<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Kim Dung với cõi sắc sắc không không]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto"><strong>Kỳ 1</strong></p>
<p dir="auto">Tôi đọc truyện  Kim Dung qua nhiều thời kỳ trong đời: khi còn bé, khi đã trưởng thành và  mới đây khi Nhà nước cho xuất bản truyện Kim Dung trở lại. Cũng chừng  ấy tác phẩm nhưng đọc đi đọc lại vẫn thấy thích, vẫn thấy mình bị cuốn  hút. Dĩ nhiên mỗi thời kỳ, tôi có những cảm nhận khác nhau. Hồi còn bé  khi đọc Kim Dung, tôi như bị mê muội, nhập hẳn vào thế giới tươi đẹp kỳ  ảo và diễm lệ mà tác giả đã vẽ ra. Tôi thấy như mình đang sống thực  trong thế giới ảo đó - nơi mà con người chỉ lo học võ, lo hành hiệp, lo  làm những chuyện nghĩa thượng cao đẹp, bỏ qua lợi danh nhỏ nhen; nơi mà  những kẻ xấu xa độc ác luôn luôn bị công lý trừng trị một cách thích  đáng, hả lòng.</p>
<pre><code>		 						 							    Lớn lên một chút, vẫn  bị Kim Dung cuốn hút nhưng cũng đã bắt đầu thấy những chỗ sơ sót, những  nhược điểm, những chỗ lồi lõm bất hợp lý... trong truyện. Bây giờ khi đã  có chút tuổi, đọc lại Kim Dung, càng thấy rõ hơn những chỗ lồi lõm bất  hợp lý kia nhưng đồng thời cũng thấy được đôi điều có thể để suy gẫm, để  đọng lại đằng sau những pha tung quyền, phóng chưởng thần kỳ hoặc những  mối tình diễm lệ giữa các nhân vật trong thế giới võ lâm mà tác giả  dựng lên.
</code></pre>
<p dir="auto"><strong>Sắc không của hai người họ Đoàn</strong></p>
<p dir="auto">Trong Thiên long bát  bộ, Đoàn Chính Thuần không phải là nhân vật chính nhưng ông lại xuất  hiện ấn tượng và xuyên suốt từ đầu cho đến hết thiên tiểu thuyết thần kỳ  này. Kể cả những lúc ông không có mặt nhưng người đọc vẫn thấy có ông.  Ông là nhân vật xương sống để tác giả gửi gắm tư tưởng nhà Phật vào tác  phẩm của mình.</p>
<p dir="auto">Đoàn Chính Thuần có  tất cả. Ông là Trấn Nam Vương, hoàng đệ của vua nước Đại Lý Đoàn Chính  Minh. Vua Đoàn không có con để nối dõi, tuổi đã lớn, lại có ước nguyện  đi tu, sẵn sàng nhường ngôi lại cho em. Đoàn Chính Thuần có một đứa con  trai nối dõi rất mực thông minh và tốt bụng là nhân vật chính Đoàn Dự.  Đoàn Chính Thuần võ nghệ lại tuyệt luân với ngón Nhất Dương Chỉ gia  truyền oai trấn thiên hạ. Ông lại là người phong nhã, tài hoa, các ngón  cầm kỳ thi họa rất tinh thông, do vậy tuy đã có vợ là Thư Bạch Phụng (mẹ  của Đoàn Dự) là tuyệt thế giai nhân, đẹp thoát tục như tiên nữ giáng  trần nhưng vẫn còn được bao nhiêu giai nhân tài sắc vẹn toàn khác say mê  đắm đuối. Đó là các nàng Tần Hồng Miên, Nguyễn Tinh Trúc, Chung phu  nhân, Vương phu nhân. Những người đẹp này vì quá yêu thương mà sẵn sàng  dâng hiến đời mình cho họ Đoàn và mỗi nàng sinh ra cho ông từ một đến  hai cô con gái sắc nước hương trời. Vương phu nhân thì sinh ra Vương  Ngọc Yến (bản dịch mới đọc là Vương Ngữ Yên), Tần Hồng Miên thì sinh ra  Mộc Uyển Thanh, Chung phu nhân thì có Chung Linh và Nguyễn Tinh Trúc với  hai nàng A Châu, A Tử.</p>
