Hay....!
-
Ngoại tuyếnToa 12
Có lẽ Thượng Đế bắt chúng ta phải gặp một số người xấu trước khi gặp một người tốt, để cuối cùng ta phải cám ơn vì đã gặp được người đó.....
Bạn mất một phút để mê tít một ai đó, một giờ để thương một ai đó, một ngày để yêu một ai đó, nhưng đôi khi bạn phải mất cả đời để quên có một người.
Tình yêu bắt đầu bằng một nụ cười, sau đó là một cái hôn, và kết thúc bằng một giọt nước mắt hoặc một cái ôm vĩnh cửu...
Tình yêu đến với những người vẫn hi vọng mặc dù họ đang bị thất vọng, đến với những người vẫn tin tưởng mặc dù trước đó họ đã bị phản bội, đến với những người vẫn yêu, mặc dù trước đó họ đã bị tổn thương.....
Ta đau khi yêu một người không được đáp lại, nhưng nỗi đau lớn nhất là bạn yêu mà bạn không giám nói cho người ta biết bạn đã yêu như thế nào.....
-
(sưu tầm)*
-
-
Ngoại tuyếnToa 13
Thật không hiểu sao, ngay cả khi con người ta đang có 1 tình yêu, vẫn đang căng tràn sự nhớ nhung và yêu thương. Vẫn có lúc sự cô đơn, nỗi buồn xâm chiếm đến tột độ. Phải chăng xuất phát điểm của nỗi buồn ấy không giống nhau. Sự cô đơn ấy ở những cung bậc khác nhau.
Nhưng dù có từ đâu đi chăng nữa, cũng làm cho con người ta rơi vào trạng thái mệt mỏi. Quả thật để sống và làm 1 con người hoàn toàn không đơn giản. Mỗi ngày trôi qua ta lại có thêm những trăn trở mới, những khó khăn ta cần vượt qua. Có đôi lúc ta cần lắm 1 sự chia sẻ, là động lực cho ta đi qua những giông tố. Nhưng cũng có đôi khi ta chỉ muốn vượt qua nó 1 mình. Chỉ 1 mình mà thôi.
Để cân bằng và điều chỉnh cuộc sống. Mỗi chúng ta có những cách riêng của mình. Nhưng dù có thế nào đi chăng nữa, 1 người đồng hành với ta luôn là điều cần thiết. Và có lẽ ai cũng đang cố gắng từng ngày, từng giờ.
-
Ngoại tuyếnToa 14
“Triết lý tình yêu” của chú bé 10 tuổi
Có một chàng trai khỏe mạnh, không sợ gì hết. Chỉ sợ duy nhất cô gái mà anh yêu nên anh cứ giữ mãi mối tình câm, không dám nói ra vì mắc cỡ. Ba tháng sau khi nghe “chỉ dẫn” của cậu bé hàng xóm 10 tuổi, chàng trai làm đám cưới với cô gái.
Trên đây chỉ là một trong nhiều “chiến tích” kỳ diệu của cậu bé Dũng giàu tình cảm, nhân vật chính trong truyện Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ (Nguyễn Ngọc Thuần, NXB Trẻ, năm 2004). Đó là một truyện thiếu nhi khiến nhiều người lớn trong đó có tôi thích mê.
Tôi thích tình yêu cuộc sống lan tỏa trong những trang viết trong trẻo và đặc biệt ấn tượng với “triết lý tình yêu” mà cậu bé Dũng “lên lớp” cho chú hàng xóm tên Hùng. “Mẹ cháu nói khi yêu ai phải nói cho người ta biết, người ta rất mừng” - Dũng đã nói với chú Hùng điều mà mẹ cậu bình luận khi thấy chú cứ lảng vảng trước nhà cô gái mình yêu mà không dám nói gì. Dũng bảo: “Chú nói yêu cô Hồng, cô sẽ không la chú đâu”.
Ừ nhỉ, có lẽ là có rất ít người con gái la hét khi người ấy ngỏ lời với mình, kể cả khi mình không ưng người ta. Nhưng tại sao các đấng nam nhi đại trượng phu không biết sợ điều gì lại sợ nói câu tỏ tình với cô gái mình thương trộm nhớ thầm nhỉ?
