<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường)]]></title><description><![CDATA[<h3><strong>Chim hót cho một ngày không vui đang đến!</strong></h3>
<h3></h3>
<p dir="auto"><em><strong>Lâm Đồng 21-08-2009</strong></em></p>
<h3>Hôm nay thức dậy, tôi bước ra ngoài sân của công ty (công ty ba tôi công tác). Ít khi nào tôi ngồi ở sân công ty vào buổi sáng, vì tôi sợ mình bị tủi thân vì niềm khao khát được làm việc khi nhìn thấy cảnh người mang cặp đến cơ quan. Tôi ngồi ở băng ghế trước một tòa nhà đồ sộ lúc 7h sáng, tôi lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật nơi công sở, lắng nghe tiếng chim hót chào ngày mới, lắng nghe nỗi buồn và niềm ao ước của lòng mình. Lắng nghe tất cả âm thanh của cuộc sống và trầm tư nhìn ngắm hình ảnh mang mác của cuộc đời. Chán nản cho cuộc đời bé nhỏ, tôi muốn hét thật to cho toại lòng bức bối, tôi trách móc một trái tim chỉ biết rên rĩ nơi lòng ngực, sao nó chỉ yếu ớt đập từng nhịp nhanh mà ko từ từ đập một cách ung dung và mạnh mẽ?</h3>
<p dir="auto">Lòng hổ thẹn kèm theo những nỗi lòng khôn nguôi. Ba tôi, vừa bị mất một vị trí trong cơ quan, để phải chuyển công tác xuống một cấp dưới, mẹ tôi đã già hơn kèm theo những cái bệnh của tuổi 50, em tôi đang cam chịu phận nghèo để tiếp tục theo đuổi con đường tri thức, tương lai đang đặt ở đâu đó trong cái gia đình này, tôi muốn khóc như đã từng khóc như những tháng ngày mê mết trên giường bệnh. Chợt lòng đau thắt cho niềm tuyệt vọng quay về, biết tìm đâu niềm vui san sẻ, biết tìm ai cho tôi một nụ cười khi tâm hồn đang xám màu, tôi bi quan hay tôi đang chấp nhận nỗi đau, thật nực cười cho bấy nhiêu câu hỏi vô nghĩa ấy.</p>
<p dir="auto">Ưu phiền ơi! Xin mi đừng làm phiền ta nữa, hãy buông tha ta để ta thấy sự bình yên. Tương lai mịt mù kia biết bao giờ có ngày sáng sủa, thời gian phai phôi để cho lòng nãy nặng trịu nỗi buồn vô vị, cực lòng là niềm trăn trở ước ao. Xin cuộc đời mỉm cười dù một lần trong thoáng chốc, hạnh phúc giản đơn ta cũng vui lòng đón nhận. Thì hạnh phúc ơi! Cho ta biết hình dạng ấy ra sao, cho ta biết mùi vị ấy ra sao.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/4643/mo-ve-mot-ngay-chuoi-nhat-ky-doi-thuong</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Thu, 18 Jun 2026 22:55:37 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/4643.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:48 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:52 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Cuộc đời ơi! Em ơi! Ta muốn ôm tất cả vào lòng...</p>
<p dir="auto">Cái lạnh của Cao Nguyên trong buổi sáng tinh mơ, chợt lòng ta lại thấy sao mà nhớ nhung ai đó, ước ao thứ gì đó. Có chăng ta còn yêu em, phải chăng ta thêm bao khao khát trong lòng. 5 năm còn lại của cuộc đời, 5 năm ta quyết tâm khởi động lại cuộc sống, restart tất cả lại để hướng về những điều mới lạ và sáng sủa hơn.</p>
<p dir="auto">Ấy mà có khi nào lòng ta tan biến bao khắc khoải, có khi nào tim ta thôi nhớ người con gái mà ta từng coi là hơi thở thứ hai của cuộc đời mình. Những hạnh phúc có chăng khi ta vẫn mãi đi tìm, hiện thực nơi đâu khi ta mãi mơ về một tương lai tươi mới. 5 năm cho lòng ta bao chờ đợi nữa hay không? Năm tháng sau cuối còn đưa ta nên miền hư vô lạc lọng cả một kiếp đời nhỏ bé nữa không? Ta buồn một chút cho buổi sáng hôm nay như bao nhiêu ngày mới đã qua...</p>
<p dir="auto">Em ơi! Cuộc đời ơi! Trái tim ta vẫn đập dồn dập khi bình minh soi sáng tâm can, khi tia mặt trời sưởi ấm thì ta vẫn còn đó nỗi buồn vương vấn, ta yêu em như hải âu yêu ghềnh đá ngoài khơi, bay về nơi đó dù biển lạnh gió hung. Ta bước đến với đời dẫu nặng lòng bao nỗi ưu tư, tìm một con đường thênh thang mà chưa chan hạnh phúc.</p>
<p dir="auto">Cuộc đời ơi! Em ơi! Ta muốn ôm tất cả vào lòng...</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19070</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19070</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:52 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:52 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**5 năm, nhìn vào đó để “Khởi động lại cuộc đời”<br />
**</p>
<p dir="auto">-Bác sỹ- tôi chợt lên tiếng hỏi khi bác sỹ đang kê toa thuốc cho tôi, và bác sỹ dừng viết nhìn tôi- Bệnh con còn can thiệp được nữa không bác? Ý con là có phẫu thuật để kéo dài sự sống…</p>
<p dir="auto">Bác sỹ đặt bút xuống, đôi mắt bác nhìn thẳng vào tôi, nghiêm túc và tình cảm. Người bác sỹ này là một trong những con người tốt nhất mà tôi có phước được gặp trong cuộc đời. Mặc dù chúng tôi mới biết nhau qua sự giới thiệu của một người từng là bác sỹ có ơn lớn nhất với tôi trước kia và cũng là học trò của bác hiện thời, nhưng bác khám cho tôi không tiền phí, và dù đường đường là một tiến sỹ có những buổi thuyết giảng và là một vị trưởng khoa tim mạch của một bệnh viện của thành phố nhưng bác sẵn sàng trả lời tin nhắn của tôi, sẵn sàng gọi là cho tôi nếu thấy số của tôi trong danh sách gọi nhỡ.</p>
