<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Ma và Người]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">(Gởi những ai sợ hãi bóng đêm)</p>
<p dir="auto">Hồi tôi sống với ngoại, lúc sáu, bảy tuổi gì đó, tôi bắt đầu biết sợ... ma. Sợ vì tin rằng có ma trên đời. Để ý thì thấy, lần nào ngoại tôi vấp chân, bà cũng từ tốn nhìn quanh, giọng nửa trách móc, nửa tôn kính: “Mô Phật, ai mà giỡn kỳ, đẩy bà già này làm chi?”. Không ai trả lời, chỉ có gió rợn sau nhà. Đám giỗ, ngoại bày năm mâm cúng, lúc nâng ba cây nhang nghi ngút khói ngang trán, ngoại lâm râm vái có kinh có kệ có dò có dọc như thể người nào đó đang ngồi chình ình trước mặt. Tàn nhang cong queo, ngoại mừng húm nói bữa nay có ông bà về. Nhưng ngoài tôi ra, trước sân chỉ rụng xuống một vài lá vú sữa rập rờn. Tôi tin có những người nào đó tồn tại quanh mình, trong một thế giới vô hình, dù ngoại không hề dọa ma. Vì vậy, suốt những năm sống với ngoại trong khu vườn gần đồn Chẹt, tôi chẳng bao giờ lẻn ra vườn bởi ghê cái ao trước đây có ông lính cộng hòa say rượu té chết, một mình không dám ra sông vì ngoại kể hồi chiến tranh, sông trôi xơ xác những xác người. Cũng không leo trèo hái trái trên những cây me cổ thụ, loại cây mà ma khoái ở (thì nghe nói vậy). Nửa đêm thoi thóp nghe chim cú kêu bên hè (khốn khổ, vì vườn xưa, nhiều cây cao nên chim cú thích ở, đêm nào cũng kêu xa kêu gần). Quãng đó tôi sống tốt dễ sợ, đến nỗi không dám... ăn vụng vì nghĩ mình làm bất cứ chuyện xấu xa nào cũng có kẻ nhìn thấy, ớn muốn chết.</p>
<p dir="auto">Ma đem lại cho tôi rất nhiều cảm xúc mãnh liệt (điều này hơi giống... tình yêu). Trong sợ hãi có một chút thích thú. Muốn quay đi nhưng cũng rất tò mò, hiếu kỳ. Sợ, nhưng thích xem phim kinh dị, tới đoạn rùng rợn lại che mặt. Người sợ ma nhất luôn có bộ sưu tập nhiều chuyện ma nhất. Và trí tưởng tượng được sử dụng hết cỡ. Những cây tre cọ vào nhau trong đêm giông, tiếng cú kêu, tay chuối khô vật vờ bay trong đêm, vài con bướm lớn màu xám lặng lẽ đậu im lìm trên vách, một góc nhà hơi tối và lạnh lẽo... đều là mối dây liên hệ với... ma. Ngay cả chạy trên đường, tiếng bước chân mình mà tưởng chân ma rượt, báo hại càng chạy càng thấy nó đuổi sát bên mình. Buộc phải sợ, thế giới đó quá bí hiểm, chưa ai được mon men ra biên giới giữa hai cõi hỏi thăm, người đi về cõi đó cũng không trở lại để... kể.</p>
<p dir="auto">Phải sợ, vì người ngoài sáng, ma trong tối. Ma lượn lờ quanh mà mình chẳng thấy, đến lúc chợp mắt, ma lại hiện ra trong những giấc chiêm bao. Tôi, cũng như nhiều người chưa thấy ma bao giờ, nhưng nghe kể chuyện đã thấy ám ảnh, hãi hùng. Người đời thêu dệt hàng ngàn câu chuyện ma khác nhau, nhưng đối tượng chính thì giống hệt, thường là những người phụ nữ xinh đẹp mặc toàn đồ đen hay trắng (có lẽ thế giới đó không chuộng mốt, chưa nghe ma mặc áo chim cò, áo yếm hoặc váy ngắn), tóc đen dài, và khi muốn làm con người sợ hãi, ma khoe cái lưỡi dài, đỏ lòm. Ma hay vật vờ than khóc trên những cây cổ thụ, hay mời người ăn bánh (nhưng khi tỉnh ra thì thấy bánh là bùn). Rất nhiều truyện kể ma đứng bên đường quá giang xe những người đàn ông, rồi biến mất bằng nhiều cách, hoặc đi vào ngôi cổ miếu nào đó, hoặc lặng lẽ tan đi mặc cho anh nọ vẫn nói huyên thuyên đằng trước.</p>
<p dir="auto">Những câu chuyện ma bắt đầu làm cho tôi thích thú, đơn giản vì tôi hết sợ. Tôi không tin tuyệt đối vào sự huyền bí, nếu có thì ma đâu sao không vặn cổ bọn người xấu đang nhởn nhơ giữa đời kia. Hiểu ra điều đó, tôi tiếc vì mất đi một lý do để mình sống... tử tế. Nghịch lý, là khi tôi tỉnh táo, thấu đáo được một điều gì đó thì đời bỗng buồn hơn.</p>