Tôi nghĩ không phải là các chàng quá nhút nhát nên không dám ngỏ lời với người mình yêu. Mà bởi các chàng sợ - sợ bị từ chối, sợ cảm giác thất bại, sợ một câu trả lời không mong đợi.
Nhưng nói gì thì nói, ngỏ lời vẫn là cách nhanh nhất để “thông báo” cho đối phương biết tình cảm của mình. Mình cứ có ý, có tứ này nọ, làm mọi cách để mong người ta hiểu được tình cảm của mình, nhưng ba từ giản dị nhất lại không nỡ thốt ra thì làm sao người ta hiểu được.
Nói ra ba từ ấy mình sẽ dò biết được tình cảm của người ta với mình. Nếu người ta đón nhận thì quả là niềm hạnh phúc mà mình đang mong đợi. Nếu người ta chối từ mình cũng hiểu được ý tứ của người ta. Nhưng điều quan trọng nhất là đã nói ra được điều cần nói để sau này không phải nuối tiếc “giá như...”.
Tôi đã đọc được điều này trong một bài viết về tình yêu: “Ta đau khi yêu một người nhưng không được đáp lại. Nhưng nỗi đau lớn nhất là khi bạn yêu một người nhưng không đủ can đảm để cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào”.
Tôi lại nhớ đến tên một tập thơ rất ấn tượng của một nữ nhà văn trẻ - Nếu yêu thì phải nói. Ừ nhỉ, yêu thì phải nói ra! Chuyện giản dị thế thôi mà.
*(theo Thương Vũ- Tuổi Trẻ Online)
**“…Có con chim nào cứ hót mãi trên cao
Lẩn quất trong tàng cây hoa sữa
Dường như mùa thu chỉ còn một nửa
Em đi về mãi phía không anh...Mùa thu này sao quá hao hanh...
Giữa nắng rát em mơ về một ngày sao đổi ngôi giữa miền băng giá...
Giấc mơ cổ tích có thật
"Chỉ một lần nhìn thấy sao băng, điều ước sẽ thành hiện thực"...
Đã bao giờ anh tin không...?*Nếu yêu thì phải nói - tập thơ đầu tay của nữ tác giả Vũ Quỳnh Hương, xuất bản tháng 2 năm 2010
-
Ngoại tuyếnToa 15
Trong cuộc sống, ta luôn phải đưa ra những quyết định. Và đôi khi đó là những quyết định vô cùng khó khăn. Ta dằn vặt và suy nghĩ, đắn đo và cân nhắc để rồi đưa ra những quyết định. Và tiếp theo sau đó là cảm giác chờ đợi, chờ đợi xem quyết định của mình sẽ ra sao, kết quả thế nào. Mọi quyết định của mình sẽ đi đến kết quả tốt hay xấu. Có ảnh hưởng thế nào đến tương lai, đến những người xung quanh. Và khi kết quả đó xảy ra mình lại lẫn lộn trong cảm giác hụt hẫng, vui vẻ, xáo trộn, hối tiếc, hoài nghi, thất vọng, hạnh phúc... quá nhiều, quá nhiều những cảm xúc trái ngược cứ tiếp diễn, đến và đi. Nó làm ta thật sự như bị sốc.
Quả thật chỉ khi trải nghiệm và để ý đến từng cảm xúc trong chuỗi ra quyết định của mình. Tôi mới thật sự thấy quá khó khăn.
Trong mình dâng trào quá nhiều cảm xúc. Vô cùng mệt mỏi và suy kiệt.
Nhưng dù kết quả đó có thế nào đi nữa ta cũng phải chấp nhận đối diện và vượt qua. Bởi đó luôn là quyết định do bản thân mình lựa chọn. Có thể trong suốt quãng đời sống làm người, ắt hẳn ta sẽ phải có những quyết định chính xác, hoặc những quyết định sai lầm. Có hết... nhưng ta không có cách nào khác là phải chấp nhận và đối diện với mọi điều dù tốt, xấu xung quanh quyết định của chính mình mà thôi.
Ôi. Mạnh mẽ và đối mặt.... Thế mới là đời. -
Ngoại tuyếnToa 16
chạm khẽ...
Nếu được chạm vào em
Tôi sẽ...
chỉ chạm khẽ...
Bởi,
Tôi sợ
tâm hồn mong manh,
sẽ vụn vỡ..
trước em
Cô gái ngọt ngào!*Nếu được chạm vào em,
Tôi hứa,
chỉ sẽ chạm khẽ..
