Chợt nhớ mưa và lần đầu...
-
D Ngoại tuyếnToa 1
Nhận tin nhắn "nhìn dalat chìm trong mưa vào ban đêm thích thật"; chợt ngồi co mình trên ghế...nhớ lại những cơn mưa mang thuở đầu quý giá.
"...lần đầu của nhau anh đón đưa em về nhà, trăng nước hiền hoà...lần đầu của nhau hương sắc tình duyên mặn mà.."
Không biết có phải lần đầu không, nhưng là lần tôi nhớ nhất khi còn bé thơ, khi chỉ mới tròn 4 tuổi; ngày đó vào mùa mưa, một mình tôi - con bé chỉ cao hơn cái ghế ngồi của ông ngoại một gang tay, trưa trốn ngủ, leo lên gác với sàn gác là những súc gỗ dài thật dài. Mưa, gỗ ẩm, dậy mùi thơm nhựa đặc trưng, tôi ngồi lọt thỏm trong một cái giỏ mây lớn, lót chăn nệm như con cún bông; vác lấy cây đàn guitar to gấp đôi hình thể, ngồi gảy vời bàn tay bé xíu không chạm hết nổi những cung tơ. Tôi ngồi đó, tay gảy đàn không thành một âm điệu nào, tay đưa ra khỏi cái bông gió ngang mặt, hứng mưa rơi lộp bộp trên bàn tay lạnh...và bên cạnh là chiếc máy cassette - Duy Quang đang hát bài Chỉ chừng đó thôi. Tôi thuộc lòng bài hát ấy!
Là lần đầu, tôi chắc thế khi bước chân vào ngôi trường cấp 3 xa lạ, là lần đầu tôi thấy ngôi trường cổ kính đến vậy - là lần đầu tôi thấy sương mù sáng sớm quyến luyến tàn cây khi tia nắng đầu vừa chạm đất. Và một sáng đầu, tôi ngồi ghế đá nghe người bạn vừa hát vừa đàn guitar bài Hạ Hồng, trời thì mưa lất phất tháng 8 nhẹ ru mùa sang...
Tôi đến Vắng lần đầu, vào đúng ngọ tức 12h trưa nắng - lần đầu tôi không có ấn tượng gì khi bước vô một quán cafe cóc không có gì đặc biệt. Nắng chang chang, trưa nóng hổi, mái tôn thở phì phò những làn hơi cháy xém. Tôi không nghĩ buổi trưa đến quán lại đông như vậy, khi cái nóng bao quanh mọi ngóc ngách và những khuôn mặt thất thần vì...nóng!
Không phải lần đầu vào Vắng, nhưng là lần đầu ngồi ở Vắng vào chập choạng tối, ghế bàn, âm thanh, khung cảnh chìm trong ánh đèn vàng hiu hắt, mang một nỗi buồn rợn người; lại cả tiếng mưa xối xả át cả tiếng người - mưa và mắt tôi tròn xoe nhìn màn nước cứ vô tư trút xuống trong bóng tối - trong tiếng hát Khánh Ly thê thiết sầu, cạnh tôi một bóng đổ dài với vệt khói buông toả. Con người của khói đã làm nhịp cầu nối tôi với Vắng.Cái ngày của ban đầu, với tiếng cười vô thiện vô ác, cười với đủ mọi đam mê và hờn giận ...tôi ngây ngô thả vào đó những xúc cảm chân thành mới mẻ được trải nghiệm - Trò chơi với làn khói làm tôi say mê, người dựa khói để thấy mình còn thở, còn một chút khoảnh khắc ấm áp loé lên giữa hai ngón tay, ánh sáng nhỏ ảo diệu. Và rồi vần vũ những dạnh hình trong thinh không, tôi bị ám ảnh bởi khói, cũng như nhìn tha thiết cái bóng đổ dài dưới đèn vàng buồn dìu dịu...nghe mưa mà miên man sầu.
Vụng về cứ ngỡ sầu đầy vơi rồi đấy, mà biết đâu còn một bóng chùng chình với cơn sầu mê man theo tháng ngày, để rồi rút mòn cả một con người trong nỗi sầu ấy, tôi thấy mình chả thấm tháp gì.Còn bao nhiêu cái đầu nữa, tôi tạm chợt quên để dành cho những phút nhìn mưa - lại tròn xoe mắt, lại ngân ngấn nước và "là đà say" cùng chung trà trên tay.
Những lần đầu bỏ quên, là nhựa sống, là kỷ niệm cho tôi còn biết nhìn lại những bước chân ai qua!
