<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Lóc da cho con]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">TT - Không đành lòng nhìn con gái quằn quại vì bỏng, ông xin các bác sĩ lóc da mình để cứu chữa cho con. Câu chuyện cảm động về sự hi sinh của người cha dành cho đứa con - cô gái đang chuẩn bị thi đại học thì tai họa xảy ra...<br />
Cầm cố nhà cửa, lóc lấy da cho con. Tất cả tình thương vô bờ bến của người cha này chỉ mong núm ruột của mình qua cơn nguy kịch<br />
Tai họa đổ ập xuống gia đình nhỏ ở thị trấn Hai Hiêng, huyện Sông Hinh, tỉnh Phú Yên vào ngày 24-6, khi cô học trò Lê Thị Hà Tuyên (thường gọi bé Út - NV) bị tai nạn do nổ bình gas tại phòng trọ học ở thị xã Tuy Hòa.<br />
Đó cũng là ngày khởi đầu hành trình giành giật sự sống từng ngày của hai cha con.<br />
Bé Út vừa tròn 18 tuổi. Vốn hiếu động và nói chuyện líu ríu suốt ngày, vậy mà hơn tháng nay bé Út nằm thiêm thiếp. Toàn thân Út băng bó trắng toát. Ba bé Út - ông Lê Thanh Tuấn - hai tay vịn vào chiếc ghế nhựa, khó khăn cà nhắc tới sát giường thăm con. Hai bắp đùi ông máu rỉ tươm làn băng y tế mỏng: ông vừa trải qua ca phẫu thuật lóc da ở hai đùi để lấy da ghép cho bé Út.<br />
Tai họa bất ngờ<br />
Thêm một lời cảnh báo từ bình gas mini!<br />
Vậy là lại thêm một tai nạn thương tâm từ sử dụng bếp gas mini. Lần này là với một cô học trò đã khiến cô bỏ lỡ một kỳ thi quan trọng sau 12 năm đèn sách. Đã có quá nhiều lời cảnh báo nhưng dường như những sự việc đáng tiếc như vậy vẫn luôn tiềm ẩn đâu đó trong cuộc sống.<br />
Buổi trưa đó bé Út vẫn nấu cơm bằng bình gas mini như mọi hôm. Hai bình gas mini ở gần nhau nổ cùng lúc làm Út và cô bạn trọ học cùng phòng đều bốc cháy. Cả hai được chuyển vào Bệnh viện Phú Yên, nhưng riêng Hà Tuyên do phỏng toàn thân tới 66% nên các bác sĩ đành bó tay, tiên lượng khó qua khỏi.</p>
<p dir="auto">Nhìn con nằm thoi thóp, người cha quyết định gom toàn bộ tiền bạc trong nhà được 4 triệu đồng, vay mượn thêm được 20 triệu nữa, chuyển Út vào Bệnh viện Chợ Rẫy.</p>
<p dir="auto">Vật lộn với sự sống 10 ngày tại Chợ Rẫy, vợ chồng ông bàng hoàng khi được thông báo: Út bị thêm chứng nhiễm trùng máu. Nguy kịch dồn dập. Mỗi lần bác sĩ gọi lên nói chuyện là vợ chồng ông lo sợ, không biết con gái có qua nổi không. Mỗi ngày những đơn thuốc của con hết trên dưới 3 triệu đồng, với một gia đình nhà nông nghèo ở quê là một thử thách lớn. Ông vừa chăm con vừa quay về quê vay mượn. Cộng với việc cầm cố căn nhà ngói ba gian được cả thảy 60 triệu đồng. “Cố hết sức, tới đâu cũng ráng”, ông nói.</p>
<p dir="auto">Hai mươi mấy năm nuôi ba đứa con ở thị trấn miền núi huyện Sông Hinh, dù chỉ với vài miếng đất thuê mướn để làm rẫy và bao gian truân nhưng chưa bao giờ ông Lê Thanh Tuấn cảm thấy bế tắc như bây giờ. Ở quê, dù phải chịu bệnh tật, di chứng sau khi đi bộ đội về nhưng chưa lúc nào ông Tuấn ngưng tay làm lụng nuôi ba đứa con ăn học. Sáng sớm lo làm rẫy, chiều về phụ giúp vợ bán buôn lặt vặt. Mấy mươi năm ông chưa hề ta thán. Có những lúc huyết áp tăng vọt tới 160-180mmHg, ông nằm một chỗ trách sao ông trời không cho mình khỏe mạnh nuôi con. Con cái với ông là tất cả.</p>
<p dir="auto">Ngày con gái nhập viện ở Phú Yên ông lên cơn huyết áp, suýt ra đi vì biết các bác sĩ “chê”. Ở Chợ Rẫy, biết tin con bị nhiễm trùng máu, ông ngất xỉu tại chỗ. Nhưng rồi nghe các bác sĩ cho biết bệnh của con gái cần được ghép da đồng loại để hạn chế biến chứng do mất 50% da sau bỏng, ông quày quả đi tìm bác sĩ. Được bác sĩ khuyến cáo với bệnh huyết áp cao dễ gây nguy hiểm khi phẫu thuật nhưng ông Tuấn vẫn quyết hiến da ghép cho con.</p>
<p dir="auto">Kỳ diệu thay, mong mỏi cứu sống con đã khiến ông vượt qua cuộc tiểu phẫu lấy da đầy đau đớn nhưng hoàn toàn tỉnh táo. Những cơn đau ở hai chân mới phẫu thuật như bay biến khi ông biết sự sống vẫn còn rất mong manh với bé Út. Khi khoảng da lấy ở ông đắp cho con vẫn còn thiếu, ông khẩn khoản nói bác sĩ lấy thêm da ở hai cánh tay, bụng, ngực hay bất cứ chỗ nào trên thân thể mình nhưng các bác sĩ từ chối vì ông không đủ sức khỏe để phẫu thuật nữa. Vậy là ngày ngày người ta lại thấy ông vịn ghế, vịn giường lần đến bên con trò chuyện, dỗ dành.</p>
<p dir="auto">Vết thương chưa lành, giờ ông Tuấn phải chống ghế mỗi khi đi - Ảnh: Lê Vân</p>
<p dir="auto">Phải cứu lấy con</p>