<p dir="auto">Bỗng ngỡ ngàng thấy người đáng sợ hơn ma. Chẳng biết được ai là bạn, là thù, ai yêu mình, ai ghét mình, trong khi ma đã tách bạch ở một giới tuyến tối tăm khác. Nói tới ma, biết ngay là giặc. Còn người thì lẫn lộn trắng đen, khó nắm bắt. Ma muôn đời đơn điệu vài chiêu dọa người, người lại nghĩ trăm phương nghìn cách hại nhau. Vậy mới sợ.</p>
<p dir="auto">Phát hiện ra điều này, tôi buồn suốt một khúc thời gian, ganh tị với kẻ sợ ma rón rén trông buồn cười mà hạnh phúc. Tháng Giêng rồi, tôi đi H. chơi. Nghe nói nhà trọ xây trên nền nghĩa địa cũ, cả đêm hai đứa con gái cùng phòng mở đèn sáng rực, nghe gió rít qua khe cửa sổ, trằn trọc chờ... ma. Báo hại tôi ngủ không được. Trăn trở nghe bụng cồn cào, tôi mò ra quầy bar, mua ly sữa nóng. Anh chàng trực quầy cao lớn đang ép nước trái cây. Lúc anh ngẩng lên, tôi giật mình trước nét mặt đẹp, rất nam tính nhưng lạnh tanh, thật ngầu. Lúc ấy tôi bị bội thực những nụ cười giao đãi nên thấy thích anh chàng này, đứng nấn ná nói một vài câu chuyện bâng quơ. Tôi kể mình vừa thấy ma. Anh cười. Tôi nói em thấy ma thiệt. Anh lại cười. Tôi nói bạn em cũng thấy ma, nó đang sợ phát khóc trong phòng. Mắt anh ta nhìn tôi có vẻ tần ngần, cuối cùng anh hỏi, con ma ra làm sao. Tôi ngập ngừng, ra bộ vẫn còn hãi hùng lắm, nói chị đó mặc đồ nâu đen, tóc dài, cài nơ đen. Anh ta im lặng, nhìn chăm chăm vào cái máy xay đang kêu tè tè. Anh bỗng ngẩng lên: “Em à, con nhỏ đó hiền lắm”.</p>
<p dir="auto">Tôi đứng day ly sữa trong tay, cảm động muốn chết. Chẳng ai nói về ma, về nỗi sợ hãi thường trực trong lòng bằng cái giọng ấm áp, bao dung, bình thản, chân thành như vậy. Như thể anh đang nói về một đứa em nhỏ, một người bạn thân, một đồng loại...</p>
<p dir="auto">Thật đơn giản, lâu nay người ta cứ nghĩ ai đó là kẻ thù trong khi họ cũng có thể làm bạn. Tôi lại tin có ma ở trên đời, nhưng không phải để sợ hãi...<br />
<strong>Nguyễn Ngọc Tư</strong></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/3215/ma-va-nguoi</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 00:53:46 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/3215.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:12 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:15 GMT]]></title><description><![CDATA[<blockquote>
<p dir="auto"><strong>unknown;13161:</strong><br />
nhưng mờ đọc trong đó khó chịu nhắm .. với lại .. ít thấy những tác phẩm của các nhà văn có tiếng tăm cả:jump:</p>
</blockquote>
<p dir="auto">Nếu vậy em vào <a href="http://vnthuquan.net" target="_blank" rel="noopener noreferrer nofollow ugc">vnthuquan.net</a> đi, ở đó nhiều lắm , tha hồ cho em đọc. :kis:</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12657</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12657</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:15 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:15 GMT]]></title><description><![CDATA[<blockquote>
<p dir="auto"><strong>sudem79;13157:</strong><br />
Có topic truyện ngắn rồi mà em.</p>
</blockquote>
<p dir="auto">nhưng mờ đọc trong đó khó chịu nhắm .. với lại .. ít thấy những tác phẩm của các nhà văn có tiếng tăm cả:jump:</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12656</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12656</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:15 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:15 GMT]]></title><description><![CDATA[<blockquote>