<p dir="auto">-Bệnh của con có thể phẫu thuật thêm, nhưng nếu biết có làm phẫu thuật được không thì phải qua nhiều kiểm tra…- bác sỹ dừng lời, nhìn vào tôi lần nữa- Và phải trải qua ít nhất hai ca mổ nữa, và khá tốn kém, mỗi lần chi phí lên đến hơn 60 triệu đồng…</p>
<p dir="auto">Lúc đầu tôi nghe mình có cơ may thì tôi thấy có chút phấn chấn, nhưng chỉ trong khoảnh khắc thôi tâm trí tôi lại không nghĩ đến nhiều về điều đó nữa, thứ nhất số tiền ấy nó quá sức tưởng tượng của tôi , thứ hai trong lúc đó và đến bây giờ tôi không muốn mình lên bàn mổ những hai lần nữa.</p>
<p dir="auto">-Nếu không làm phẫu thuật thì thời gian còn lại của con là bao nhiêu hả bác?</p>
<p dir="auto">Bác sỹ vẫn nhìn tôi với ánh mắt tỉnh cảm, cả hai chúng tôi đều hiểu rõ về cuộc nói chuyện nhạy cảm này, và bác sỹ biết cách làm cho nó trở nên chân thực.</p>
<p dir="auto">-Có thể là 5 năm… Hay còn tùy con ạ- tôi biết ý nghĩa của từ “ còn tùy” đó.</p>
<p dir="auto">5 năm, tôi có chừng đó thời gian ư? Tôi nghĩ trong đầu “không quá tệ” Tôi thật sự mỉm cười bởi điều đó và tôi đã cười rất tươi, Bác sỹ cũng cười với tôi một kiểu gắng gượng và hy vọng.</p>
<hr />
<p dir="auto">Tôi từng nghĩ mình là kẻ bất hạnh, nhưng lúc này tôi biết phải thầm cảm ơn cuộc sống, bởi cuộc sống này đã ban cho tôi quá nhiều thứ dù tôi chưa xứng để được hưởng. Và 5 năm, tôi nhìn vào nó để lên kế hoạch cho cuộc đời mình, tôi sẽ phải “Restart” cuộc sống. Tôi sẽ phải phấn đấu trong ngần ấy thời gian, tôi sẽ sống một cuộc đời với những việc làm nhỏ nhoi nhưng tươi tắn. Tôi sẽ để thời gian còn lại của mình thật ý nghĩa và điều đó đã thôi thúc tôi… khao khát sống hơn bao giờ hết.</p>
<p dir="auto">21/11/2009</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19069</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19069</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:52 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:51 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**Xin để tôi chút bình yên!</p>
<p dir="auto">****Giờ này tôi ngồi cặm cụi với chiếc máy tính sau hai ngày, một đêm không hề ngủ. Màn đêm như không muốn cô đơn mà cứ thế nó ăn sâu vào tôi, nó bắt tôi mang những suy nghĩ và những trằn trọc để đồng hành với nó. Tôi thật sự mệt mỏi, tôi suy nghĩ về đủ mọi điều đủ mọi khía cạnh của cuộc sống. Bản thân tôi là một người sống với nghị lực và khát khao, nhưng tôi lại là một kẻ vụng về trong cái gọi là bắt đầu. Tôi ao ước làm được điều gì đó và tôi đã âm thầm và miệt mài nhưng rồi những điều đó đều là sự vô nghĩa và dở dang, tôi không biết cách chèo lái con thuyền mong manh mang tên số phận này khi mà quanh tôi có vô vàn những biến cố, những ràng buộc. Tôi luôn cảm thấy trống trãi, thấp thỏm và yếu đuối dù tôi đánh đổi tất cả để có một niềm tinh mãnh liệt.</p>
<p dir="auto">Tôi đã học cách viết, học cách nhìn cuộc sống với đôi mắt của trẻ thơ và chiêm nghiệm nó với những gì vốn dĩ trong tâm can tôi sẵn có. Tôi biết yêu thương, biết san sẽ và lắng nghe nhưng ẩn trong sự hòa đồng đó là một thế giới khép kín đầy nỗi niềm và tuyệt vọng. Làm sao tôi có thể đạt được những điều mình ấp ủ khi tôi cứ thức cùng với màn đêm, thức cùng với những trăn trở và với những ưu phiền...**</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19068</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19068</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:51 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:51 GMT]]></title><description><![CDATA[<h3><em><strong>Đêm trong lòng...</strong></em></h3>
<h3>Đã nửa đêm, cơn đau luôn bắt đầu nhức nhối nhất khi tôi đang dần đi vào giấc ngủ, từ lúc tôi đặt lưng đầu đêm đến giờ đã không biết vết thương nhói đau mấy lần, mỗi lần như vậy người tôi giật bắn lên và trái tim như bị chì xiết tột cùng. Tôi đau lắm, mẹ cũng cố thức dậy để xoa dịu cơn đau cho tôi, nhưng nhìn mẹ đã tiều tụy lắm rồi như thế tôi càng đau hơn. Giờ mẹ đã ngủ, còn lại mình tôi với chiếc máy tính vô tri và màn đêm lạnh đạm, dẫu chẳng biết viết thêm gì cho trang nhật ký "Khao khát ước mơ" này mà sao nó ngày càng mang một vẻ u sầu và tuyệt vọng thế này. Hôm qua còn rất quyết tâm còn hôm nay thì lại muốn buông xuôi vô cùng. Tôi như loài thú đêm mang một tâm hồn cô độc và một thể xác nguyền rủa mà vẫn có thế cười dễ dàng cho từng ngày như thế sao?</h3>