Bởi,
Tôi biết,
bông hoa em,
rễ đã ăn sâu vào lớp đất
vùi mình
trong một bình hoa,
cũng xinh đẹp như em. *
Nếu được chạm vào em...
Có lẽ...
tôi sẽ,
chỉ khẽ chạm.
Bởi,
Giới Hạn,
tôi sẽ bên lề,
chỉ nhìn...
em...
và...
chạm khẽ...*Sưu tầm.
* -
Ngoại tuyếnToa 17
Everyone thinks of changing the world but no one thinks of changing himself.
LEO TOLSTOY -
Ngoại tuyếnToa 18
Lời thoại trong 1 bộ phim
" Để hoa nở thì rất khó, hoa rụng thì rất dễ. Để yêu thương là rất khó, nói chia tay lại rất dễ. Và chia tay chỉ là 1 khoảnh khắc,nhưng để quên đi 1 người là cả 1 quá trình"
Hãy đừng vì những giận hờn không đáng có để 1 chút bốc đồng ấy khiến tan nát 1 hạnh phúc trong tầm tay. Hãy cố giữ những gì mình đã khó công gầy dựng. -
Ngoại tuyếnToa 19
Những cánh đồng xanh bạt ngàn với những đàn cừu thong dong gặm cỏ, có những bếp lửa hồng đỏ suốt đêm để xua tan giá lạnh và chờ những người đàn ông trở về, vẫn có những ngôi làng màu nâu đất nằm san sát nhau đang ngủ bình yên dưới Thung lũng vắng nhưng cũng thấp thoáng đâu đấy những ông già Tuyết thập thò phía xa trên những rặng thông chờ đêm xuống làm một cuộc hành trình ống khói...
Một làn gió nhẹ, một tia nắng xuyên qua kẽ lá, một tiếng chân người dưới con suối nhỏ...Những câu chuyện cổ tích miền Bắc Âu, những khu rừng già yên tĩnh, những ngôi làng xen lẫn những cách đồng cạnh những khu rừng....
Tất cả trong Secret Garden......
-
Ngoại tuyếnToa 20
Một nhà tu hành đã nói: "một người đàn ông có 3 điều may mắn nối tiếp nhau để tự xây dựng bản thân. Trước hết đó là sự giúp đỡ và tình yêu của bố mẹ. Nếu một người không làm được việc đó, thì vợ anh ta sẽ mang đến cho anh ta 1 may mắn khác để thoát khỏi cuộc sống của 1 người đàn ông phóng túng, ích kỷ, không chín chắn. Còn nếu lại thất bại, thì con cái anh ta sẽ là cứu cánh cúôi cùng. Sau đó... anh ta là đồ bỏ đi
-
Ngoại tuyếnToa 21
Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng
Đừng mang những vết thương bám bụi lên ngón tay đã duỗi thẳng
Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễn
...
Đừng cô đơn và đừng khóc mướtDù dông gió có nhiều đến bao nhiêu?
-
Ngoại tuyếnToa 22
Mechealvu ơi
Minh thêm một câu trong bài Sao phải đợi của bạn nha
Sao phải đợi hạnh phúc mà không tự đi tìm?
Mạng phép nha_ thanks
-
Ngoại tuyếnToa 23
Cho dù chúng ta có là ai đi nữa, chúng ta cũng có thể hy vọng và tin tưởng rằng rồi chúng ta cũng sẽ chạm tay vào hạnh phúc.
-
Ngoại tuyếnToa 24
Được sao ban. Không cần cố gắng sao
Được sinh ra đó là một may mắn nhưng để được tồn tại thì phải cố gắng chứ bạn
Hanh phúc không thể đến bằng niềm tin và sự hy vọng mà do chúng ta tạo ra nó cho người khác và cho chính chúng taMinh nghỉ là thế
-
Ngoại tuyếnToa 25
Chính xác. Hạnh phúc không thể đến nếu ta không cố gắng. Và điều dĩ nhiên là con đường đi đến hạnh phúc rất hiếm khi là con đường bằng phẳng, trơn tru. Và mình chỉ muốn nói rằng, đừng mất niềm tin và đừng từ bỏ
bodoi:
Được sao ban. Không cần cố gắng sao
Được sinh ra đó là một may mắn nhưng để được tồn tại thì phải cố gắng chứ bạn
Hanh phúc không thể đến bằng niềm tin và sự hy vọng mà do chúng ta tạo ra nó cho người khác và cho chính chúng taMinh nghỉ là thế
-
Ngoại tuyếnToa 26
Phải thế chứ
Chúc (Em) bạn vui
Đừng đợi những gì trôi qua rồi mới thấy hối tiếc -
Ngoại tuyếnToa 27
Những giọt nước rơi từ trời là của những người buồn sầu mà không được ai an ủi. Còn nếu như họ được an ủi thì những giọt nước ấy sẽ đọng lại và cất giữ trong tim giống như một kho tàng quý giá.