<p dir="auto">Nghĩa là Đoàn Chính  Thuần có đầy đủ tất cả. Có ngai vàng đang chờ phía trước, có muôn dân  Đại Lý thương yêu thần phục, có võ công trác tuyệt, có một bà vợ và bốn  người tình chính thức vô cùng xinh đẹp, có một đàn con trai tài gái sắc.  Họ Đoàn dường như có tất cả những gì mà thiên hạ mơ ước.</p>
<p dir="auto">Ngược lại, Đoàn Diên  Khánh là hoàng thái tử nhưng không có gì cả. Ngai vàng Đại Lý là của phụ  thân ông nhưng khi phụ thân ông bị kẻ xấu hại chết ông lại đang bị giam  hãm ở nơi xa xăm không về được để kế nghiệp ngôi vua. Ngai vàng đáng lẽ  thuộc về ông nhưng lại trao cho Đoàn Chính Minh là anh của Đoàn Chính  Thuần. Ông trở nên người tứ cố vô thân, không gia đình, không vợ con.  Thân thể cũng không còn nguyên vẹn và do vậy ông không còn nhân tính,  trở thành một người vô cùng hung ác, ác nhất trong tứ ác của võ lâm.</p>
<p dir="auto">Nhưng phải chăng ông  không có gì cả?</p>
<p dir="auto"><strong>Mộ Dung Phục, Đoàn Dự và Hư Trúc: Ai có ai không?</strong></p>
<p dir="auto">Trong ba chàng trai  trẻ của thế hệ thứ hai kể trên thì Mộ Dung Phục là người có nhiều nhất. Y  là dòng dõi quý tộc chính thống của nước Yên. Tuy nước mất rồi nhưng  vẫn giữ được truyền thống hoàng gia. Y còn rất trẻ nhưng đã sở hữu một  bản lĩnh võ công cao cường, y có danh tiếng vào hàng bậc nhất trong  thiên hạ. Danh tiếng của y ngang tầm với người anh hùng số 1 của giới võ  lâm Trung Nguyên là bang chủ Cái bang Kiều Phong: Nam Mộ Dung, Bắc Kiều  Phong. Y lại là người có bề ngoài tao nhã hào hoa, am thông cầm kỳ thi  họa. Chung quanh y luôn luôn có một đám tôi trung là những người can  trường, mưu trí đi theo phò trợ để giúp y mưu đồ nghiệp lớn. Y lại có  một người yêu là giai nhân tuyệt sắc như tiên giáng trần Vương Ngọc Yến  luôn cận kề, lo cho y từ bữa ăn, giấc ngủ đến cả chuyện rèn luyện võ  công vì yêu y say đắm và tôn thờ y như tôn thờ thần thánh. Y có một sự  nghiệp để theo đuổi là khôi phục lại nước Đại Yên và lên ngôi hoàng đế. Y  có đầy đủ hình ảnh lãng mạn của một ông hoàng lưu vong anh hùng đang  chuẩn bị khôi phục đại nghiệp.</p>
<p dir="auto">Tương phản sắc nét với  Mộ Dung Phục phải có đến hai chàng trai trẻ là ông hoàng khờ Đoàn Dự và  nhà sư khờ Hư Trúc. Đoàn Dự tuy là con của Trấn Nam Vương hoàng đệ Đoàn  Chính Thuần nhưng lại chẳng có gì ra vẻ một ông hoàng. Chàng bỏ nhà đi  lang thang trên giang hồ để chạy theo hình bóng của những người đẹp.  Chàng đói rách, bị hết người này đến người nọ ức hiếp, làm nhục và bao  lần suýt bị giết chết trong đường tơ kẽ tóc. Chàng không có một chút võ  nghệ nào, chỉ may mắn tình cờ học được phép Lăng Ba Vi Bộ là môn võ  chuyên dùng để... chạy trốn. Về sau, chàng cũng tình cờ học được tuyệt  kỹ công phu của dòng họ Đoàn là Lục Mạch Thần Kiếm, nhưng không kiểm  soát được nó vì tùy hứng có lúc tung chiêu ra được có lúc lại... tịt đi.</p>
