…” Trở lại tìm nhau - Guillaume Musso**</p>
<p dir="auto">Cũng có người lại viết:</p>
<p dir="auto">"Sống chậm! Chậm lại để không hời hợt, chậm lại để nuôi chín cảm xúc, để lắng nghe nhịp chảy của cuộc sống, nhịp chảy của chính con tim mình, để nhận ra điều gì thực sự là cốt lõi, điều gì chỉ là thoáng qua… Chậm lại không phải là để thụ động tận hưởng. Chậm lại để nhìn lại. Chậm lại để… nhanh hơn."</p>
<p dir="auto">Mỗi người 1 cảm nhận khác nhau. Mỗi người sẽ có những quan điểm sống khác nhau.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/7120/hay</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 01:17:02 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/7120.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:40 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:49 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Hôm nay ta lại buồn, và Em (Dalathoa) lại là nơi ta chia sẻ, ta dựa lưng một chút cho tâm hồn thoáng đãng, yên bình trở lại. Cũng ko biết bao lâu rồi, ta ko còn quan tâm đến Em. Cuộc sống cứ xoay vần và cuốn ta đi theo nó. Có những hỉ, nộ, ái, ố. Nó thường trực và song hành cùng ta. Và cũng chẳng biết tại sao, mỗi lúc trong lòng ứ trệ, mệt mỏi, ta lại tìm đến Em. Em không trách cứ ta đã bỏ bê, phụ bạc. Em vẫn thản nhiên ôm ấp những tâm sự của ta. Em vẫn nhận hết những than vãn, Em lặng yên cho ta chút hết mọi nỗi buồn. Và khi ta nhẹ nhõm, ta tìm được sự cân bằng. Ta lại rong ruổi và lại quên Em. Nhưng Em àh, Ta ko phải quên Em hết đâu. Ta vẫn thỉnh thoảng theo dõi Em. Ta vẫn lướt qua Em trong những lần nào đó. Chỉ là ta ko chia sẻ với Em, ta chỉ lặng yên, lướt nhìn Em chia sẻ cùng những người khác. Và rồi ta cũng lặng lẽ ra đi như khi lặng lẽ bước tới. Nhưng Em vẫn luôn là người tri kỉ, là người bạn chân thành cho ta những giấc mộng yên bình, cho ta những quãng lặng trong tâm hồn. Em vẫn ở đó giang rộng vòng tay, lưng Em vẫn sẵn sàng cho ta dựa vào. Xin Cám ơn Em thật nhiều (Dalathoa).</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26664</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26664</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:49 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:49 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Đời là một cuộc đấu tranh liên tục; nó luôn được cải biên với những khó khăn mới. Và chúng ta sẽ chiến thắng nhưng bao giờ cũng phải trả giá.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26663</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26663</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:49 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:49 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">"Tôi không muốn sống mãi ở bình nguyên cuộc đời, dẫu rằng bình nguyên rất bằng phẳng và không hiểm nguy, nhưng lại không có niềm kích động khi trèo lên núi cao. Tôi không muốn dật dờ mãi trong vũng nước tù của cuộc sống, dẫu rằng nước tù rất bình lặng lại chẳng có đá ngầm, nhưng thiếu đi niềm hăng say lúc chinh phục biển khơi. Ngày ngày, giờ giờ tôi mãi luôn trốn chạy. Trốn chạy tình yêu bình thường lặng lẽ, trốn chạy hạnh phúc giả tạo lặp đi lặp lại. Trốn chạy vòng tay ấm áp đầy cạm bẫy. Trốn chạy những ánh mắt thương hại hiểm trá khôn lường. Để trốn chạy, tôi khao khát và theo đuổi, khát vọng vượt qua dãy núi cao trong sâu thẳm tâm hồn, đi xem phong thái của người bên kia rặng núi. Để trốn chạy, tôi khát vọng và theo đuổi, theo đuổi giấc mơ vượt qua hải dương mộng tưởng, để xem những cách buồm mây dập dờn bờ bên kia. Để thực hiện lời thề bản năng. Để đời tôi từ đây trở nên chân thực. Tôi thật sự cảm nhận được đớn đau, vì ngọn lửa thần thánh nơi xa xăm đang đốt cháy. Tôi thực sự cảm thấy hụt hẫng, vì những gì trước mắt không như trong tưởng tượng. Nhưng tôi không muốn ngoảnh đầu, bởi vì tôi đã được nếm trải, niềm vui của con sói bị thương liếm lên vết thương tanh máu của mình."<br />