<p dir="auto">Nhớ lắm nhưng ngày thơ ấu, nhớ lắm những giấc ngủ êm đềm với những giấc mơ thần tiên của một đứa trẻ hồn nhiên. Nhớ lắm những kỷ niệm ở một gốc chân trời với tiếng cười ngạo nghễ, nhớ lắm bước chân vô tư tung tăng dưới làn mây tươi thắm và nhớ vô cùng những gì là quá khứ đẹp đẽ, quá khứ ấy như một thế giới không có màu xám, không có những đố kỵ và tự ti, hay không có tiếng rên rĩ trong từng đêm. Thời gian trôi đi, nó biến tôi thành một con người của hàng chục con người, nhân cách tôi ngày càng phức tạp và nhiều nỗi niềm hơn sau mỗi đêm thức dậy. Thay đổi như một khúc quanh của thời gian, tâm hồn tôi trở nên lạc lõng giữa thế giới hiện thực và cô độc giữa thế giới hư vô, âu là một màn kịch cho vai kịch mà tôi phải đóng thế cho một đời lầm than.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19067</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19067</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:51 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:51 GMT]]></title><description><![CDATA[<h3><em><strong>Còn ta với đời...</strong></em></h3>
<p dir="auto">**### Đến nay đã đúng một tuần nằm trên giường mà chưa bước được bước nào. Mạch máu vẫn sưng tấy, thuốc vẫn uống hộ trợ. Một tuần, thời gian ngắn so với những lần bị viêm phổi, những lần đau dạ dày vì biến chứng do Aspirin gây ra hay những lúc suy tim cấp. Suốt tuần vừa qua, tôi nằm trên giường với những suy nghĩ xen lẫn những lo sợ và đưa tinh thần vào trạng thái thử thách, tôi đã có được sự can đảm khi sống trong đau đớn và tôi biết mỉm cười nhiều hơn mỗi ngày. Hôm nay, sáng dậy với không nhiều cảm xúc nhưng tôi có thể biết mình vẫn còn một tâm hồn bay bỏng và một trái tim tràn đầy những ước mơ.</p>
<p dir="auto">Tôi sẽ vẫn sống cho ngày vui đang tới hay tôi phải sống vì mình đang sống. Tôi sẽ ngoảnh mặt nhìn lại bản thân và đưa mắt nhìn theo dòng đời phía trước, dù nhỏ bé hay dù lớn lao thì cuộc đời này tôi vẫn sẽ giữ vững một tiềm tin. Tôi tin vào một ngày mai với bao điều trải nghiệm, tôi đặt ước vọng vào đôi tay và trái tim mình cho cuộc hành trình thầm lặng của cuộc đời và tôi sẽ ghi lại tất cả những gì mà tôi cảm nhận được vào trong tâm hồn mình để nó luôn cháy bỏng và khao khát...**</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19066</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19066</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:51 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:51 GMT]]></title><description><![CDATA[<h3><strong>Đau quá</strong></h3>
<p dir="auto">**### **</p>
<h3>**Biết là rồi đầy sẽ có thêm những biến chứng, nhưng hôm nay mới chỉ là bị căng tĩnh mạch và tăng axit uric nhưng là ở chân chứ không phải tay như mấy lần trước, mới chỉ sơ sơ vậy thôi mà sao đã thấy chản nản thế này.</h3>
<p dir="auto">Tối qua bắt đầu đi cà nhắc, nhưng tối nay đã đau rã mồ hôi rồi chẳng thể bước được nữa. Sợ sau này khi biến chứng nặng hơn thì mình sẽ ra sao, không đi lại được, không còn viết được, buồn vậy đó. Ngày mình càng già dặn nhưng sao mình lại không xua đi được nỗi lo lắng khi mà ngày cơ thể mình ngày càng tệ hơn, sức khỏe ngày càng yếu đi. Mình sẽ ngồi một chỗ như hôm nay để nhìn những ước mơ xa dần tầm tay ư? Mình sẽ giống như một cái xác vô hồn lặng lẽ ngắm dòng đời đầy sức sống đang diễn ra trước mắt mà nuốt lệ vào tim ư? Mình sẽ là một chàng trai không bao giờ là một chàng trai thực thụ ư? Tương lai, những người thương yêu, thiên thần trong tim mình và tất cả mọi thứ sẽ chỉ mãi là nỗi mơ ước cho ba chữ "Ngày hạnh phúc" ư?</p>
<p dir="auto">Mình phải làm gì đây khi mà những ngày phía trước một chuỗi ngày tồi tệ đang chờ, những biến chứng đau đớn hơn còn ở phía trước khi mà trên cơ thể mình đã có hàng chục biến chứng. Trái tim bệnh tật này sẽ còn đối xử với cơ thể mình mỗi lúc mỗi tàn ác hơn. Giờ đây, mình không thật sự muốn khóc mà chỉ muốn có ai đó đến bên mình như nụ cười nàng từng xoa dịu trái tim mình trước đây, hay mình còn muốn rằng cơn đau sẽ qua mau để ngày sau mình còn tiếp tục viết, tiếp tục cảm nhận về cuộc sống với một màu hồng tươi tắn.**</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19065</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19065</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:51 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:51 GMT]]></title><description><![CDATA[<h3><em><strong>Viết cho những gì an ủi...</strong></em></h3>
<h3>Buổi sáng se lạnh, làn mây chậm chạp kết vào nhau để chan hòa cho ngày mới, tiếng chim hót thánh thót trên những nhành trứng cá chi chít lá xanh. Đêm qua tôi trằn trọc với bao nỗi sợ hãi và cảm xúc xen lẫn, chúng hòa vào nhau để tâm hồn trở nên phức tạp và vô vị, hay chúng cho thế giới này một biểu tượng của sự yếu đuối và vô thức.</h3>