<p dir="auto">Chàng cũng mê gái như  cha, nhưng không tài hoa lại thêm gặp điều bất hạnh. Chàng gặp cô gái  đẹp nào chuẩn bị được yêu thì y như rằng phát hiện ra nàng là con rơi  của bố mình. Hết Chung Linh rồi Mộc Uyển Thanh, đều là em cùng cha khác  mẹ với chàng. Cuối cùng thì chàng yêu mê mệt điên cuồng, yêu đến ngu khờ  tiên nữ Vương Ngọc Yến. Nhưng người đẹp này lại đã hẹn ước và gửi trái  tim của mình trọn vẹn cho chàng trai lẫy lừng họ Mộ Dung ở đất Cô Tô. Vì  lê thê lếch thếch đi theo Vương Ngọc Yến như thằng ăn mày (ăn mày tình  yêu) mà chàng bao nhiêu lần suýt bị họ Mộ Dung giết chết, chưa kể là bị  đám cận thần của nhà này căm ghét, xua đuổi và coi khinh. Nhưng bi kịch  nhất là đến cuối cùng khi được Vương Ngọc Yến đáp lại mối tình si thì  cũng là lúc chàng phát hiện ra nàng cũng là em gái của chàng.</p>
<p dir="auto">Huỳnh Ngọc Chênh (TNO)</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/6520/kim-dung-voi-coi-sac-sac-khong-khong</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 01:07:28 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/6520.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:25:59 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Kim Dung với cõi sắc sắc không không on Thu, 18 Jun 2026 18:25:59 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto"><strong>Khúc vĩ thanh tại ngôi  mộ bên ngoài chùa Thiên Long</strong></p>
<p dir="auto">Đoàn Dự cùng các cô em là Chung Linh, Mộc Uyển Thanh,  Vương Ngọc Yến đi thẳng về phía nam. Đoàn Dự không muốn kinh động bá  tánh, liền truyền cho các quan đừng thay đổi  sắc  phục vẫn ăn mặc theo  kiểu khách thương.</p>
<pre><code>		 						 							Một ngày kia sắp tới kinh thành. Đoàn Dự muốn  vào chùa Thiên Long bái kiến Khô Vinh đại sư và Hoàng bá phụ là Đoàn  Chính Minh. Nhưng chàng thấy trời tối rồi mà còn cách chùa Thiên Long  đến 60 dặm, đang muốn tìm một nơi nghỉ lại.
</code></pre>
<p dir="auto">Bất thình lình trong rừng  có thanh âm một đứa nhỏ la lên:</p>
<ul>
<li>Bệ hạ! Bệ hạ! Hài nhi đã lạy bệ hạ rồi sao không  thấy bệ hạ cho kẹo?<br />
Mọi người thấy thế làm kỳ tự hỏi:</li>
<li>Sao lại  có người nhận ra bệ hạ?<br />
Mấy người chạy vào rừng cây thì nghe thấy  thanh âm:</li>
<li>Các ngươi phải nói: Nguyên Ngộ Hoàng đế vạn tuế, vạn vạn  tuế! Thì mới được thưởng kẹo.<br />
Thanh âm này nghe rất quen tai. Gã chính là Mộ Dung  Phục.<br />
Đoàn Dự và Vương Ngọc Yến giật mình kinh hãi. Hai người dắt tay  nhau ẩn vào một gốc cây nhìn về phía phát ra thanh âm thì thấy Mộ Dung  Phục ngồi trên một ngôi mộ. Gã đội mũ giấy vẻ mặt oai nghiêm.<br />
Trước  ngôi mộ có bảy, tám đứa con nít trong làng ra quỳ ở đây. Chúng theo lời  Mộ Dung Phục la lên:</li>
<li>Nguyên Ngộ Hoàng đế vạn tuế! Vạn vạn tuế!<br />
Chúng  vừa la vừa lạy xuống. Có đứa thò tay ra năn nỉ:</li>
<li>Bệ hạ cho kẹo đi!  Bệ hạ cho kẹo đi!<br />
Mộ Dung Phục nói:</li>
<li>Các khanh hãy bình thân!  Trẫm đã phục hưng được cơ nghiệp nhà Đại Yên, lên ngôi đại bảo thì hết  thảy đình thần đều được phong thưởng.<br />
Gã nói xong lấy trong bọc ra một hộp vừa kẹo vừa bánh  chia cho bọn con nít.<br />
Bầy con nít vỗ tay hoan hô vừa chạy đi vừa nói:</li>
<li>Sáng mai lại đến!<br />