Sưu tầm.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26662</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26662</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:49 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:48 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">"Một lần thất tín - vạn lần bất tin"</p>
<p dir="auto">Hình như khi đặt quá nhiều niềm tin vào 1 điều gì đó. Nhưng đến khi phát hiện ta bị phản bội lòng tin. Không biết phải nói cảm xúc như thế nào nữa.</p>
<p dir="auto">Nó đã tin, và xem những người đồng hành cùng nó là bạn, là những chiến hữu luôn sát cánh. Nó đã làm đủ mọi thứ có thể trong tầm tay của nó để giúp đỡ, chia sẻ và bằng tất cả sự chân thành của Nó, mong sẽ xây dựng được mối quan hệ tốt đẹp với họ. Không phải là sự xa lạ, ngọt nhạt trên đầu môi. Không phải chỉ là bằng mặt không bằng lòng. Nó luôn hết mình...và hy vọng sẽ nhận lại bằng đúng sự chân thành như thế. Một tình bạn, tình anh em thật sự.</p>
<p dir="auto">Nó đã chơi rất thật lòng. Mở tấm lòng để nghe họ nói, nhìn nhận lại bản thân để điều chỉnh... và hình như đó cũng chính là sai lầm. Nó đã để tình cảm chen chân quá sâu bác bỏ đi cái lí trí. Và tin tưởng vào họ.</p>
<p dir="auto">Sự nhu nhược đó đã cho nó 1 bài học. Đau đớn, hoài nghi, hụt hẫng và thất vọng khi phát hiện lòng tin đó đã sụp đổ. Những người mà nó hằng tin tưởng tuyệt đối. Vẫn xem họ là những người bạn, người anh em chân thành, sẵn sàng chia sẻ mọi buồn vui lại ở đằng sau làm những điều ngược lại.</p>
<p dir="auto">Giờ đây Nó chẳng còn biết nên tin hay không. Tình bạn đó là thật hay chỉ vì họ cần mình giúp đỡ nên tạo dựng mối quan hệ bề ngoài.</p>
<p dir="auto">Làm người sao phải phức tạp vậy. Sống thật lòng không được sao...</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26661</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26661</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:48 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:48 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Đà Lạt ơi, ta thương em một sớm tinh mơ<br />
Trong giá rét, chỉ mình em đứng đó<br />
Chỉ có sương, phủ kín những ngọn đồi<br />
Chỉ có người, oằn gánh chốn mưu sinh.</p>
<p dir="auto">Đà Lạt ơi, ta thương em một chiều gió lạnh<br />
Không có ta, rong ruổi chốn đi về<br />
Chỉ có gió, lướt qua hoàng hôn tím<br />
Chỉ có mây, phiêu bạt trong nắng hờ.</p>
<p dir="auto">Đà Lạt ơi, thương em quá một tối mùa đông<br />
Em sầu muộn, cho lòng ta tê buốt.<br />
Thôi hãy chờ, ngày mai ta trở lại,<br />
Ôm lấy em - và ta sẽ sum vầy.</p>
<p dir="auto">MoM (31/03/2011)</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26660</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26660</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:48 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:48 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto"><strong>Mẹ - Con và Sendai!</strong></p>
<p dir="auto">Chiều 11-3, mẹ mở mail thấy dòng chữ con: Bên này mới động đất, Út không sao cả. Yên tâm.</p>
<p dir="auto">Mail gửi đi lúc 13g07 giờ VN, tức 15g07 ở Nhật, giờ con đang làm việc. Trái tim mẹ lập tức loạn nhịp. Gần một năm con qua Sendai làm việc, trải qua bao nhiêu khó khăn, ốm đau một mình, nếm cái lạnh cắt thịt cắt da của miền đông bắc nước Nhật, mấy lần chao đảo khi quả đất rùng mình, mẹ chỉ nhận từ con dòng chữ quen thuộc: Con bình thường.</p>
<p dir="auto">Con biết mẹ mắc nhiều thứ bệnh, trong đó trái tim là thứ mong manh nhất nên con luôn “thường”.</p>
<p dir="auto">Dòng chữ gửi trưa 11-3 không thường.</p>
<p dir="auto">Những thông tin nhảy múa trên net.<br />