<p dir="auto">Hôm qua, sau khi xem xong thời sự, sự lo lắng lan tỏa trong tôi, thông tin và những cảnh báo của dịch cúm H1N1, dòng tin có nói rằng "hai bệnh nhân tử vong mới nhất có tiền sự bệnh tim và suy tim, và như ước đoán thì nguy cơ tử vong cao ở người nhiễm loại virus này vẫn là những người mắc bệnh tim", đó không phải là tin mới mẻ, nhưng tôi cảm thấy sợ sợ và tôi nghĩ ngay đến những điều xấu nhất cho bản thân. Những dòng sms về những nghi ngại được tôi gửi đến cho một bác sỹ, tôi gửi nó với nội dung như xin tư vấn, nhưng thực sự tôi chỉ muốn được chia sẻ và quan tâm và tôi đã có được điều đó, bác sỹ đã không quan ngại cho tôi những lời khuyên, dành cho tôi những lời động viên và khích lệ cho khả năng viết lách của tôi, và xen lẫn những tin nhăn đó là những lời nói an ủi từ một cô gái, một người bạn trên internet, chân tình và lắng đọng những dòng sms ấy làm tôi bớt đi nỗi ưu phiền và sợ hãi, để sáng nay tôi viết nên một trang nhật kỷ đượm tình người này...</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19064</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19064</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:51 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:50 GMT]]></title><description><![CDATA[<h3><strong>Sống…</strong></h3>
<h3></h3>
<h3>Wow. Một trận cầu có một không hai. Một Manchester United lừng danh và một Manchester City đang “cải tiến”, cùng với niềm kiêu hãnh của 2 kẻ“đại gia” ấy là một rừng khán giả trên sân Old . Bùng nổ và quyết chiến, ManU đã có bàn thắng mở tỉ số bởi cái chân phải của Rooney sau khi anh chàng đầu hói xoay chuyển nhuần nhuyễn trong vòng cấm địa của các vị khách, trái bóng đi xuyên qua hàng rào của ManC rất ngoạn mục, trận đầu bất đầu tăng nhịp từ đó. Tevez, con cưng cũ của Sir. Alex Fegurson đã lấy bóng từ tay anh chàng thủ môn “hờ” Foster của ManU để rồi chuyển ngang cho Barry băng xuống và hạ gục hàng phòng thủ “màu đỏ”. Vẫn nhịp độ đó, ManU lại có bàn thắng bằng đầu của Fletcher sau khi nhận đường chuyền tuyệt hảo Của Giggs, Bellamy nhã đũa một cách thẳng thừng sau khi nhận đường chuyền rất thoáng của đồng đội. Và sau đó, lại là hai cầu thủ đó tiếp tục luân phiên nhau ghi bàn cho đội bóng của họ. 3-3 là một kết quả tuyệt vời cho một trận đấu “như mơ” của hai Man, nhưng anh chàng “cựu” thần đồng đã giật giấc mơ về cho đội bóng “quỷ đỏ”. Chấm phẩy cho sự tự mãn của Manchester City và thăng hoa cho đội bóng kỷ cương Manchester United.</h3>
<h3></h3>
<h3>Bóng đá, một trân bóng đã làm tôi bớt đi sự mệt mõi. Giờ này, trong đầu tôi quay cuồng với những vũ điệu “bóng bay”, và từ đó tiếp thêm cho tôi những đam mê bằng thú vui bình thường. Nhưng ai biết được, trong những sự gắng gượng của tôi lại mang một màu khác của cuộc sống, đó là tình yêu và sự bao dung. Đang nói đến tình người và khái niệm yêu thương, tôi bỗng dưng nhớ đến người cậu đã khuất. Hôm nay, vợ cậu và 2 đứa con đã vừa ở nhà tôi về, 2 đứa em thơ đã phải chấp nhận cảnh mồ côi cha làm tôi chạnh lòng khi nghĩ về chúng. Chúng hồn nhiên như những thiên thần, tiếng cười vô tư của chúng là tôi thấy tràn trề niềm yêu thương và ôm ấp. Giờ đây, tôi mong sao chúng vẫn luôn lốn khôn từng ngày, và tôi muốn mình sống thật lâu để có thể dõi theo những tâm hồn bé nhỏ ấy lớn lên, lớn lên mang theo cả bầu trời yêu thương, lớn lên cùng với điều tốt đẹp này mà tôi cầu chúc. Tinh tế và mãnh liệt, trái tim chúng vẫn đập mạnh cho một tương lai rạng ngời. Những cái hôn, những cái ôm và những lời răn dạy dịu dàng, mong sao tôi có thể làm hơn để chúng thấy sự tồn tại của một người anh là một màu yêu thương lẫn giữa tuyệt tác của tình người…</h3>
<h3></h3>
<h3>Gia đình đã cho tôi một góc trời dựa dậm, ai đó ở tận sâu trong trái tim đã làm tôi trở nên lãng mạn và say mê…</h3>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19063</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19063</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:50 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:50 GMT]]></title><description><![CDATA[<h3><em><strong>Tôi nhớ... để quên!</strong></em></h3>
<h3>Tôi đã nói với em thế này (một sms lúc nửa đêm) "Em đẹp lắm, anh thật sự bị em cuốn hút, anh không nhớ là bao lâu rồi, nhưng anh biết anh đã không làm gì khác để khỏi nhìn trộm em trong mỗi lần ta gặp nhau, từ rất lâu rồi. Anh không nhớ mình đã cười bao nhiêu lần khi thấy em tươi vui và anh đã không thể ngờ mình lại rất buồn khi em xa dần anh... Và tất cả những gì anh sống đều có sự hiện hữu nụ cười của em, anh muốn khám phá tâm hồn em. Anh muốn là gió, là nắng, là mưa hay chỉ là không khí phẳng lặng thôi thì anh cũng muốn 1 lần ôm em, nòng nàn và chân tình. Thật buồn cười phải không em? hehe. Anh đúng là ngốc khi đi nói những điều này vì thừa biết nó là vô nghĩa. Chẳng ai hiểu cả, Zesu, Mohames Alah, Thích Ca hay quỷ sa-tăng đều pó taycho 1 tâm hồn crazy bởi vì..."</h3>