Vương Ngọc Yến trông vẻ mặt biểu ca mình thì biết rằng  cái giàu sang của y càng ngày càng thâm trọng và nay y đã thành người  mất trí. Nàng thấy vậy đau lòng khôn xiết, suýt nữa ngất đi. Đoàn Dự khẽ  kéo tay áo nàng dắt đi. Mọi người cũng từ từ lui ra, để mặc Mộ Dung  Phục ngồi trên phần mộ mà nói lảm nhảm".<br />
Truyện đến đây là hết.<br />
Mỗi lần đọc xong đến đây, tôi thả rơi cuốn sách, rồi  thẫn thờ buồn đến mấy ngày. Trong đầu tôi cứ lởn vởn hình ảnh tội nghiệp  của Mộ Dung Phục. Những gì chàng thanh niên này vọng tưởng và cố sức  đạt cho được bằng mọi cách nhưng bất thành, thì Hư Trúc và Đoàn Dự đều  có được một cách đương nhiên hoặc ngẫu nhiên dễ dàng.<br />
Hư Trúc có được nền võ công cao cường, làm chủ được  một Cung Linh Thứu với phạm vi ảnh hưởng ngang tầm phái Thiếu Lâm, làm  thủ lĩnh cả hai phái hắc - bạch và cưới được một cô vợ là công chúa Tây  Hạ xinh đẹp. Đoàn Dự thì nghiễm nhiên lên làm hoàng đế Đại Lý với một  đoàn các "cô em" xinh đẹp suốt ngày tíu tít chung quanh.<br />
So với cái nhân mà Mộ Dung Phục đã gieo ra, thì cái  quả mà anh ta nhận vào như vậy cũng là có sự nương tay của   tác giả.  Phải chăng ông đã quá ác với nhân vật này nên đến hồi kết cục ông cảm  thấy thương hại? Làm vua ảo như Mộ Dung Phục với ngai vàng là một nấm mộ  vô tri và triều thần là đám trẻ con hồn nhiên trong trắng so với ông  vua thật Đoàn Dự trong một triều đình thật đầy bất trắc chắc gì ai được  hơn ai. "Thật ảo cũng chỉ là mộng thôi" - nói theo kinh Phật...<br />
Trong các chàng trai, thì Hư Trúc là anh chàng ngớ  ngẩn thật thà, Đoàn Dự là tay cà rỡn tiêu dao, Tiêu Phong là anh hùng  thượng mã còn Mộ Dung Phục là một nhà hoạt động chính trị.<br />
Anh ta sống có mục tiêu lý tưởng. Anh ta lo học hành  tu chí, rèn luyện võ công đến mức cao cường, không ham mê tửu sắc, suốt  ngày đêm canh cánh bên lòng mục tiêu phục quốc. Có một người yêu tuyệt  hảo, tài sắc như Vương Ngọc Yến cận kề hầu hạ nhưng anh vẫn cố nén lòng  để mưu cầu việc nước. Thậm chí có lúc anh lại hy sinh từ bỏ cả con người  ngọc ngà ấy để tìm cách cưới cho được nàng công chúa Tây Hạ dù "nàng ta  có trái tính trái nết và xấu xí như quỷ Dạ Xoa". Anh làm như vậy là để  mưu cầu việc lớn. Đó là bản lĩnh của người làm chính trị. Hy sinh tình  cảm riêng tư, hy sinh gia đình, hy sinh cả bản thân để mưu đồ đại  nghiệp.<br />
Thế nhưng dường như Kim Dung tiên sinh dị ứng với  những người chính trị, do vậy bao nhiêu hành động xấu xa, ác độc; bao  nhiêu suy nghĩ đen tối ông đều gán ghép vào cho ông hoàng lưu vong, con  người chính trị Mộ Dung Phục. Như vậy không tội nghiệp cho nhà Mộ Dung  đất Cô Tô lắm ư! Cho người làm chính trị lắm ư!<br />
Nhưng mà ôi thôi!  Tôi đã đi lạc đề rồi.</li>
</ul>
<p dir="auto">Huỳnh Ngọc Chênh (TNO)</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/24672</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/24672</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:25:59 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Kim Dung với cõi sắc sắc không không on Thu, 18 Jun 2026 18:25:59 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Kỳ 3</p>