2g46 giờ địa phương, một trận động đất lịch sử 9 độ Richter xảy ra ở miền đông bắc nước Nhật, cách Sendai 140km về hướng đông... Sóng thần cao 10m ập vào bờ biển đông bắc nước Nhật, tiến sâu vào đất liền cuốn theo cả thị trấn...</p>
<p dir="auto">Lúc ấy mẹ đang ăn trưa. Lúc ấy con đang ở công ty. Lúc ấy... lúc ấy... Mẹ bật khóc rồi nín, chụp tất cả phương tiện liên lạc có trong tay. Tất cả câm lặng... Trong thăm thẳm lặng im, mẹ nghe tiếng quả đất gầm lên khủng khiếp rồi túm lấy nhà cao tầng, xe cộ, tàu thuyền, máy bay ném lả tả lên không trung như những món đồ chơi. Mẹ nghe tiếng sóng biển cười cuồng nộ. Những con sóng thần 10m nghễu nghện tiến vào, cuốn theo, nhấn chìm tất cả. Tiếng khóc chìm trong tiếng sóng. Cũng có thể họ chưa kịp khóc. Họ đang mở mắt ngỡ ngàng dưới đáy biển... Thi thể người bị ném vào bãi lầy nơi hôm qua còn là thị trấn biển trù phú lộng lẫy. Chỉ trong khoảnh khắc.</p>
<p dir="auto">Ngày thứ ba. Nickname con vẫn không sáng. Điện thoại vẫn tò te rồi câm lặng. Con còn sống sau động đất. Nhưng sau đó?</p>
<p dir="auto">Đi Nhật làm là lựa chọn của con và gia đình, ngoài mẹ. Một đứa đã đi xa. Mẹ không muốn con đi nữa. Nộp đơn rồi trúng tuyển vào Công ty Truyền tải điện 3 quá ngon, ai cũng bảo thế. Nhưng con chọn Công ty điện Furukawa Denki khi họ đến tuyển người ở Trường đại học Bách khoa Đà Nẵng. Con muốn được dịp học hỏi ở đất nước có nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Và con cần mẫn học tiếng Nhật. Và con đi. Qua Sendai.</p>
<p dir="auto">Nhà mình văng ra từng mảnh. Mỗi mảnh cô đơn, khó khăn sống. Nghe nhau, nhìn nhau qua net. Đêm đêm đèn vẫn sáng. Nhưng ngôi nhà rộng ra, hoang vắng kỳ lạ. Căn phòng con ở cư xá thì quá chật. Nhà vệ sinh chung. Máy giặt chung. Cứ đợi. Cứ sắp hàng...</p>
<p dir="auto"><strong>Và Sendai...</strong></p>
<p dir="auto">Sendai đẹp, mẹ à!<br />
Từ khi con đi, tâm hồn mẹ cũng ở Sendai. Mẹ theo con trên hai chuyến đi về tổng cộng khoảng hai giờ rưỡi, kết hợp tàu điện, đi bộ, xe đạp giữa các ga, băng qua đêm giá rét, cái rét nhọn hoắt, đâm qua mấy lớp áo, buốt thịt buốt da... Tàu điện cực kỳ đúng giờ, có hệ thống sưởi, máy lạnh, sạch đẹp. Hết chỗ, đứng nhưng không hề có cảnh chen lấn, giành giật. Người Nhật ngủ ngồi, lướt web, nhắn tin trên tàu điện. Đó là khoảng thời gian họ được thảnh thơi.</p>
<p dir="auto">Ruộng vườn gợi nhớ Việt Nam nhưng con không hề thấy trâu bò. Vườn trồng rau bọc nilông kín mít, kiểu nhà kính rẻ tiền.</p>
<p dir="auto">Mẹ vào Google. Sendai hiện ra... Thành phố cây xanh thơ mộng nằm ven sông Hirose với những khu nghỉ dưỡng suối nước nóng và những ngôi nhà vườn tuyệt đẹp, trung tâm văn hóa kinh tế của tỉnh Miyagi, có lịch sử 400 năm, vừa cổ kính vừa hiện đại. Đồng bằng phía đông. Đồi ở giữa. Núi phía tây. Đỉnh Funagata cao 1.500m so với mặt biển...</p>
<p dir="auto">Sau 14g46 ngày 11-3, thảm kịch của nước Nhật sau khi bị ném bom nguyên tử năm nào gần như tái hiện qua cơn cuồng nộ của thiên nhiên ở nơi con đang sống. Sendai những ngày sau đó khô nước mắt. Nỗi đau cô đặc thành sự chịu đựng, giải quyết đầy nội lực và chất trầm tĩnh phương Đông. Qua thảm họa mới thấy vẻ đẹp tuyệt vời của một dân tộc.</p>
<p dir="auto"><strong>Và tối 13-3, nickname con chợt sáng...</strong></p>
<p dir="auto">Sự can trường, điềm tĩnh, trật tự của người Nhật lan đến con. Con cũng lặng lẽ xếp hàng ba giờ rưỡi để có chút nước. Con cũng không hề than vãn. Được sống sót là điều may mắn. Được chứng kiến sự phù du của sinh diệt, thấy được sức mạnh vô bờ của thiên nhiên để đừng hoang tưởng về sức mạnh của con người bên cạnh một dân tộc như Nhật không phải là khoảnh khắc ai cũng có trong cuộc đời bằng lặng ngắn ngủi của mình.</p>
<p dir="auto">Nghĩ thế nghe con. Và mẹ khóc - không nước mắt.</p>