-
U Ngoại tuyếnToa 2
mưa rồi đó bạn ơi .. chắc là mưa xuân đấy ..đêm nên chẳng thấy gì .. chỉ thấy giá lạnh len lỏi qua hơi thở vào tận trong tim ... mưa đêm .
lần đầu tiên tôi yêu mưa trong kí ức là khi biết xếp những con thuyển giấy đuổi bắt những ước mơ ...là khi sợi mưa giăng giăng đè bẹp con thuyền ướt sũng ...là khi cơn mưa tràn vô nhà .. là khi mẹ bắt phải lau MƯA ...là phải từ bỏ cơn ngủ ấm nồng ...thế nhưng chẳng hiểu sao tôi lại yêu mưa ... lại thik những giọt nhảy múa kia ...chẳng ai có thể níu kéo được những giọt mưa ...
chẳng biết bạn là ai ... nhưng trong cảm nhận thì thôi mình được gọi là bạn nhé ... online đêm không à và trở về với những dòng văn tự sự ...ít nhiều thì giờ cũng hiểu sơ sơ bạn muốn viết gì ... và biết .. bạn biết dành ghita .. .. tớ thik nhưng vẫn chưa dạo được bước phiêu bồng trên nhánh sương gầy mõng manh đó ... hãy cho tớ làm bạn với dòng tự sự kia nhé :rose:
-
D Ngoại tuyếnToa 3
@unknown: Online đêm, chính xác! Biết đàn guitar, bạn nhầm mất rồi! Mình thậm chí còn không thể phân biệt ấm sắc! Hazi...nhưng thôi không sao, vẫn còn tiếng hát bám víu theo cung tơ được lần hồi.
Còn nhiều kỉ niệm ngập trong mưa, nhưng còn phải giữ lại cho cân bằng cái tâm hồn nhiều chuyện, hiếm có khó kiếm này! Nên chỉ chia sẽ đôi dòng mưa phùn qua cơn mê.... -
U Ngoại tuyếnToa 4
hỡi đêm.đêm nhiệm màu của những tiếng nhạc đời,đêm lạnh lùng của những cuộc chia li,đêm ngọt ngào như hoa , đêm mênh mông như trăng,đêm hãy vì ta đem về đây một cung đàn kĩ niệm,để cho ta được sống lại cùng nhau.một mùa trăng xa xôi khi tóc ta còn xanh,và vạt áo ta còn ướt đẫm hương thơm của đóa mộng đầu.
liệu có phải .. đêm làm bạn buồn ...???
gởi bạn một chút suy tư của đêm buồn
-
D Ngoại tuyếnToa 5
Ngẫm ra thì nỗi buồn với mình như một danh từ, một uổng tử đã theo bám mình từ lúc nào...cũng có khi từ lần đầu gặp mưa. Nhìn mưa thì yêu lắm đấy, mà trời ơi là buồn...bài viết chung quy cũng vì nhớ mưa quá đỗi...phản kháng với cái nắng no mắt đang ngự trị ở saigon sắp trở mình vật vã sau tết này!
-
D Ngoại tuyếnToa 6
Cám ơn Khúc Thuỵ Du của bạn....!
-
U Ngoại tuyếnToa 7
mình cũng ở sài gòn ...mình cũng biết sài gòn nắng ...nhưng ở sài gòn sao mình không thấy nhớ những cơn mưa đà lạt ... mưa đà lạt họa chăng chỉ là vương trên áo em mềm ... hay ướt tóc gầy mà thôi ... chẳng thể làm ướt áo ... nhưng con tim lại ướt sũng mưa .....còn mưa sài gòn ... chỉ là cơn mưa rào .. nồng nhiệt đó ... nhưng chỉ ào qua .. nhanh quá .. ta chưa kịp cảm nhận thì ướt hết rồi .. mà dư âm của nó cũng chỉ thoáng quá ...thế thôi ....
sài gòn .. tôi chỉ nhớ về trời đêm đà lạt ... nơi những ngôi sao sáng trên bầu trời đêm xanh ...chẳng phải là lúc nào cũng một màu đục đục như nước gạo của sg .,. mà chẳng thấy sao đâu cả ...chỉ thấy nỗi nhớ chan hòa cùng ánh sáng đèn đường .. chẳng le lói .. chẳng vuốt ve ......chẳng gì hết ...
-
D Ngoại tuyếnToa 8
Cuối cùng là...chẳng gì hết...mọi sự thành tại duyên, mất đi cũng tại duyên.
Saigon mưa cứa vào lòng, dalat mưa cho thêm nồng ân ái! -
U Ngoại tuyếnToa 9
đêm ... tĩnh mịch ... im vắng . chỉ có tiếng cái PC chạy chẳng làm lay động không gian.
yên ắng quá ... tiếng thời gian ư ... chợt hỏi ... ta đang chờ đợi cái gì ...cái gì đang đến và sẽ đến ... tất cả cũng chỉ bởi 1 chử duyên thôi sao ...đà lạt mưa -lạnh ... sài gòn mưa ...nóng càng nóng thêm.đêm đà lạt .. bình yên mà tĩnh lặng .... sài gòn đêm ...ồn ào mà nhợt nhạt. -
D Ngoại tuyếnToa 10
Đêm có cả tiếng thở dài. Có cả tiếng phím nhè nhẹ...và Lệ Thu thì đang ru Bài tình ca mùa đông! :)
-
U Ngoại tuyếnToa 11
có tiếng muổi vo ve ... và có tiếng la ai ái của ai đó vì bị muổi chích quá trời ....
trùm mền vì chút phiêu bồng hồi nãy chạy ra ngoài mưa ... làm giờ lạnh + ho ...
ta nhớ đà lạt ...nhớ cái lạnh teo lổ chân lông ..
nhớ những cây thông vi vu trong âm sắc ...
nhớ tiếng đất hơi cằn cực khổ ...
nhớ bản tình ca ...
và nhớ ... muổi đà lạt rất bự và cắn rất đau ...:P ... -
N Ngoại tuyếnToa 12
sỏi... sỏi sống về kỷ niệm nhiều quá... buồn hay vui, kỷ niệm chỉ là kỷ niệm ... nước đã qua cầu rồi thì thôi.