<pre><code>                         **Trà Hoa Trang, ai có ai không?**
</code></pre>
<p dir="auto">Kim Dung tiên sinh là một giáo sư triết học nên ông đưa triết lý vào  tiểu thuyết quá tài tình. Ông cho cha mẹ, con cái của các gia đình họ Mộ  Dung, họ Tiêu, họ Đoàn trùng phùng với nhau để làm cái nền cho sự trùng  phùng đầy kịch tính của gia đình Hư Trúc.</p>
<pre><code>                                                               Sự mất - còn của Hư Trúc đã là đỉnh cao chót vót của lẽ sắc -  không. Nhưng Kim Dung còn siêu hơn nữa, bởi lẽ còn vài cuộc trùng phùng  cha con nữa ở ngày hội gia đình kỳ lạ ấy nhưng Kim Dung không một chữ  nhắc đến. Không nhắc đến nhưng vẫn có. Có nhưng lại không. Đó là sự  trùng phùng của cha con Đoàn Diên Khánh.
</code></pre>
<p dir="auto">Rồi một cuộc trùng phùng mà không trùng phùng nữa. Đó là cuộc trùng  phùng giữa cha con Đoàn Chính Thuần và Vương Ngọc Yến (Vương Ngữ Yên).  Ngộ nhưng không ngộ, không ngộ nhưng mà ngộ. Hai cha con gặp nhau nhưng  không hề biết, không biết nhau nên xem như chưa trùng phùng. Kim Dung  làm cho mọi người thích thú hơn khi cắc cớ cho Đoàn Dự đòi dắt Vương  Ngọc Yến đến ra mắt gia gia của mình.<br />
Đi bên cạnh người yêu mình là Mộ Dung Phục mà cứ bị Đoàn Dự lò dò bám  theo nên Vương Ngọc Yến tìm cách đuổi chàng đi chỗ khác.* Nhưng bảo  chàng bỏ đi thì chàng cũng không thể nào dứt tình được. Chàng ngượng  ngùng nói:*<br />
<em>- Cái đó... à! Vương cô nương! Gia gia tại hạ cũng đã đến đây  hiện ở ngoài kia.</em><br />
<em>...Vương Ngọc Yến thấy Đoàn Dự đã mấy phen hy sinh để cứu mình,  nàng cũng biết rõ chàng rất thành tâm với mình nên đem lòng cảm kích.  Còn về con người chàng thì chẳng bao giờ nàng để vào lòng. Có khi bàn  đến võ công thì Đoàn Dự lại chẳng hiểu gì... bây giờ nàng nghe chàng nói  gia gia chàng đã tới nơi cũng hơi động tính hiếu kỳ, liền hỏi:</em><br />
<em>- Phải chăng lệnh tôn từ Đại Lý qua đây? Cha con công tử gặp nhau  rồi phải không?<br />
Đoàn Dự cả mừng đáp:</em><br />
<em>- Đúng đó Vương cô nương! Tại hạ muốn dẫn cô nương đến yết kiến  gia phụ được không? Gia phụ được thấy cô nương chắc người hài lòng lắm.</em><br />
*Vương Ngọc Yến hai má ửng hồng, đáp:</p>
<ul>
<li>Ta không đi. <em>(Theo  bản dịch của Hàn Giang Nhạn).<br />
Hai cuộc ngộ mà không ngộ ấy mãi đến Trà Hoa Trang mới bộc lộ ra trọn  vẹn.<br />
Trà Hoa Trang là ngôi nhà gỗ giữa đồng cỏ mênh mông do Vương  phu nhân<br />
mẹ của Vương Ngọc Yến dựng nên để làm bẫy đón lõng người tình phong  lưu Đoàn Chính Thuần. Bà không bắt được "con lợn già" Đoàn Chính Thuần  nhưng lại bắt nhầm "con lợn con" Đoàn Dự với một đám em gái là con rơi  của cha chàng, trong đó có cả Vương Ngọc Yến là con gái bà. Nhưng rồi  nhờ sự giúp sức của Mộ Dung Phục và sự tiếp tay bất đắc dĩ của Đoàn Diên  Khánh bà cũng gom được trọn ổ Đoàn Chính Thuần với đầy đủ vợ và các  tình nhân: Đoàn phu nhân Thư Bạch Phụng, Chung phu nhân, Tần Hồng Miên,  Nguyễn Tinh Trúc.<br />