<p dir="auto">Quế Hương (TTCT)</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26659</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26659</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:48 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:48 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Cuộc đời là vậy mà,ai cũng có cái riêng mình.Vì  Cuộc đời mỗi con người giống như 1 quyển sách khó đọc,ăn thua là chúng ta đọc nó như thế nào.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26658</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26658</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:48 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:48 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Yêu hết mình, có lẽ chỉ là với người yêu đầu tiên, còn từ thứ 2 đổ đi, có lẽ vẫn yêu nhưng mọi thứ vừa đủ.. vừa đủ để tỉnh táo, vừa đủ để nhận ra ng đó có yêu thật lòng ko.. vừa đủ để sau 1 cuộc tình ko phải đau đớn quá nhiều<br />
Trích Kỷ Niệm</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26657</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26657</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:48 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:47 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Xin kỉ niệm hãy cho ta sức mạnh để hướng tới những gì tốt đẹp nhất của cuôc sống, xin kỉ niệm đừng là những nhát dao đâm vào trái tim bé bóng của ta. "<strong>Kỉ niệm không là dao sao cắt lòng đau nhói</strong>"… Xin kỷ niệm hãy là những viên kẹo ngọt ngào, xin kỉ niệm hãy là những cơn gió mát lành trên con dường cuộc sống để trở thành những trạm dừng chân, như ngọn hải đăng giữa mênh mông đại dương để bước chân ta không mệt mỏi có thể đi về phía cuối đường...<br />
Ôi những con đường, những ngã rẽ của cuộc sống, ta chỉ ước mong được bình yên bên yêu thương, bình yêu bên gia đình, bạn bè và bình yên bên ai....</p>
<p dir="auto"><em>Trích từ email của Nhật Quang - lovestar18</em></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26656</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26656</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:47 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:47 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">"Sự bình yên không có nghĩa là một  nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có  nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự  yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình  yên".</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26655</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26655</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:47 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:47 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Mình tình cờ đọc được 1 câu slogan trên Blocg của một bạn thế này ( Đây cũng là câu slogan của báo Hoa Học Trò ) : Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn....<br />
SỐNG CHẬM LẠI.<br />
Là để cảm nhận thấy những lấp lánh từ cuộc sống xung quanh bạn.<br />
Đó là những câu chuyện nhân văn, tích cực và đầy yêu thương.<br />
Là để bạn nghĩ nhiều hơn cho người sống quanh mình.<br />
Là để đừng đi lướt qua nhau quá vội vã.<br />
Chậm lại nhé những yêu thương. Để những vòng tay đến với nhau chặt hơn và lâu hơn một chút<br />
NGHĨ KHÁC ĐI.<br />
Là đừng chỉ nghĩ cho những lợi ích của mình.<br />
Là hãy nghĩ bằng cái đầu của chính mình.<br />
Nghĩ khác đi có nghĩa là hãy sống khác đi.<br />
Tích cực hơn.<br />
Nồng nhiệt hơn và tạo cho mình một khác biệt. Để không lẫn trong đám đông.<br />
Không lẫn tiếng.<br />
Không lẫn hình.<br />
Không lẫn nghĩ.<br />
Mỗi người một tiểu hành tinh.<br />
Không nhàn nhạt.<br />
Không phải là bản sao của ai đó khác<br />
VÀ... YÊU THƯƠNG NHIỀU HƠN<br />
Hạnh phúc là yêu thương..Mà yêu thương là cho đi mà chẳng cần nhận lại...<br />
Yêu thương...<br />
Là biết yêu thương mình hơn<br />