-
Ngoại tuyếnToa 28
Không hiểu sao con người ta luôn bị ám ảnh bởi vòng tròn của cuộc sống. Vòng tròn của sự lặp đi lặp lại…
Tất cả xung quanh chúng ta quá đỗi quen thuộc
Mọi thứ cứ mòn mỏi qua từng nơi, mòn mỏi qua từng khuôn mặt
Ánh sáng và tia hy vọng nào cho những cuộc đua diễn ra hàng ngày, hàng giờĐôi lúc chúng ta chỉ muốn tan biến vào cõi hư không, muốn không còn tồn tại trên thế giới nhỏ bé đến mức nhàm chán này nữa. Thất vọng, buồn chán, ta tự nhấn chìm bản thân sâu hơn nữa vào nỗi đau đớn. Và nghĩ rằng: Ngày mai sẽ chẳng bao giờ đến…
Và chắc chắn trong số chúng ta không ít người đã từng nghĩ rằng: Giá mà ta được chết đi một lúc. Chỉ một lúc thôi để biết rằng ta còn quan trọng thế nào với bao người, chỉ một lúc thôi để hiểu rằng hạnh phúc là đối đầu với những bất hạnh kia, đối đầu với những mệt nhọc, áp lực kia, một chút thôi để nhận ra vượt qua những đau đớn, bất hạnh kia chúng ta sẽ hạnh phúc và biết yêu quý chính bản thân mình nhiều hơn.
Trong những giấc mơ ám ảnh cuộc sống hẳn ta đã từng thấy chính bản thân mình buông xuôi và tan biến… và ta thấy khó khăn vô cùng nếu phải nói với mọi người rằng ta sợ phải đối đầu với cuộc sống gấp gáp này, sợ phải đối diện với vòng tròn cuộc sống, sợ đối diện với những thử thách của cuộc đời…
Nhưng sau những đau đớn, vượt qua những vòng tròn của cuộc sống ta hiểu rõ niềm vui là thế nào, nỗi buồn ra sao?
Dù thế nào cuộc sống vẫn xoay vần như vòng tròn đấy thôi, bạn hãy tự trải nghiệm và thôi đừng nghĩ rằng “Mad world” vì nó chỉ “điên” khi chính bạn không tạo được những thú vị, những thăng trầm cho cuộc đời của bạn thôi!
Hà Thu.
-
Ngoại tuyếnToa 29
Mạnh mẽ nhưng tràn đầy cảm xúc, nỗi buồn đẹp đẽ đã đánh thức điều gì đó trong trái tim khiến người ta cảm thấy thương tiếc và tự nhớ về mình. Đó là những cảm nhận của tôi về "Mama said" của Metallica
Có người thích "Mama Said" ngay từ lần đầu, cũng có người cần được làm quen, phải chờ được thức dậy... Âm nhạc là ghi nhận, là hồi ức, là chỉ 1 khoảnh khắc, là tất cả ước vọng, cũng có khi chẳng là gì cả. Đó là một nhu cầu cần được giải bày trong suy nghĩ. Với tôi, tôi rất thích "Mama said" cũng chẳng hiểu tai sao nữa, có lẽ tôi đã tìm được 1 chút hình ảnh của mình trong đó!