<p dir="auto"><strong>unknown;13154:</strong><br />
một kết thúc có hậu đấy chứ ...<br />
hồi chiều em mới đọc lại ... vẫn hay như xưa ... mai mốt xin phép ht lập 1 topic truyện ngắn của các tác giả nổi tiếng mới được chi su hen</p>
</blockquote>
<p dir="auto">Có topic truyện ngắn rồi mà em.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12655</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12655</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:15 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:15 GMT]]></title><description><![CDATA[<blockquote>
<p dir="auto">Đứa bé đó, nhất định nó sẽ đặt tên là Thương, là Nhớ hay Dịu, Xuyến, Hường... Đứa bé không cha nhưng chắc chắn được đến trường, sẽ tươi tỉnh và vui vẻ sống đến hết đời, vì được mẹ dạy, là trẻ con, đôi khi nên tha thứ lỗi lầm của người lớn. /.</p>
</blockquote>
<p dir="auto">một kết thúc có hậu đấy chứ ...<br />
hồi chiều em mới đọc lại ... vẫn hay như xưa ... mai mốt xin phép ht lập 1 topic truyện ngắn của các tác giả nổi tiếng mới được chi su hen</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12654</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12654</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:15 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:15 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Mama tui noi hok so ma chet chi so ma song <a href="http://thui.Ma" target="_blank" rel="noopener noreferrer nofollow ugc">thui.Ma</a> chet chi lam ng ta so chu ko lam ng ta chet con ma song thi khac ah ngen.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12653</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12653</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:15 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:14 GMT]]></title><description><![CDATA[<blockquote>
<p dir="auto"><strong>binhminh2801;13127:</strong><br />
Chị không thích cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư, mặc dù giọng văn hồn hậu, chất phác và đặc sệt nam bộ, nhưng sao cái kết thúc nào cũng đau đớn và không lối thoát như thế. Không thể chịu nổi cảnh người cha phải làm nhục chính đứa con gái của mình, chị cũng không nghĩ người ta có thể đối xử với nhau tàn nhẫn và đầy thú tính như thế. Nó không có cái nhìn lạc quan về cuộc sống. Hi, chị không có ý định tranh luận đâu, chỉ là chị nghĩ như thế thôi.</p>
</blockquote>
<p dir="auto">Hi binhminh2801, em đọc lại chương cuối này để hiểu rõ hơn về truyện nha!!<br />
<strong>Chương 8</strong></p>
<p dir="auto">Bây giờ, gió chướng non xập xoè trên khắp cánh đồng Bất Tận (tên này tôi tự dưng nghĩ ra). Ven các bờ ruộng, bông cỏ mực như những đường viền nhỏ liu riu làm dịu lại mảng rực vàng của lúa. Rất thính nhạy, (như kên kên ngửi được mùi xác chết), đám thợ gặt đánh hơi kéo đến, những người nuôi vịt chạy đồng lục tục ở đằng sau.</p>
<p dir="auto">Những cánh đồng trở thành đô thị; những cánh đồng ngoa ngoắt thay đổi vị của nước, từ ngọt sang mặn chát; những cánh đồng vắng bóng người, và lúa rày mọc hoang nhớ đau nhớ đớn bàn chân xưa ngẽn trong bùn quánh giờ đang vất vơ kiếm sống ở thị thành. Những cánh đồng đó, đã hất hủi cây lúa (và gián tiếp từ chối đàn vịt). Đất dưới chân chúng tôi bị thu hẹp dần. Nhưng ngay từ đầu, chúng tôi đã tự làm quẩn chân mình, vì không thể quay lại những cánh đồng cũ (với người quen cũ). Tôi đã từng trở ngược về những nơi đó theo cách của tôi, bằng mường tượng. Tôi gặp nhiều đứa trẻ tên Hận, tên Thù mang khuôn mặt rắp tâm của cha tôi, với đôi mắt sâu và chiếc mũi thẳng. Những đứa trẻ nhàu úa, cộc cằn, cắm cẳn, chỉ tiếng chửi thề là tươi rói, nhảy ra xoi xói ở đầu môi. Và hình ảnh đó thật đến nỗi, tôi bất giác lùi lại vì một đứa đang nhìn trân trối vào mình, ngạo nghễ "Tao không thích học, chừng nào lớn, tao đi chăn vịt. Má tao (hoặc ba tao) dặn, phải đánh chết tụi chăn vịt kia".</p>