Nhưng như thế không có nghĩa là yêu thương người khác ít đi<br />
Là cân bằng cảm xúc<br />
Giản dị nhưng sâu sắc...<br />
Chân thành nhưng thẫm đẫm yêu thương...<br />
Cuộc sống là thế...<br />
Vì " Sống trog đời sống, cần có một tấm lòng...Làm gì em, biết không? Để gió cuốn đi..."</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26654</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26654</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:47 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:47 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Mạnh mẽ nhưng tràn đầy cảm xúc, nỗi buồn đẹp đẽ đã đánh thức điều gì đó trong trái tim khiến người ta cảm thấy thương tiếc và tự nhớ về mình. Đó là những cảm nhận của tôi về "Mama said" của Metallica</p>
<p dir="auto">Có người thích "Mama Said" ngay từ lần đầu, cũng có người cần được làm quen, phải chờ được thức dậy... Âm nhạc là ghi nhận, là hồi ức, là chỉ 1 khoảnh khắc, là tất cả ước vọng, cũng có khi chẳng là gì cả. Đó là một nhu cầu cần được giải bày trong suy nghĩ. Với tôi, tôi rất thích "Mama said" cũng chẳng hiểu tai sao nữa, có lẽ tôi đã tìm được 1 chút hình ảnh của mình trong đó!</p>
<p dir="auto">Mở đầu bài hát là tiếng guitar nhịp nhàng và giọng hát trầm ấm của James vang lên:</p>
<p dir="auto">*"Mama, she has taught me well **<br />
Told me when I was young *<br />
*Son, your life is an open book *<br />
*Don't close it before it done *<br />
*The brightest flame burns quiskest *<br />
*That what I heard her say *<br />
*A son's heart sowed to mother *<br />
*But I must find my way" *</p>
<p dir="auto">"Mẹ dạy tôi từ thuở thơ bé. Con trai yêu quí, cuộc sống của con như một cuốn sách rộng mở, đừng gập nó lại khi chính nó chưa tự kết thúc. Ngọn lửa sáng nhất sẽ tàn lụi nhanh nhất. Trái tim của 1 đứa con trai thuộc về mẹ, nhưng giờ đây con phải tự tìm lấy con đường của mình"<br />
Mái nhà không chỉ là nơi ta sống, trải qua đau khổ và hạnh phúc; không bao giờ thấy đầy đủ nếu như lòng ta không thấy đầy đủ. Chàng trai được nuôi nâng, giáo dục và yêu thương, nhưng hình như vẫn cảm giác trống vắng 1 điều gì đó: mong muốn được khẳng định mình? tự do? hay đơn giản chỉ là 1 chút hoang dại của tuổi trẻ. Cũng có thể, nhiều khi gia đình luôn dành cho mình tình cảm yêu thương, quan tâm để rồi nó như những sợi dây vô hình trói chặt, làm ta luẩn quẩn trong đó. Chàng trai muốn xa rời những gì quen thuộc, muốn tìm những điều mới lạ và cũng có thể bị sự quyến rũ ngọt ngào của 2 từ "tự do"</p>
<p dir="auto">*"Let my heart go **<br />
Let your son grow *<br />
*Mama, let my heart go *<br />
*Let this heart be still, yeah still" *</p>
<p dir="auto">"Hãy chắp cánh cho con bay xa, hãy để cho con trưởng thành. Mẹ ơi hãy để cho trái tim con dươc bay thoát, nếu không nó sẽ ngưng đọng"</p>
<p dir="auto">Đến 1 lứa tuổi nào đó, người ta bỗng thấy mình lớn hẳn, tuy vẫn còn sự nông nỗi của tuổi trẻ nhưng cũng mạnh mẽ vô cùng. Tuổi trẻ đầy khát vọng, thấy đường bay rộng mở cuối chân trời. Giống như 1 chú chim cảm thấy mình đã đủ lông, đủ cánh; muốn rời tổ ấm và bay thật xa, lòng khao khát tìm những điều mới lạ, muốn khám phá cái thế giới mà mình đang tồn tại. Nhưng hành trang chàng trai mang theo bên mình chỉ là trái tim đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ, chỉ là dòng máu hoang dã đang tuôn chảy trong con người, là những kiến thức mà mình tin tưởng dù chưa qua 1 lần kiểm chứng. Xã hội là muôn màu, muôn mặt; tàn ác&amp;lương thiện, cao đẹp&amp;xấu xa. Nó cứ song song tồn tại, hoà quyện vào nhau như 1 bức tranh tuyệt đẹp. Và với hành trang như thế, chàng trai vội lao vào đời mà đâu biết rằng mình chưa đủ bản lĩnh, kinh nghiệm sống để chống lại sự khắc nghiệt đến tàn nhẫn của cuộc sống.</p>
<p dir="auto">*"Rebel, mind your last name **<br />
Wild blood in my veins *<br />