Tại Trà Hoa Trang, Kim Dung cho bốn nhóm người tụ họp. Đó là nhóm  Đoàn Dự với các cô em gái, nhóm Đoàn Chính Thuần với các người tình và  đám cận thần, nhóm Mộ Dung Phục với các đồng sự phục quốc, nhóm Đoàn  Diên Khánh với hai gã đàn em đệ tam và đệ tứ ác. Bốn nhóm người này hợp  lại đây để rồi tiêu tan. Đoàn Chính Thuần với năm tình nhân sắc nước  hương trời (kể cả vợ) đều bị thảm tử dưới tay họ Mộ Dung. Mộ Dung và  Đoàn Diên Khánh vì ham mê ngai vàng mà lạnh lùng giết chết đàn em, đồng  sự của mình để những người còn lại bỏ chạy tan tác. Chỉ còn lại Đoàn Dự  với đám em gái mà cũng không phải là em gái... thế mới thích chứ.<br />
Tại nơi này Đoàn Dự lại mất mẹ lẫn cha nhưng lại biết ra cha thực của  mình là Đoàn Diên Khánh. Biết là cha thực của mình nhưng không chịu  nhận. Đoàn Diên Khánh mừng rỡ sung sướng lên tới trời khi được Thư Bạch  Phụng cho biết Đoàn Dự là con y.<br />
Tưởng như y không có gì hết nhưng y lại có tất cả. Y có con trai, con  trai y lại chắc chắn được thừa kế ngai vàng - cái mà y bỏ ra cả đời,  trăm phương ngàn kế, điên cuồng giành giật nhưng chẳng bao giờ được. Y  kiêu hãnh nhìn Đoàn Chính Thuần những muốn la lên: <em>"Dù ngươi có làm  hoàng đế nước Đại Lý mà ta không làm được cũng chẳng lấy chi làm vinh  hạnh. Ta có con trai mà ngươi không, thế là ta hơn ngươi nhiều lắm".</em>  Nhưng rồi y lại buồn ngay vì con y không chịu nhận y là cha. Y thốt lên  đau khổ:</em> "Mình tuy có con mà con không chịu thừa nhận thì chẳng  khác gì không con".*<br />
Tưởng như Đoàn Chính Thuần có hết cả thiên hạ nhưng rồi lại chẳng còn  gì. Những tình nhân xinh đẹp đều bị giết chết hết, người vợ chính thức  thì coi như không có vì bà ta đã "ngoại tình" từ rất lâu và bỏ đi tu  rồi, đứa con trai tưởng là của mình thì thật ra là con của kẻ tử thù.  Ngai vàng chưa kịp tới tay cũng đã mất vì sinh mạng ông có còn đâu. Ông  chỉ còn lại một đám con gái nhưng theo quan niệm "trọng nam khinh nữ"  thời phong kiến Trung Hoa thì cũng coi như chẳng có gì vì "nhất nam viết  hữu thập nữ viết vô" đấy mà. Ấy vậy nhưng họ Đoàn vẫn có, trước khi  nhắm mắt ông cũng đâu biết Đoàn Dự không phải là con ông, hơn nữa Đoàn  Dự vẫn cứ xem ông là cha đẻ và chỉ có ông mà thôi.<br />
Ông vẫn có con  trai đấy thôi. Không - không, có - có ấy mà.</li>
</ul>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/24671</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/24671</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:25:59 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Kim Dung với cõi sắc sắc không không on Thu, 18 Jun 2026 18:25:59 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto"><strong>Kỳ 2</strong></p>
<pre><code>                         Một đối ngược khác nữa với Mộ Dung Phục là tiểu  tăng khờ khạo thật thà Hư Trúc. Đoàn Dự vẫn là người phong nhã thông  minh, chỉ khờ đi vì quá si mê Vương Ngọc Yến chứ còn Hư Trúc là anh  chàng khờ thiệt. Anh ta đúng là mẫu người không có gì hoàn toàn. Không  có trí khôn, không có tướng mạo, không có gia đình, không biết cha mẹ là  ai, không biết mình từ đâu đến.