<p dir="auto">Tôi giễu cợt, không biết mày có kịp lớn không. Và nó nhăn nhở cười trước khi tan mất vào vũng đêm.</p>
<p dir="auto">Tôi không mất nhiều thời gian để hiểu được cái cười ấy.</p>
<p dir="auto">Đơn giản là ngay bây giờ, trên cánh đồng này, cũng đang lảng vảng những thằng Hận, chúng lớn hơn, cũng thất học, hung hãn. Bọn người này cướp vịt ở các bầy khác (trong đó có của chúng tôi) bằng cách lén phết sơn đen lên đầu những con vịt và phơ phởn đến nhận chúng là của mình, hiển nhiên mang đi. Bắt đầu xảy ra vài cuộc xô xát trên đồng, người ta đem hết những bản năng hoang dã của mình ra để giành lại miếng ăn.</p>
<p dir="auto">Cha biểu tôi đứng ở đằng xa. Chờ đợi. Rốt cuộc, bầy vịt của chúng tôi vẫn mất ngót một nửa. Chúng tôi ra về. Cha tha thểu đằng trước với một thân xác nhừ bùn sau cuộc đánh nhau. Cố đi tụt lại phía sau, tôi giấu nỗi vui đang thổn thức, cồn cào. Sẽ không ra gì nếu một đứa gái tỏ ra mừng rỡ khi cha nó bị đánh tả tơi, nhưng rõ ràng là cha tôi đang thay đổi, đang sống lại những cảm xúc bình thường nhất. Tôi thích ông như thế này.</p>
<p dir="auto">Sau này, tôi luôn hối tiếc là tại sao ngay lúc ấy không chạy đến và cùng sóng bước cùng ông, tại sao tôi không nhìn ông và mỉm cười. Để khi đám người kia cắt đồng, tôi đã không còn cơ hội.</p>
<p dir="auto">Ba người họ ập tới từ phía sau, quây lấy tôi, quần áo vẫn đẫm bùn, mặt mũi sưng sỉa. Những thằng con trai hơi ngỡ ngàng, khi nhìn thẳng vào tôi, một đứa gầy gò trạc thằng Điền lau dãi ròng rãi trên khoé miệng, thảng thốt, "con nhỏ đẹp quá, mày".</p>
<p dir="auto">Tôi coi đó là lời phán quyết cho mình. Giọng điệu của hắn giống như đang tấm tắc trước một món hàng đã mắt.</p>
<p dir="auto">Và món hàng bị ghì ngửa trên mặt ruộng bì bỏm nước. Tôi ngạc nhiên thấy bầu trời im sẫm. Mênh mông. Không biết đã tắt nắng hay mặt trời không vói được ánh sáng đến nơi này ? Hay những khuôn mặt nghèo đói, dốt nát tăm tối đã che khuất nó ? Ngoái nhìn về phía cha và thấy ông lầm lũi đằng xa, tôi mong ông đừng quay mặt lại. Sau đó thử chống cự một lần, rồi thôi, sự vùng vẫy chỉ kích thích lòng ham muốn. Tôi không muốn bị đè nghiến, bị vùi nghẽn trong bùn.</p>
<p dir="auto">Bọn chúng hơi khó chịu trước một đứa con gái yếu ớt và câm lặng. Sự hưng phấn giảm đi ít nhiều, đến nỗi, chúng tỏ ra đờ đẫn, nghi hoặc khi bóc trần tôi ra. Sao đúng lúc vầy nè, tôi buồn nẫu nê, tôi vừa le lói nhìn thấy con đường dẫn đến cuộc - sống - bình - thường, tôi vừa nghĩ, trên con đường đó, sẽ gặp người con trai nào đó để thương yêu... Nhưng cố không để cảm giác đau tiếc làm mình lịm vào chết, tôi cười cợt, “Chúng mày có lột bỏ có trăm có ngàn, tầng tầng lớp lớp những vỏ bọc, cũng chẳng bao giờ thấu đến tận tao”. Ý nghĩ đó làm tôi bớt nhói cho nông nỗi này.</p>
<p dir="auto">Vậy thì, cha ơi, quay lại làm gì, tôi than thầm khi nghe tiếng chân ông nôn nả, giận dữ lỏm thỏm trên mặt nước. Cha tôi lao vào, gầm gừ nắm cổ một tên bật ngửa ra đằng sau như một người cố cất cái vó sông nặng nề, đẫm nước. Tôi khóc. Vì thấy ông đã kiệt sức, hoàn toàn. Và tôi buộc miệng thất thanh : “Điền! Điền ơi!” trước khi một tên ghí đầu ông dập xuống bùn.</p>