*They bring strings around my neck *<br />
*The mark that still remains *<br />
*Left home at the early age *<br />
*Of what I heart was wrong *<br />
*I never asked forgiveness *<br />
*But what is said is done" *</p>
<p dir="auto">"Con mang 1 cái danh là kẻ nổi loạn. Những giọt máu hoang dã đang chảy trong huyết quản. Những sợi dây buộc tròng quanh cổ còn mãi để lại dấu ấn. Rời nhà từ khi còn quá nhỏ, bởi chứng kiến những gì con hằng tin tưởng hoá ra thật giả dối. Con chưa cầu xin ai tha thứ, nhưng tất cả những gì đã nói con điều thực hiện"</p>
<p dir="auto">"Những sợi dây buộc quanh cổ còn mãi để lại dấu ấn". Dấu ấn đó rồi sẽ là 1 vết thương, một vết thương nhiều khi đã lành lặn lâu rồi bất chợt vỡ oà như 1 sự tỉnh thức. Tỉnh thức trên vết thương, trên 1 nỗi đau tương chừng đã thuộc về quá khứ. Thời gian trôi đi, vết thương vẫn còn đó. Nó nằm chờ được thức dậy một lúc nào đó để sống lại nhụ chính bản thân nó là 1 vết thương. Đó là những gì cuộc đời đã mang lại!<br />
Rồi đến khi hơi rượu đã bay, khói thuốc đã hết, ánh nến đã tắt và những cánh hoa đã tàn... Cuộc đời lắm khi hành ta mỏi mệt. Ta lại thấy mình rất rõ, rất thật và chỉ muốn quay về.</p>
<p dir="auto">*"Mama, now I'm coming home **<br />
I'm not all you wish of me *<br />
*A mother's love for her son *<br />
*Spoken, help me be *<br />
*I took your love for granted *<br />
*Not a thing you said to me *<br />
*I needed your arms to welcome me *<br />
*But, a cold stone is all I see" *</p>
<p dir="auto">"Mẹ ơi, giờ đây con đang trở về, con không đạt được tất cả những gì mẹ kỳ vọng. Nhưng tin rằng, tình yêu của mẹ dành cho con tuy thầm lặng nhưng sẽ nâng bước con đi. Tình yêu và những gì mẹ nói đã theo bước con rất lâu. Con cần biết bao đôi tay rộng mở chào đón của mẹ. Nhưng một hòn đá lạnh lẽo là tất cả những gì con thấy".</p>
<p dir="auto">Mệt mỏi với đời, chàng trai lại muốn trở về căn nhà, với mái ấm của mình. Bởi dưới chính mái nhà đó, mẹ không dạy học, mẹ chỉ dạy làm người; mẹ không dạy thù óan, mẹ chỉ bằng chính cuộc đời mình dạy bao dung, tha thứ. Và hơn hết là mẹ có tình yêu dành cho đứa con. Tình yêu thương, có lẽ chính tình yêu thương và tôi cũng mong rằng tình yêu thương chứ không phải là thời gian sẽ xoá đi được những "dấu ấn" mà cuộc sống chai sạn đã mang lại.</p>
<p dir="auto">Và khi anh trở về, thì hình ảnh của mẹ chỉ là một phiến đá lạnh lẽo. Mẹ chỉ là 1 khoảnh khắc của thời gian, mà t/gian lại luôn muốn chứng minh sự tồn tại có lý và phi lý trên từng thân cỏ, thân cây và trên thân phân con người.</p>
<p dir="auto">Ở cuối bài hát tiếng guitar, tiếng trống và giọng hát truyền cảm của James hoà quyện vào nhau, mạnh mẽ như những giọt nước mắt rơi trên phiến đá. Có thể chàng trai kia cũng khóc, nước mắt có nhiều khi thay được cho bao nhiều điều muốn nói!</p>
<p dir="auto">*"Tôi vẫn nghĩ, đoạ đày và vĩnh biệt là những thửa ruộng đầu tiên mang lại cho con người những mùa gặt nhân phẩm cao quý và những và những hạt mầm trí tuệ vạm vỡ mai sau"</p>
<p dir="auto">sưu tầm.<br />
*</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26653</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26653</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:47 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:46 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Không hiểu sao con người ta luôn bị ám ảnh bởi vòng tròn của cuộc sống. Vòng tròn của sự lặp đi lặp lại…</p>
<p dir="auto">Tất cả xung quanh chúng ta quá đỗi quen thuộc<br />
Mọi thứ cứ mòn mỏi qua từng nơi, mòn mỏi qua từng khuôn mặt<br />
Ánh sáng và tia hy vọng nào cho những cuộc đua diễn ra hàng ngày, hàng giờ</p>
<p dir="auto">Đôi lúc chúng ta chỉ muốn tan biến vào cõi hư không, muốn không còn tồn tại trên thế giới nhỏ bé đến mức nhàm chán này nữa. Thất vọng, buồn chán, ta tự nhấn chìm bản thân sâu hơn nữa vào nỗi đau đớn. Và nghĩ rằng: Ngày mai sẽ chẳng bao giờ đến…</p>