<p dir="auto">Hết dỗ dành con gái, ông quay sang an ủi vợ: “Đừng lo, còn con là còn tất cả!”. Nhưng vợ ông - bà Lan - vẫn sụt sùi. Những giọt nước mắt chảy dài khi bà quay vào phòng bệnh thì thấy con nằm mê man, quay ra ngoài lại thấy khoản nợ to đùng mà cả đời bà chưa bao giờ dám nghĩ tới. Đã hơn 150 triệu đồng vợ chồng người nông dân này dồn sức cho con, phần lớn trong đó là vay mượn.</p>
<p dir="auto">Bác sĩ Trần Đoàn Đạo, trưởng khoa bỏng Bệnh viện Chợ Rẫy, cho biết: “Hiện thể trạng của Hà Tuyên đã khá hơn và không còn bị nhiễm trùng máu. Tuy nhiên do đây là trường hợp có độ bỏng sâu tới 50% nên đến giờ vẫn chưa nói trước được điều gì. Chúng tôi đã tiến hành ba lần phẫu thuật, trong đó một lần ghép da đồng loại che phủ 20% vết bỏng mất da. Sắp tới bệnh nhân còn phải được phẫu thuật ít nhất 1-2 lần nữa. Dù đã qua giai đoạn nhiễm trùng máu nhưng chi phí điều trị mỗi ngày cũng tốn 1-1,5 triệu đồng/đơn thuốc!”. Ông Tuấn dù rất cứng cỏi cũng đã bỏ ăn mấy ngày nay vì vẫn chưa đi lại được để chạy vạy lo tiền điều trị cho con. Gầy xọp sau gần một tháng ở viện cùng con, ông xót xa: “Đời tôi đã bao lần cận kề cái chết, từng lăn lộn trong bom đạn nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy lo sợ như lúc này. Con bé còn quá trẻ. Giá mà tôi có thể thay nó nằm đó!”.</p>
<p dir="auto">Theo bệnh án thì ông Tuấn có thể được ra viện (điều trị qua cuộc phẫu thuật lấy da - PV) nhưng với hai chân đi còn không nổi, tiền thì đã xoay đủ đường, nhà cũng thế chấp rồi nên ông đành xin bác sĩ nằm lại khoa thêm vài ngày. Ông kể về dự định sắp tới: “Ra viện tôi sẽ vừa vay mượn vừa kiếm việc gì đó làm để chạy tiền thuốc tạm thời cho bé Út. Dù thế nào cũng phải cứu lấy con, còn một ngày hi vọng tôi cũng ráng!”.</p>
<p dir="auto">Nhưng ai cũng ái ngại cho ông: với hai chân lấy da còn chưa lành thì ai có thể thuê và ông làm được gì... ông cũng không biết. Gương mặt khắc khổ của ông - dù biết lối ra mờ mịt - vẫn rắn rỏi: phải cứu lấy con, còn một ngày cũng ráng!</p>
<p dir="auto">LÊ VÂN</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/4200/loc-da-cho-con</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 00:54:50 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/4200.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:54:26 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Lóc da cho con on Thu, 18 Jun 2026 17:54:27 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Thật là cảm động! Xưa nay thường thấy đề cao đến tình mẫu tử nhưng nay cũng là một câu chuyện tình phụ tử đầy cảm động!Không biết làm gì để giúp họ,chỉ biết cầu cho trời phật phù hộ cho họ,mong sớm vượt qua nạn này!<br />
Àh,lại thêm 1 cảnh báo về vụ bình gas mini,mọi người nhớ cẩn thận nhé (có đi ăn nhậu lẩu nhớ đòi bếp cồn chứ đừng xài bếp gas mini nhá!).</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/17572</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/17572</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:54:27 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Lóc da cho con on Thu, 18 Jun 2026 17:54:27 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">ông trời ơi, lắm lúc sao khắc nghiệt quá <img src="https://dalathoa.com/assets/plugins/nodebb-plugin-emoji/emoji/android/1f61e.png?v=949c31d9b7c" class="not-responsive emoji emoji-android emoji--disappointed" style="height:23px;width:auto;vertical-align:middle" title=":(" alt="😞" /></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/17571</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/17571</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:54:27 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Lóc da cho con on Thu, 18 Jun 2026 17:54:26 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Tình cha ấm áp như vầng thái dương. Cha mẹ thật cao cả. Cả đời hi sinh vì con cái. Những điều tưởng chừng như chỉ có trong truyện cổ tích, vậy mà....</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/17570</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/17570</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:54:26 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Lóc da cho con on Thu, 18 Jun 2026 17:54:26 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">.......... chẳng biết nói gì. Cảm thương cho hoàn cảnh của gia đình.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/17569</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/17569</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:54:26 GMT</pubDate></item></channel></rss>