                     
                                                               Do ai đó vất vào chùa Thiếu Lâm từ lúc mới lọt  lòng mẹ, được nhà chùa dưỡng dục và lớn lên từ trong chùa Thiếu Lâm,  chàng chỉ biết suốt ngày lo làm lụng chuyện nặng nhọc thấp hèn để phục  dịch mọi người, chàng không có ước mơ, không vọng tưởng. Chàng là con số  không to tướng. Nhưng có thật vậy chăng?
</code></pre>
<p dir="auto"><strong>Cao trào Thiếu Lâm Tự</strong></p>
<p dir="auto">Kim Dung đã đưa tư tưởng sắc sắc không không của nhà  Phật vào tác  phẩm Thiên Long bát bộ một cách tài tình. Tư tưởng này  xuyên suốt như sợi chỉ đỏ từ đầu đến cuối thiên tiểu thuyết kỳ ảo diễm  tình. Nó nằm ẩn sâu đằng sau những pha tung quyền phóng chưởng lở đất  long trời, đằng sau những bi kịch thảm khốc về số phận con người, đằng  sau những mối tình diễm lệ hoặc trớ trêu.<br />
Kim Dung đã đẩy cái sắc sắc không không của kiếp người  lên đến cao trào khi cho tất cả những nhân vật của chúng ta với những  số phận khác nhau tụ hội lại trước cổng chùa Thiếu Lâm. Hầu như toàn thể  giới võ lâm không kể hắc bạch chính tà, không kể Tống Liêu Cương Tạng,  không kể cao thấp võ công đều tụ hội về đây tưởng rằng để tham gia thi  đấu hoặc quang đấu giành ngôi võ lâm minh chủ. Họ đâu biết rằng họ bị  đưa về đây để hoàn chỉnh, để kết thúc hoặc để kéo dài thêm kiếp nạn của  mỗi người hầu làm rõ cái lẽ sắc không của cuộc đời tạm.<br />
Ở đây ta gặp vợ chồng Đoàn Chính Thuần - Thư Bạch  Phụng, gặp Tiêu Viễn Sơn, Mộ Dung Bác, Huyền Từ đại sư, Đoàn Diên Khánh,  Diệp Nhị Nương... Thế hệ thứ hai thì có Tiêu Phong, Đoàn Dự, Hư  Trúc,  Mộ Dung Phục, Vương Ngọc Yến, A Tử ... Nơi đây từ đại hội võ lâm biến  thành đại hội... gia đình, nơi cha mẹ, con cái trùng phùng với nhau.<br />
Đoàn Dự gặp lại bố mẹ mình sau bao ngày lưu lạc giang  hồ vì một bóng hồng. Tiêu Phong tìm ra được cha đẻ của mình là Tiêu Viễn  Sơn. Lâu nay chàng  cứ nghĩ mất cha, bây giờ lại biết mình vẫn còn cha.  Nhưng vừa gặp lại cha mình, Tiêu Phong đã thấy mất ngay cha vì ông ta  cũng chính là kẻ đại ác giết chết cha mẹ nuôi và sư phụ của mình mà bấy  lâu nay chàng quyết tâm tìm cho ra để trừng trị rửa thù. Mộ Dung Phục  gặp lại cha mình là Mộ Dung Bác nhưng rồi chính Mộ Dung Phục lại không  còn là đứa con như người cha mong đợi.<br />