Mở đầu bài hát là tiếng guitar nhịp nhàng và giọng hát trầm ấm của James vang lên:
*"Mama, she has taught me well **
*Told me when I was young *
*Son, your life is an open book *
*Don't close it before it done *
*The brightest flame burns quiskest *
*That what I heard her say *
*A son's heart sowed to mother *
*But I must find my way" **"Mẹ dạy tôi từ thuở thơ bé. Con trai yêu quí, cuộc sống của con như một cuốn sách rộng mở, đừng gập nó lại khi chính nó chưa tự kết thúc. Ngọn lửa sáng nhất sẽ tàn lụi nhanh nhất. Trái tim của 1 đứa con trai thuộc về mẹ, nhưng giờ đây con phải tự tìm lấy con đường của mình"
Mái nhà không chỉ là nơi ta sống, trải qua đau khổ và hạnh phúc; không bao giờ thấy đầy đủ nếu như lòng ta không thấy đầy đủ. Chàng trai được nuôi nâng, giáo dục và yêu thương, nhưng hình như vẫn cảm giác trống vắng 1 điều gì đó: mong muốn được khẳng định mình? tự do? hay đơn giản chỉ là 1 chút hoang dại của tuổi trẻ. Cũng có thể, nhiều khi gia đình luôn dành cho mình tình cảm yêu thương, quan tâm để rồi nó như những sợi dây vô hình trói chặt, làm ta luẩn quẩn trong đó. Chàng trai muốn xa rời những gì quen thuộc, muốn tìm những điều mới lạ và cũng có thể bị sự quyến rũ ngọt ngào của 2 từ "tự do"*"Let my heart go **
*Let your son grow *
*Mama, let my heart go *
*Let this heart be still, yeah still" *
*
"Hãy chắp cánh cho con bay xa, hãy để cho con trưởng thành. Mẹ ơi hãy để cho trái tim con dươc bay thoát, nếu không nó sẽ ngưng đọng"Đến 1 lứa tuổi nào đó, người ta bỗng thấy mình lớn hẳn, tuy vẫn còn sự nông nỗi của tuổi trẻ nhưng cũng mạnh mẽ vô cùng. Tuổi trẻ đầy khát vọng, thấy đường bay rộng mở cuối chân trời. Giống như 1 chú chim cảm thấy mình đã đủ lông, đủ cánh; muốn rời tổ ấm và bay thật xa, lòng khao khát tìm những điều mới lạ, muốn khám phá cái thế giới mà mình đang tồn tại. Nhưng hành trang chàng trai mang theo bên mình chỉ là trái tim đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ, chỉ là dòng máu hoang dã đang tuôn chảy trong con người, là những kiến thức mà mình tin tưởng dù chưa qua 1 lần kiểm chứng. Xã hội là muôn màu, muôn mặt; tàn ác&lương thiện, cao đẹp&xấu xa. Nó cứ song song tồn tại, hoà quyện vào nhau như 1 bức tranh tuyệt đẹp. Và với hành trang như thế, chàng trai vội lao vào đời mà đâu biết rằng mình chưa đủ bản lĩnh, kinh nghiệm sống để chống lại sự khắc nghiệt đến tàn nhẫn của cuộc sống.
*"Rebel, mind your last name **
*Wild blood in my veins *
*They bring strings around my neck *
*The mark that still remains *
*Left home at the early age *
*Of what I heart was wrong *
*I never asked forgiveness *
*But what is said is done" **"Con mang 1 cái danh là kẻ nổi loạn. Những giọt máu hoang dã đang chảy trong huyết quản. Những sợi dây buộc tròng quanh cổ còn mãi để lại dấu ấn. Rời nhà từ khi còn quá nhỏ, bởi chứng kiến những gì con hằng tin tưởng hoá ra thật giả dối. Con chưa cầu xin ai tha thứ, nhưng tất cả những gì đã nói con điều thực hiện"
"Những sợi dây buộc quanh cổ còn mãi để lại dấu ấn". Dấu ấn đó rồi sẽ là 1 vết thương, một vết thương nhiều khi đã lành lặn lâu rồi bất chợt vỡ oà như 1 sự tỉnh thức. Tỉnh thức trên vết thương, trên 1 nỗi đau tương chừng đã thuộc về quá khứ. Thời gian trôi đi, vết thương vẫn còn đó. Nó nằm chờ được thức dậy một lúc nào đó để sống lại nhụ chính bản thân nó là 1 vết thương. Đó là những gì cuộc đời đã mang lại!