<p dir="auto">Giờ đây, trống trải với những ký ức, những phút giây của cái ngày mộng mơ đã qua. Những giọt mồ hôi làm cay khóe mắt đang lăn dài trên khuôn mặt anh. Trời nóng cho lòng nhớ mong thêm. Đã gần bảy năm cho một trái tim thổn thức. Ác Quỷ, cái biệt danh em đặt cho anh giờ chỉ còn lại ngậm ngùi, nó không hung hãn đc nữa, nó yếu ớt vì thiên thần đã đến đâu đó xa khỏi ánh mắt nó rồi. Em xa... xa bởi vì phải xa, em bỏ mặc anh giữa nỗi buồn, tiếng cười em dường như đã lạc hắn đến thế giới khác, đã không muốn sưởi ấm trái tim lạnh lùng của anh nữa. Xa rồi, em xa vì phải xa, giọng nói em đã không còn gần gũi nữa, nó thật sự đã đánh mất tiếng nói của ngày tháng thơ ngây. Xa rồi, đã xa vì phải xa, bàn tay em đã không còn muốn vỗ về anh nữa, nó đang nắm bắt một thế giới khác, mới mẻ và rực rỡ hơn.</p>
<p dir="auto">Chưa một lần được nghe lời yêu thương, âu cũng không quá đau cho một anh chàng của quá khứ!</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19062</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19062</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:50 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:50 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto"><em>### <strong>Đời hưởng thụ...</strong></em></p>
<h3>Khó thở cả một buổi chiều sau một khi kết thúc viên kháng sinh cuối cùng cho đợt viêm họng và vỡ mao mạch lần này. Thật sự Sài Gòn làm tôi cảm thấy chán, tôi muốn sống ở vùng đất Tây Nguyên hiền hòa, cây cối xanh um và màn đêm trong lành làm cho hơi thở trong suốt và bay bỏng. Tôi thích con người ở đó, thích màu đất đầy sức sống dưới những lùm chè xanh tươi, thích những con dốc với được người bản địa chinh phục cả trưa nắng oi ả... đó là nỗi nhớ về miền đất ấy.</h3>
<p dir="auto">Bật máy, không lướt web, không vào Word, cùng cậu em trai rà những bộ phim đã down nhưng chưa xem, ko thích hợp cho phim kinh dị ( thể loại phim ưa thích ) khi đang cảm thấy khó thở. American Pie The Wedding, một bộ phim khá thô tục nhưng vô cùng hài hước về Sex. Coi phim, những giây phút cười ngặt nghẽo, cảm giác về người Mỹ và tính khôi hài của họ, tự hỏi cái đầu thực dụng và thiên về sex của họ tại sao lại trở thành những bậc thầy trong chuyện sáng tạo nghệ thuật và tinh thần hài hước cực điểm, cắt nghĩa bởi vì họ sống trong một thế giới vô cùng gò bó và mâu thuẫn vì thế họ sẽ có những động lực để khám phá và sáng tạo cho những điều tốt đẹp, tình dục là cái cố hữu trong dòng máu của dân tộc Tự Do và sự hài hước được họ phát huy qua từng năm tháng của những cuộc cách mạng cho nền Dân Chủ, nếu bỏ qua tính mệnh hiếu thắng của những chàng Cowboy và tính cách muốn thống trị của chủ nghĩa Tư sản thời nay thì dân tộc Hoa Kỳ là một dân tộc "vú nuôi của thế giới này.</p>
<p dir="auto">Sex chưa bao giờ là xấu xa và nguy hiểm nếu bạn đã xem American Pie The Wedding và người Mỹ chưa bao giờ là những kẻ ích kỷ nếu có những nghệ sỹ khôi hài như Steve Martin (ko góp mặt trong APTW đâu nhá). Còn bây giờ, tôi sẽ chấm dứt về nước Mỹ, chấm dứt một ngày hoang tưởng...</p>
<p dir="auto">"Lên giường đi em"</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19061</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19061</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:50 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:50 GMT]]></title><description><![CDATA[<h3>***Im lặng với thế giới...</h3>
<hr />
<h3>Hôm nay, một ngày ưu tư và phiền muộn hay cũng có thể chỉ là một ngày bình thường. Tôi đang nhìn thế giới xung quanh bằng tâm hồn sợ hãi, thế giới ngày nay hệt như những giấc mộng dài của tôi, nó ảm đạm, hãi hùng và đang thoi thóp với những hình cảnh éo le… Dịch bệnh, chiến tranh, thiên tai và sự áp bức đang âm thầm thống trị thế giới với muôn hình vạn trạng. Thế giới chỉ toàn những hình ảnh chết chóc, loài người đang dãy dụa với chính mình dù hậu quả và những kết cục đã được báo trước…</h3>
<p dir="auto">Cuộc sống của tôi thì chẳng thấm đâu so với sự xuống dốc của vũ trụ hôm nay. Hôm nay lên mạng để dòng Status “Buồn” để mong nhận được lời an ủi, nhưng dường như trong thâm tâm tôi chỉ muốn gặm nhấm nỗi buồn bằng một gốc riêng tư nơi căn phòng trống.. Thời gian của mình bị tôi thiêu đốt bằng những giấc ngủ mê man, sự cãi vã của con người với con người trong gia đình, nhận được tin nhắn khiển trách từ Admin và những viên thuốc cô độc làm tôi thấy lành lạnh nhưng tôi vẫn không thấy cần lên tiếng. Tôi đã biết cách chế ngữ nỗi buồn, biết kiềm hãm giận dữ, biết quên đi những bất lực, biết làm sao để không bị kích động.</p>
<p dir="auto">Tôi suy nghĩ và nói chuyện về sex, xem phim trên Star Movie, HBO, ngủ và nghe nhạc, nhưng thế giới thoái hóa xung quanh đang ám ảnh tôi. Nỗi sợ, sự mỉm mai và sự nghi hoặc về sự tồn tại của con người. Sex, vật chất, tình yêu và thiên nhiên đang biến con người thành nô lệ của chính mình. Tự thấy mình thật hoang tưởng, tôi cười với chính mình, cảm nhận hơi thở của chính mình, nghĩ về những hoạch định của bản thân và bao nhiêu thứ đang còn đó, tôi vẫn cười thật tươi để kết thúc trang nhật ký của ngày hôm nay.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19060</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19060</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:50 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:49 GMT]]></title><description><![CDATA[<h3><em><strong>Phải chăng niềm vui rất giản đơn?</strong></em></h3>
<h3>Hôm nay ta làm được một việc nhỏ nhoi, nhưng bản thân tự thấy thật ý nghĩa. Trung thu sắp đến, trẻ em trên khắp cả nước mong ngày đó biết bao. Bánh trung thu, lồng đèn được ba mẹ dẫn đi chơi, đó là hình ảnh quen thuộc của trẻ em thành phố khi Trung thu về, nhưng đâu đó còn nhiều lắm trẻ em nhìn điều đó với sự thèm muốn. Ta đã giúp một người bạn hay đúng hơn là giúp lũ trẻ ở một Âp thuộc một Huyện ngoai thành đón Trung thu với những món quà. Bạn tôi, một cô gái với sự nhiệt huyết đã gọi cho tôi hỏi về Trung thu và trẻ em, sẽ có trăm phần quà cho trăm trẻ em và hoạt động vui chơi của những con người nhiệt thành dành cho chúng.</h3>
<p dir="auto">Tôi không làm gì nhiều, nhưng cũng đã cho bạn tôi biết một vùng để đến trong ngày lễ Trung thu sắp tới, đã ổn thỏa, lũ trẻ nơi đó sẽ có quà. "Cảm ơn em, Dương, cảm ơn vì đã nghĩ đến anh trong những chuyện hảo tâm". Và đêm nay, khi cảm xúc dâng tràn cùng với những trải nghiệm và khát khao ta đã viết một bài tản mản về Cuộc sống chỉ mong những điều tốt đẹp sẽ đến với những ai đang bi quan trong cuộc sống.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19059</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19059</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:49 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:49 GMT]]></title><description><![CDATA[<h3>Đừng bao giờ chần chừ thực hiện những gì mình muốn, vì mình chỉ có một cuộc sống để làm tất cả những điều đó! <img src="https://dalathoa.com/assets/plugins/nodebb-plugin-emoji/emoji/android/1f642.png?v=949c31d9b7c" class="not-responsive emoji emoji-android emoji--slightly_smiling_face" style="height:23px;width:auto;vertical-align:middle" title=":)" alt="🙂" /></h3>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19058</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19058</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:49 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:49 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto"><em><strong>### Sài Gòn ký: 10/09/09 Tìm chút vui khi trời đã khuay!</strong></em></p>
<h3>Khuya về, màn đêm chẳng dám nhìn ta bởi ta đang thức với những mộng tưởng. Ngồi một mình với ngàn lẽ yêu thương và buồn bực, ta viết trang nhật ký ảm đảm một nỗi buồn khuya khoắt, cố gắng cắt nghĩa nỗi buồn dai dẳng nhưng lòng thấy đâu cần thiết, niềm vui đâu đó đang lẩn trốn trong màn đêm tĩnh mịch, trong màn sương mờ ảo.</h3>
<p dir="auto">Sài Gòn, khuya nhưng vẫn nóng, cái nóng mùa này cũng chẳng bức bối, sẽ khá dễ chịu khi đã có thêm một cốc trà đá cho cổ họng khoan khoái, dặn mình uống ít bởi vì họng đang viêm và mạch máu trong cổ họng đang bị tổn thương. Nỗi buồn cố gác lại, tìm về những kỷ niệm của một thời ấu thơ. Ngày đó ta thật láu cá và lém lĩnh, ta là đứa bày têu cho lúc nhỏ láng giếng, cờ bạc manh múng cho đến những lần khích lũ trẻ khờ khạo choảng nhau. Đà Lạt ngày ấy lại hiện về với những kỷ niệm êm đềm, những tháng ngày bầu bạn đến trường ngắn ngủi, tháng ngày hồn nhiên hít thở làm gió cao nguyên lành lạnh. Rồi nước mắt và những lưu luyến khi phải rời xa nơi đó để xuống nơi đây chỉ vì sức khỏe yếu hèn, chấm dứt bao nhiêu giấc mơ của thởu bé để bắt đầu cho một cuộc sống lay lắt trong cảnh bệnh viện là nhà.</p>
<p dir="auto">Còn giờ đây, khi cảnh thê lương ấy tạm thời qua đi ta lại thấy một chút hụt hẫng, một chút vui, một chút hoài bão và mơ ước quay về. Vui là thế, cái niềm vui ấy hiện ra dần trong đêm nay, bao ước ao hòa cùng những dòng ký ức thăng trầm làm ta như đang tắm mát dưới dòng nước của cuộc sống. Tình người, thiên nhiên, khoa học kỹ thuật và cả những mùi tanh hôi của xã hội này sẽ giúp ta vững tin bước về phía trước...</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19057</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19057</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:49 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:49 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto"><strong>### Hạnh phúc và lưu luyến...<br />