Ngay lúc gặp lại cha là lúc chàng trai Mộ Dung đánh  mất đi tất cả những gì tưởng rằng mình có sau khi bị Đoàn Dự bất ngờ  phát ra được một đường Lục Mạch Thần Kiếm làm Mộ Dung Phục phải thua  xiểng liểng. Từ lúc đó huyền thoại Mộ Dung đất Cô Tô phải đối diện trước  một con số không to tướng: Mất đi huyền thoại phục quốc cao đẹp, mất đi  bề ngoài phong lưu tuấn nhã... và mất đi cả người yêu tuyệt mỹ Vương  Ngọc Yến. Thật ra thì y cũng chẳng có gì để mất. Vì y có yêu nàng Vương  đâu, có cao đẹp đâu, có phong lưu tuấn nhã đâu. Mộ Dung Bác đến lúc đó  mới thấy mất con nhưng thật ra y đã  mất con từ lâu rồi vì y cũng đã tự  đánh mất chính mình. Một cõi sắc không, không sắc đấy mà.<br />
Đỉnh điểm của cao trào Thiếu Lâm tự là sự trùng phùng  của gia đình Hư Trúc.<br />
Trước đấy hơn 20 năm, vừa sinh ra con, Diệp  Nhị Nương đã để mất con. Bà trở nên ác độc từ đó, ác độc đến mức được  xếp hạng đệ nhị ác trên giang hồ chỉ sau Đoàn Diên Khánh. Bây giờ ngay  tại Thiếu Lâm tự, bà phát hiện ra chàng trai đôn hậu, hiền lành nhất thế  gian Hư Trúc là đứa con mất tích của mình. Sau khi mẹ con trùng phùng  với nhau, mọi người đặt ra câu hỏi ai là cha của Hư Trúc?<br />
Câu trả lời đã có ngay. Đại cao tăng Huyền Từ, phương  trượng chùa Thiếu Lâm  tự giác đứng ra nhận ngay mình là tác giả của cái  bào thai trong bụng Diệp Nhị Nương cách đây hơn 20 năm. Huyền Từ vỗ vào  đầu Hư Trúc than một câu: "Ngươi đã ở trong chùa 24 năm thế mà thủy  chung ta vẫn không hay". Thế đấy, có con ở ngay bên cạnh nhưng ông nào  biết có con. Không nhưng vẫn có đó. Bây giờ gặp lại con rồi, ông phải  thọ tội theo pháp giới của Thiếu Lâm và hơn thế nữa, theo công lý của  lương tâm ông. Ông phải tự sát. Diệp Nhị Nương cũng tự vẫn, vừa để  theo  người tình cho trọn nghĩa yêu đương cũng vừa để tự rửa cái ác mà hơn 20  năm qua bà đã gieo ra cho thiên hạ.<br />
Vừa có được cha mẹ, Hư Trúc lại không còn cha mẹ, mồ  côi vẫn cứ mồ côi. Không rồi có, có đó rồi không, không nhưng vẫn có. Có  không chẳng khác gì nhau.</p>
<p dir="auto"><em>sắc tức thị không,<br />
không tức  thị sắc<br />
sắc bất dị không,<br />
không bất dị sắc<br />
thọ tưởng hành thức<br />
diệc  phục như thị</em></p>
<p dir="auto">Tiêu Viễn Sơn gặp lại con, Mộ Dung gặp lại con, Đoàn  Chính Thuần gặp lại con, Huyền Từ nhận ra con, Đệ nhị ác Diệp Nhị Nương  tìm ra con. Vậy Đệ nhất ác Đoàn Diên Khánh cũng có mặt ở  cái đại hội  gia đình đó, nhưng có tìm ra con không? Câu hỏi có vẻ hơi ngớ ngẩn, vì y  có con đâu mà gặp!<br />
Nhưng y vẫn có đấy. Vì có cũng như không, không cũng  như có, có không nào khác gì nhau...</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/24670</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/24670</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:25:59 GMT</pubDate></item></channel></rss>