Rồi đến khi hơi rượu đã bay, khói thuốc đã hết, ánh nến đã tắt và những cánh hoa đã tàn... Cuộc đời lắm khi hành ta mỏi mệt. Ta lại thấy mình rất rõ, rất thật và chỉ muốn quay về.*"Mama, now I'm coming home **
*I'm not all you wish of me *
*A mother's love for her son *
*Spoken, help me be *
*I took your love for granted *
*Not a thing you said to me *
*I needed your arms to welcome me *
*But, a cold stone is all I see" **"Mẹ ơi, giờ đây con đang trở về, con không đạt được tất cả những gì mẹ kỳ vọng. Nhưng tin rằng, tình yêu của mẹ dành cho con tuy thầm lặng nhưng sẽ nâng bước con đi. Tình yêu và những gì mẹ nói đã theo bước con rất lâu. Con cần biết bao đôi tay rộng mở chào đón của mẹ. Nhưng một hòn đá lạnh lẽo là tất cả những gì con thấy".
Mệt mỏi với đời, chàng trai lại muốn trở về căn nhà, với mái ấm của mình. Bởi dưới chính mái nhà đó, mẹ không dạy học, mẹ chỉ dạy làm người; mẹ không dạy thù óan, mẹ chỉ bằng chính cuộc đời mình dạy bao dung, tha thứ. Và hơn hết là mẹ có tình yêu dành cho đứa con. Tình yêu thương, có lẽ chính tình yêu thương và tôi cũng mong rằng tình yêu thương chứ không phải là thời gian sẽ xoá đi được những "dấu ấn" mà cuộc sống chai sạn đã mang lại.
Và khi anh trở về, thì hình ảnh của mẹ chỉ là một phiến đá lạnh lẽo. Mẹ chỉ là 1 khoảnh khắc của thời gian, mà t/gian lại luôn muốn chứng minh sự tồn tại có lý và phi lý trên từng thân cỏ, thân cây và trên thân phân con người.
Ở cuối bài hát tiếng guitar, tiếng trống và giọng hát truyền cảm của James hoà quyện vào nhau, mạnh mẽ như những giọt nước mắt rơi trên phiến đá. Có thể chàng trai kia cũng khóc, nước mắt có nhiều khi thay được cho bao nhiều điều muốn nói!
*"Tôi vẫn nghĩ, đoạ đày và vĩnh biệt là những thửa ruộng đầu tiên mang lại cho con người những mùa gặt nhân phẩm cao quý và những và những hạt mầm trí tuệ vạm vỡ mai sau"
sưu tầm.
* -
Ngoại tuyếnToa 30
Mình tình cờ đọc được 1 câu slogan trên Blocg của một bạn thế này ( Đây cũng là câu slogan của báo Hoa Học Trò ) : Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn....
SỐNG CHẬM LẠI.
Là để cảm nhận thấy những lấp lánh từ cuộc sống xung quanh bạn.
Đó là những câu chuyện nhân văn, tích cực và đầy yêu thương.
Là để bạn nghĩ nhiều hơn cho người sống quanh mình.
Là để đừng đi lướt qua nhau quá vội vã.
Chậm lại nhé những yêu thương. Để những vòng tay đến với nhau chặt hơn và lâu hơn một chút
NGHĨ KHÁC ĐI.
Là đừng chỉ nghĩ cho những lợi ích của mình.
Là hãy nghĩ bằng cái đầu của chính mình.
Nghĩ khác đi có nghĩa là hãy sống khác đi.
Tích cực hơn.
Nồng nhiệt hơn và tạo cho mình một khác biệt. Để không lẫn trong đám đông.
Không lẫn tiếng.
Không lẫn hình.
Không lẫn nghĩ.
Mỗi người một tiểu hành tinh.
Không nhàn nhạt.
Không phải là bản sao của ai đó khác
VÀ... YÊU THƯƠNG NHIỀU HƠN
Hạnh phúc là yêu thương..Mà yêu thương là cho đi mà chẳng cần nhận lại...
Yêu thương...
Là biết yêu thương mình hơn
Nhưng như thế không có nghĩa là yêu thương người khác ít đi
Là cân bằng cảm xúc
Giản dị nhưng sâu sắc...
Chân thành nhưng thẫm đẫm yêu thương...
Cuộc sống là thế...
Vì " Sống trog đời sống, cần có một tấm lòng...Làm gì em, biết không? Để gió cuốn đi..." -
Ngoại tuyếnToa 31
"Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên".