<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Nụ cười...]]></title><description><![CDATA[<h3>Em thích anh từ nụ cười như ánh nắng.</h3>
<p dir="auto">Nụ cười làm em quên đi mệt mỏi..... và mọi thứ xung quanh.<br />
Và như thế, nụ cười ấy dìu dắt em đến với tình yêu của anh</p>
<p dir="auto">Em là một con bé sống được gọi là "nội tâm"<br />
Chính nụ cười của anh đã làm em thay đổi</p>
<p dir="auto">Anh cười tươi khi thấy em hạnh phúc....<br />
cười nhẹ nhàng khi em suy tư.....<br />
Nụ cười xoa dịu khi đôi lần em vấp ngã....<br />
Em yêu anh và cả nụ cười kia</p>
<p dir="auto">Thời gian dần trôi<br />
Em vẫn sống hạnh phúc trong sự yêu thương từ nụ cười của anh<br />
Nhưng........<br />
Nụ cười ấy dường như đang gượng gạo</p>
<p dir="auto">Anh vẫn cười, vẫn chăm sóc em đấy thôi<br />
Sao em lại cảm thấy lo lắng?<br />
Nụ cười của anh không còn ánh nắng<br />
không đủ sức làm em hạnh phúc...<br />
Và em nhận ra anh đã không thuộc về em</p>
<p dir="auto">Giờ đây nụ cười kia dường như lịm tắt<br />
khi ánh mắt anh nhìn em<br />
Anh im lặng.....<br />
...không cười...<br />
Em đã không còn đủ sức để làm nụ cười của anh tỏa nắng</p>
<p dir="auto">Em ngốc lắm phải không?<br />
Em đã không biết gìn giữ tình yêu của mình<br />
...tình yêu do nụ cười ấm áp kia mang lại</p>
<p dir="auto">Anh giờ đây đã thay đổi<br />
Nhưng em vẫn tin rằng một ngày nụ cười kia sẽ trở về<br />
Ôm ấp và che chở em như lúc trước</p>
<p dir="auto">"Hãy để em được ngắm nụ cười của anh<br />
Dù em chỉ biết đứng nhìn nụ cười kia đi tìm hạnh phúc mới."</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/6707/nu-cuoi</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 01:19:51 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/6707.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:29:46 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Nụ cười... on Thu, 18 Jun 2026 18:29:46 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">*### Tại sao chúng ta lại cứ phải bận tâm đến cái không còn tồn tại nữa mà quên đi tất cả những gì đang hiện hữu ở đó. Tại sao lại phải quá đau khổ trước những gì không hay đã diễn ra mà quên đi là phải biết yêu quí những gì tốt đẹp đang tiếp tục?<img src="http://dalathoa.com/diendan/images/smilies/rain.gif" alt="" class=" img-fluid img-markdown" /></p>
<p dir="auto">. Khi người ta sống bên cạnh người thân, người ta không thực sự nhận ra rằng họ đang dần thay đổi, và chính vì thế mà cuối cùng ta đánh mất họ…<img src="http://dalathoa.com/diendan/images/smilies/gladd.gif" alt="" class=" img-fluid img-markdown" /></p>
<p dir="auto">. Chỉ nên phụ thuộc vào chính mình, những người xung quanh ta đều tự do, và việc gắn kết cuộc đời vào một người nào đó là một điều ngu ngốc, nó chỉ khiến cho ta phải đau đớn<img src="http://dalathoa.com/diendan/images/smilies/so_funny.gif" alt="" class=" img-fluid img-markdown" /></p>
<p dir="auto">Ra đi không phải bao giờ cũng đồng nghĩa với một sự từ bỏ, đó cũng có thể là một cách để giữ gìn những gì đã trải qua, nếu người ta biết ra đi trước khi quá trễ…</p>
<p dir="auto">. …Yêu một người lại có thể khiến cho người ta sợ hãi đến mức chạy trốn…</p>
<p dir="auto">. Một số vết thương của tuổi thơ không bao giờ lành sẹo, chúng chỉ bị lãng quên, trong một khỏang thời gian để cho chúng ta lớn lên, để rồi sau đó quay trở lại dữ dội hơn…</p>
<p dir="auto">Rồi em sẽ nhận ra, rốt cuộc người ta luôn đủ nhẫn tâm để bỏ người kia lại khi con đường của cả hai quá khác nhau…</p>
<p dir="auto">. Ta mơ về một lý tưởng, ta cầu xin nó, nài gọi nó, trông đợi nó, và rồi cái ngày mà nó xuất hiện, ta khám phá nỗi sợ hãi khi sống với cái lý tưởng đó, sợ không xứng đáng với những giấc mơ của chính mình, sợ phải gắn kết nó với một thực tế mà ta phải chịu trách nhiệm với nó.</p>
<p dir="auto">. …sợ phải đơn giản tự thú nhận với mình rằng bắt đầu yêu có nghĩa là đã trở nên phụ thuộc, ngay cả đối với những kẻ cứng đầu nhất…</p>
<p dir="auto">. Bởi vì yêu trước hết là phải chấp nhận một sự rủi ro. Gắn bó lòng mình với một người khác, mở ra cánh cửa nhỏ xíu đi vào trái tim mình là một điều nguy hiểm. Nó có thể gây ra một nỗi đau không có gì miêu tả được. Thậm chí nó có thể biến thành một nỗi ám ảnh…</p>
<p dir="auto">. Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu…<br />
*</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/25563</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/25563</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:29:46 GMT</pubDate></item></channel></rss>