-
D Ngoại tuyếnToa 13
@nguoi_ngoai: Sỏi cám ơn bạn! Sỏi nhớ về kỷ niệm nhưng không sống trong kỷ niệm. Vì nỗi buồn là tiếp nối, mọi thứ luôn là kỷ niệm phút trước đó....
-
U Ngoại tuyếnToa 14
soidabenduong:
Vì nỗi buồn là tiếp nối, mọi thứ luôn là kỷ niệm phút trước đó....những dòng này giờ là kĩ niệm ... đúng .. nhưng đâu phải nụ cười .ước mơ ... hoài vọng đả là quá khứ đâu. đâu nhất thiết là kỉ niệm thì buồn ....:verycraz:
-
N Ngoại tuyếnToa 15
soidabenduong:
@nguoi_ngoai: Sỏi cám ơn bạn! Sỏi nhớ về kỷ niệm nhưng không sống trong kỷ niệm. Vì nỗi buồn là tiếp nối, mọi thứ luôn là kỷ niệm phút trước đó....nhớ về kỷ niệm từng ngày từng giờ... thì là gì? Ủa mà hình như bên sỏi giờ này là đêm rồi, sao thức khuya vậy?
-
U Ngoại tuyếnToa 16
bây giờ là 12h43 ...chào mọi người .. chào nỗi cô đơn ... chào nhớ nhung sầu niệm .. chào cả cơn mưa tối nay nữa ...và chào ngày mai đang hé sáng ...tớ đi ngủ :D :yu::hug::3::3::3:
-
D Ngoại tuyếnToa 17
Toàn là dân cú đêm cả! :))
-
Q Ngoại tuyếnToa 18
*Cơn mưa Sài Gòn như con gái vậy - có người bảo tôi như thế ,mà tôi cũng thán thành điều này *
Mưa chợt đến rồi chợt đi ,nhanh như cắt ,con đường trở nên khô ráo, như chẳng hề đón cơn mưa nào ghé quaNhưng ,cũng có cơn mưa dầm kéo dài vài ngày , làm cho Con Người Sài Gòn bớt hối hả , nhịp đập ở cái nơi này nhẹ nhàng hơn
Tôi nhớ người yêu tôi ,ánh mắt sáng khi nhìn thấy Mưa
Người ấy yêu Mưa , phải dùng từ Yêu mới chính xác, Yêu đến điên hại
Tôi yêu người Yêu Mưa cũng điên dạiNgày chúng tôi gặp nhau là ngày mưa
*Ngày chúng tôi xa nhau là ngày nắng, nhưng đâu đó có cơn mưa lòng giăng kín tâm hồn cả hai *Kể từ ngày ấy, Trời không làm Mưa
Tôi đang sợ
Một ngày nào đó không xa, Mưa trở về
Liệu tôi có còn đập nhịp cùng Mưa như thuở nào ?p/s: Tôi thích mưa đêm vì mát dể ngủ
Tôi ghét mưa ngày ...vì phải mặc áo mưa -
D Ngoại tuyếnToa 19
Đồng ý cái p/s của bạn! hihi...Mình còn nhớ lúc còn đạp xe đi học, khi trời mưa đã vội vã lôi áo mưa ra bọc cho cái cặp khỏi thấm nước. Mình thì người không, nhảy xuống xe dắt bộ....đi đường vòng để nhà thêm xa. Dù lạnh run nhưng lại có cảm giác đang được hoà quyện một điều gì đặc biệt. Mình không nghĩ mình đã Yêu mưa, có lẽ chỉ mới thích thôi!
Nhưng, đời mình không thể thiếu mưa! [cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng!] - Mưa giúp người gần nhau hơn! -
Q Ngoại tuyếnToa 20
*Mưa giúp người gần nhau nhưng lắm lúc cũng khiến kẻ cô liêu *
Từ cơn bão cuối cùng của tháng Giêng trước Tết , Sài gòn tạm biệt mưa rồi
Người cũng về với Phố mưa xuân
Người cho mưa nơi này vẫn đục như nước vo gạo
Không đủ thấm vai kẻ đi đườngTôi vốn chẳng khỏe, nhưng thích đi mưa
*Người còn muốn hơn tôi *
Nhưng lần nào cũng cải nhau vì " việc tắm mưa "Ừ thì lúc ấy có người lo cho kẻ
Ừ thì lúc ấy có kẻ lo cho người nên mặc sức mà tàn nhẫn với sức khỏe chính mìnhGiờ đây, người là người, kẻ là kẻ
*Thôi thì, đành lo lắng trong men say *