**<br />
1</strong>h sáng xe sẽ đến đón, dẫu biết là tạm rời khỏi nơi đây 1 thời gian, nhưng sao ta cứ nghèn nghẹn ở con tim và nước mắt cứ rưng rưng ở khóe mắt. Lúc nãy, tôi gọi cho một cô gái mới quen, em ở Đà Lạt, em là một cô gái tính nết trẻ con nhưng mỗi khi giọng em là tôi thấy ấm áp. Tôi nói rằng tôi sẽ đi và không biết khi nào có thể trở lại đây để lên Đà Lạt thăm em, tôi nói đùa nhưng không biểu lộ sự đùa cợt qua giọng nói, em bất ngờ tưởng thật, tôi lúng túng rồi gạt em rằng:- anh sẽ đi qua nước ngoài thay tim- tôi cúp máy rồi mới tự hỏi tại sao mình lại gạt em dễ dàng như thế. Tôi soi khuôn mặt mình xuống vũng nước đục, như một đứa gian dối tôi hối hận, nhưng tôi biết vì sự khao khát được sống như 1 chàng trai thực thụ mà sự ao ước đã chuyển thành lời nói đùa gạt.</p>
<p dir="auto">Rồi vừa đây, một người bạn mà tôi gọi bằng chú gọi cho tôi, người mà trong những tháng ở đây tôi đã cùng chú trên chiếc Civic đi du ngoạn mỗi khi có dịp trống ghế, người mà tôi luôn phải cười khi trò chuyện. Chú là một người bạn chí tình và thấu hiểu, là một người đàn ông phong lưu như bạn trên chặng đường rong chơi. Trước đó, cả buổi chiều tôi đi tạm biệt những người khác mà tôi gọi bằng bác, bằng cô, họ cứ dặn dò, quà cáp, tiền lẻ uống nước, sau cùng là câu "cháu về rồi lên nữa nhé, ở Sài Gòn nóng nực ở lâu làm gì", tôi cười mà hạnh phúc vô cùng, tình người là đó dù mới chỉ là quen biết chưa lâu.</p>
<p dir="auto">Giờ tôi sẽ chợp mắt, gấp máy lại chuyển giao cho người chủ. Tạm biệt internet, tạm biệt những con người ở thế giới hiện tại và tạm biệt những người bạn trong thế giới ảo.**</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19056</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19056</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:49 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:48 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**### <em>Tiếp trang nhật ký buồn.</em></p>
<p dir="auto">Sáng thức dậy, có lẽ dậy hơi sớm bởi đêm qua ngủ muộn. Cổ họng vẫn đau, đôi vai vẫn mỏi, mũi thì chưa nhảy nhưng thấy cay cay, mắt cũng thế. Cách ly, nói là bị cách lỳ thì cũng không đúng bởi vì mình thấy tình trạng này nên mình tự giác ở nhà, đóng cửa lại, ăn mì gói, uống nước dữ trữ, thuốc thang đã có sẵn, chỉ có buồn buồn bởi hôm nay lẽ ra mình phải đón ngày Tết Độc Lập với tâm trạng hân hoan thì lại phải tự giam lỏng để nỗi buồn gặm nhấm ngay từ buổi ban mai.</p>
<p dir="auto">Nghiệm lại, từ khi mình biết ý nghĩa của những ngày lễ lớn mang tính chất tự hào Dân tộc thì dường như mình chưa có ngày nào vui trọn vẹn cả, khi thì gia đình căng thẳng, khi thì mình đau ốm, khi thì trời mưa dầm dề. Ở Đà Lạt hay Sài Gòn những ngày như thế mình chỉ ngồi trong nhà ngó ra ngoài để thấy chút ganh tỵ, tí trách móc khi thấy bạn bè nô nức cùng xe cộ đi chơi, đi party, nghĩ cũng tội nghiệp cho cái số phận này, những lúc như thế trong đầu mình ao ước bao nhiêu thứ, nghĩ ngợi bao nhiêu điều, mình ước rằng hãy cho ta tí sức khỏe, hãy cho ta ít khả năng để ta có thể góp tay cho những việc làm ý nghĩa, để có thể mang lại niềm vui cho bao tâm hồn lạc lõng giữa dòng đời nước cuốn này, như ta vậy đó.</p>
<p dir="auto">Hôm nay, tâm trạng như thế cũng lặp lại nhưng có thêm lo lắng và sợ hãi. Sơ dịch bệnh, sợ nỗi cô độc, sợ chẳng ai nghe mình tâm sự khi nỗi buồn đang chín muồi. Ước gì có nàng, ước gì có mẹ bên cạnh. Ước gì ta có một chuyến đi ngắn cho lòng khoan khoái trở lại, ước gì tâm hồn bay bỏng không ngống điềm xấu. Ước gì tất cả chỉ là bắt đầu!</p>
<p dir="auto">**</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19055</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19055</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:48 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:48 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto"><em><strong>### Khóc!</strong></em><br />
**###<br />
Nhàn nhạ, chạy trốn... tìm lấy yêu thương. Ngẫm nghĩ, hoài niệm... bỏ quên cuộc đời. Cảm xúc, xúc cảm hay khao khát và khát khao. Tôi chờ đợi, oải ùm, tiếc nuối và vật vã nhưng vẫn không sao vươn tới được những gì ấp ủ, mong đợi và hy vọng.</p>