<p dir="auto">Và chắc chắn trong số chúng ta không ít người đã từng nghĩ rằng: Giá mà ta được chết đi một lúc. Chỉ một lúc thôi để biết rằng ta còn quan trọng thế nào với bao người, chỉ một lúc thôi để hiểu rằng hạnh phúc là đối đầu với những bất hạnh kia, đối đầu với những mệt nhọc, áp lực kia, một chút thôi để nhận ra vượt qua những đau đớn, bất hạnh kia chúng ta sẽ hạnh phúc và biết yêu quý chính bản thân mình nhiều hơn.</p>
<p dir="auto">Trong những giấc mơ ám ảnh cuộc sống hẳn ta đã từng thấy chính bản thân mình buông xuôi và tan biến… và ta thấy khó khăn vô cùng nếu phải nói với mọi người rằng ta sợ phải đối đầu với cuộc sống gấp gáp này, sợ phải đối diện với vòng tròn cuộc sống, sợ đối diện với những thử thách của cuộc đời…</p>
<p dir="auto">Nhưng sau những đau đớn, vượt qua những vòng tròn của cuộc sống ta hiểu rõ niềm vui là thế nào, nỗi buồn ra sao?</p>
<p dir="auto">Dù thế nào cuộc sống vẫn xoay vần như vòng tròn đấy thôi, bạn hãy tự trải nghiệm và thôi đừng nghĩ rằng “Mad world” vì nó chỉ “điên” khi chính bạn không tạo được những thú vị, những thăng trầm cho cuộc đời của bạn thôi!</p>
<p dir="auto">Hà Thu.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26652</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26652</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:46 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:46 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Những giọt nước rơi từ trời là của những người buồn sầu mà không được ai an ủi. Còn nếu như họ được an ủi thì những giọt nước ấy sẽ đọng lại và cất giữ trong tim giống như một kho tàng quý giá.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26651</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26651</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:46 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:46 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Phải thế chứ</p>
<p dir="auto">Chúc (Em) bạn vui<br />
Đừng đợi những gì trôi qua rồi mới thấy hối tiếc</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26650</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26650</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:46 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:46 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Chính xác. Hạnh phúc không thể đến nếu ta không cố gắng. Và điều dĩ nhiên là con đường đi đến hạnh phúc rất hiếm khi là con đường bằng phẳng, trơn tru. Và mình chỉ muốn nói rằng, đừng mất niềm tin và đừng từ bỏ</p>
<blockquote>
<p dir="auto"><strong>bodoi;44111:</strong><br />
Được sao ban. Không cần cố gắng sao<br />
Được sinh ra đó là một may mắn nhưng để được tồn tại thì phải cố gắng chứ bạn<br />
Hanh phúc không thể đến bằng niềm tin và sự hy vọng mà do chúng ta tạo ra nó cho người khác và cho chính chúng ta</p>
</blockquote>
<p dir="auto">Minh nghỉ là thế</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26649</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26649</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:46 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:46 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Được sao ban. Không cần cố gắng sao<br />
Được sinh ra đó là một may mắn nhưng để được tồn tại thì phải cố gắng chứ bạn<br />
Hanh phúc không thể đến bằng niềm tin và sự hy vọng mà do chúng ta tạo ra nó cho người khác và cho chính chúng ta</p>
<p dir="auto">Minh nghỉ là thế</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26648</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26648</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:46 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Cho dù chúng ta có là ai đi nữa, chúng ta cũng có thể hy vọng và tin tưởng rằng rồi chúng ta cũng sẽ chạm tay vào hạnh phúc.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26647</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26647</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Mechealvu ơi</p>