<p dir="auto">Hôm nay, từ Đà Lạt trở về, nghe vài tin không vui rằng dịch cúm, rằng cách ly, rằng phải xa vùng Tây Nguyên trong lành này v.v.v. nhưng vẫn không buồn bằng cái "tôi" trong con người tôi đã mất dần theo thời gian buông lỏng, rằng thời gian qua tôi tưởng mình sẽ thoải mái khi bao dung cho bản thân, cho những thứ xung quanh đang đổi thay, cho những cảm xúc hụt hẫng, cho tình cảm sai lạc và những hành động non nớt. Hay ai có thể đoán được rằng rồi đây tôi sẽ còn sống được bao lâu, dịch bệnh, tuyệt vọng và vật chất. Nhận ra dần sự hoang tưởng trong tâm hồn, rằng thời gian qua tôi cho rằng cuộc sống là màu xanh tràn sức sống để hôm nay ngẫm được cái sai lầm của sắc màu cuộc sống, màu xanh tươi tốt hay một màu xanh tối xám.</p>
<p dir="auto">Đừng khóc! Câu nói giản đơn, nhưng không đơn giản để thực hiện. Đừng buồn bã, đừng vật vã và đừng tuyệt vọng, cười lên liệu đã là hạnh phúc, u sầu mang cả vẻ tươi tắn, đó là cái giả dối đểu cáng của con người tôi biểu lộ. Vẫn cười, vẫn hát, vẫn mơ ước hay cứ hoang tưởng thì tôi đã là một kẻ không tồn tại. Biết làm sao để trở về ngày mới chào đời, biết làm sao khi ta mới khóc mà chưa biết cười, hay đừng tập cười trong gượng buồn. Nhật ký buồn có chăng tôi nên viết, không viết thì lại đau đớn trong từng phút giây gượng cười.</p>
<p dir="auto">Hãy để tôi khóc cho nụ cười không còn giả tạo!**</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19054</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19054</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:48 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:48 GMT]]></title><description><![CDATA[<h3>Vẽ cuộc sống bằng ước mơ và lòng tin!</h3>
<p dir="auto">Hôm nay thức dậy, cơ thể mỏi nhừ, mỏi hơn mỗi ngày nên tôi mới nói thế. Hơn ai hết tôi cảm nhận tốt nhất sức khỏe của mình, hôm nay tôi không mệt, không khó thở, vì vậy không đáng lo. Tôi ở phòng một mình, 7h bật máy lên, tôi vào ngày những forum để đọc và nghiền ngẫm rồi lại post vài dòng góp vui cho những 4rum ấy, mãi mê mà xém quên ăn sáng, đến lúc nhớ ra thì mới biết mình chỉ còn mỗi cái bánh Choco-pie ở trong ngăn tủ, ăn xong cái bánh rồi ngồi máy tiếp, vừa online vừa mở Microsoft Office Word ra, tập trung để viết tiếp những câu chuyện dang dỡ, nhưng cảm xúc bí bùng, tâm trạng đốt cháy tư duy, không nghĩ được gì ngoài những hoạch địch ngớ ngẩn của riêng mình, đấu tranh với những suy nghĩ tiêu cực để mong sao tâm hồn thư thái toàn vẹn cho một ngày mới. Nhạc lên, một cốc vang đỏ (ít thôi), sưởi ấm được trái tim rồi, còn gì vui hơn khi để đầu không nghĩ về qua khứ. Buổi sáng nhẹ nhàng như thế.</p>
<p dir="auto">Khi cơm trưa tập thể xong, định ra ngoài nhâm nhi ly sữa cafe đá cho lòng khoan khoái, nhưng chợt nghĩ về kinh tế gia đình, chẳng dám uống, đành trở lại phòng, bật tivi xem có gì hay không để cố không phải mở máy tính, tập cho quen chứ sắp tới là phải nhịn luôn cả mạng và cả máy.</p>
<p dir="auto">Đang lim dim cùng cái tivi ồn ĩ, ba về, em về. Sau cái ngày bị bãi chức, nom ba vẫn cứ vui, ba vẫn tin vào tình người, tin vào bản thân và ba tin vào gia đình nữa, tôi bớt lo. Ba cha con leo cả lên giường, lên nệm, đang ngủ thì tin nhắn của người này, điện thoại của người kia, hai cha con tôi nhận liên tục, em trai thì trầm tính vì thế điện thoại nó cũng im như nó. Rồi lại chẳng chợp mắt được, ba cha con tâm sự, ba kể về công việc, kể về lòng người nham hiểm, kể về chuyên môn của ba, thiết là để em tôi nghe mà có kinh nghiệm đi làm sau này. Trò chuyện với nhau, tôi thấy cái bản tính độc đoán của ba không tồn tại giữa buổi tâm sự cha con, tình cảm và lắng đọng, dù có một chút trách đời, nhưng ba vẫn kết câu phải tin vào người lãnh đạo mình, vì ông ấy chính là bạn thởu bé của ba, một người tốt tính và điềm đạm, tôi thấy ba còn hy vọng để cho mừng mừng trong lòng.</p>
<p dir="auto"><em>Mỗi ngày của tôi đều hao hao như nhau, nhưng có ngày thật ý nghĩa, có ngày thật buồn chán, nhưng tôi luôn tự mình vẽ một cuộc sống bắng ước mơ và niềm tin!</em></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19053</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19053</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:48 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường) on Thu, 18 Jun 2026 18:00:48 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**Hạnh phúc luôn tồn tại song song với đau khổ, đau khổ và ưu phiền sẽ khiến con người ta nhận ra nhiều hơn giá trị của niềm vui mà em.:)</p>
<p dir="auto">Sống và làm việc theo pháp luật, hehehe, có tấm lòng yêu thương đời, yêu thương con người và trải dài cảm xúc trên những trang viết, thiết nghĩ em đã là một nhân tố quan trọng và có ích cho cuộc đời ruì đấy!!!</p>
<p dir="auto">Hy vọng và mong chờ vào tương lai tươi sáng bằng chính nghị lực của mình, em nhé! :)**</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/19052</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/19052</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 18:00:48 GMT</pubDate></item></channel></rss>