<p dir="auto">Minh thêm một câu trong bài Sao phải đợi của bạn nha</p>
<p dir="auto">Sao phải đợi hạnh phúc mà không tự đi tìm?</p>
<p dir="auto">Mạng phép nha_ thanks</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26646</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26646</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Đừng  nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng</p>
<p dir="auto">Đừng mang những  vết thương bám bụi lên ngón tay đã duỗi thẳng</p>
<p dir="auto">Đừng đi qua những con đường  mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễn<br />
...<br />
Đừng cô đơn và đừng khóc mướt</p>
<p dir="auto">Dù dông gió có  nhiều đến bao nhiêu?</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26645</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26645</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Một nhà tu hành đã nói: "một người đàn ông có 3 điều may mắn nối tiếp nhau để tự xây dựng bản thân. Trước hết đó là sự giúp đỡ và tình yêu của bố mẹ. Nếu một người không làm được việc đó, thì vợ anh ta sẽ mang đến cho anh ta 1 may mắn khác để thoát khỏi cuộc sống của 1 người đàn ông phóng túng, ích kỷ, không chín chắn. Còn nếu lại thất bại, thì con cái anh ta sẽ là cứu cánh cúôi cùng. Sau đó... anh ta là đồ bỏ đi</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26644</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26644</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:44 GMT]]></title><description><![CDATA[<h3>Những cánh đồng xanh bạt ngàn với những đàn cừu thong dong gặm cỏ, có những bếp lửa hồng đỏ suốt đêm để xua tan giá lạnh và chờ những người đàn ông trở về, vẫn có những ngôi làng màu nâu đất nằm san sát nhau đang ngủ bình yên dưới Thung lũng vắng nhưng cũng thấp thoáng đâu đấy những ông già Tuyết thập thò phía xa trên những rặng thông chờ đêm xuống làm một cuộc hành trình ống khói...</h3>
<p dir="auto">Một làn gió nhẹ, một tia nắng xuyên qua kẽ lá, một tiếng chân người dưới con suối nhỏ...Những câu chuyện cổ tích miền Bắc Âu, những khu rừng già yên tĩnh, những ngôi làng xen lẫn những cách đồng cạnh những khu rừng....</p>
<p dir="auto">Tất cả trong Secret Garden......</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26643</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26643</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:44 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:44 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Lời thoại trong 1 bộ phim<br />
<strong>" Để hoa nở thì rất khó, hoa rụng thì rất dễ. Để yêu thương là rất khó, nói chia tay lại rất dễ. Và chia tay chỉ là 1 khoảnh khắc,nhưng để quên đi 1 người là cả 1 quá trình"</strong><br />
Hãy đừng vì những giận hờn không đáng có để 1 chút bốc đồng ấy khiến tan nát 1 hạnh phúc trong tầm tay. Hãy cố giữ những gì mình đã khó công gầy dựng.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26642</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26642</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:44 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hay....! on Thu, 18 Jun 2026 18:34:44 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto"><strong>Everyone thinks of changing the world but no one thinks of changing himself.</strong><br />
LEO TOLSTOY</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/26641</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/26641</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:34:44 GMT</pubDate></item></channel></rss>