<p dir="auto">Tiếng gọi ấy làm cha đau đến sững sờ, ông rướn ngước mặt về phía tôi, miệng há hốc. Tôi chực hiểu, ngay lập tức hối hận tràn đầy, trong ý thức cầu cứu, một bản năng đơn giản nhất, đứa con gái đã quên mất người cha.</p>
<p dir="auto">Thằng Điền thì ở xa. Cánh đồng vắng ngắt, chấp chới vài cánh cò. Tôi biết rằng, không có cái gì làm cho cuộc chiếm đoạt này dừng lại. Cha không chấp nhận điều đó. Ông liên tục vùng vẫy. Một tên côn đồ ối lên một tiếng, bụm lấy mắt, vừa kêu rên vừa chửi bới ngậu xị. Không đánh trả, nó có cách trừng phạt khác, nó đè nghiến, giữ cho mặt ông hướng về phía tôi. Và bọn chúng thay phiên nhau, giữ cho cha chỉ một tư thế đó.</p>
<p dir="auto">Mắt cha tôi ầng ậc nước, tôi không rõ là phèn hay máu nhoèn nhoẹt. Thôi nghen, ông trời, như thế này là đủ rồi, đừng thêm nữa. Ước gì cha tôi hiểu, để mà thanh thản, xưa rày, cái gì không biết hai chị em cũng đã thử, đó là một cách tự học để sống. Chỉ có sự giao tiếp giữa thân xác là tôi chưa từng trải qua.</p>
<p dir="auto">Nhưng lúc này, cảm giác thật đơn điệu. Đầu tiên là sự xé toạc, và từ rách nát, đau đớn như lũ kiến cánh được giải thoát, chúng bò rân khắp thân thể, tôi thấy mình đang chết. Rồi ký ức ùa về kinh hãi, vẻ mặt má tôi cái hôm bị người đàn ông bán vải đo lên người hình như không phải là khoái lạc thăng hoa, nó giống như tôi bây giờ, đau ràn rụa, nhói tận chân tóc. Trời ơi, tại sao tôi không nhận ra điều đó, ngay lúc ấy (để giấu kín nỗi ám ảnh trong lòng, giả đò tươi cười với má, xem như không có chuyện gì, để chiều chiều cùng má ra sông, hỏi nhau, không biết chừng nào thì cha về)</p>
<p dir="auto">... Mặt trời le lói ánh sáng trở lại khi trên đồng chỉ còn hai thân thể nhàu nhừ. Ai đó vãi từng chùm chim én lên cao, chúng cố chao liệng để khỏi phải rơi như lá. Người cha cởi cái áo trên người để đắp lên đứa con gái. Ông ta bò quanh nó, tìm bất cứ cái gì để có thể che cơ thể nó dưới mặt trời. Dường như đứa con gái đang chết, chỉ đôi mắt là rưng rức chớp mở không thôi. Câu đầu tiên nó hỏi :</p>
<ul>
<li>Không biết con bị có con không, hả cha ?</li>
</ul>
<p dir="auto">Nó hơi sợ hãi. Cảm giác một cái gì, nhỏ xíu nhưng lanh lợi như con loăn quăn đang ngụp lặn trong nó. Đứa con gái thoáng nghĩ, rớt nước mắt, trời ơi, có thể mình sẽ sinh con. Nhưng nó chấp nhận việc ấy, dù phũ phàng (với nó, chấp nhận cũng là một thói quen).</p>
<p dir="auto">Đứa bé đó, nhất định nó sẽ đặt tên là Thương, là Nhớ hay Dịu, Xuyến, Hường... Đứa bé không cha nhưng chắc chắn được đến trường, sẽ tươi tỉnh và vui vẻ sống đến hết đời, vì được mẹ dạy, là trẻ con, đôi khi nên tha thứ lỗi lầm của người lớn. /.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12652</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12652</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:14 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:14 GMT]]></title><description><![CDATA[<blockquote>
<p dir="auto"><strong>peden;13110:</strong><br />
cánh đồng bất tận đọc hay cực^^</p>
</blockquote>
<p dir="auto">Chị không thích cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư, mặc dù giọng văn hồn hậu, chất phác và đặc sệt nam bộ, nhưng sao cái kết thúc nào cũng đau đớn và không lối thoát như thế. Không thể chịu nổi cảnh người cha phải làm nhục chính đứa con gái của mình, chị cũng không nghĩ người ta có thể đối xử với nhau tàn nhẫn và đầy thú tính như thế. Nó không có cái nhìn lạc quan về cuộc sống. Hi, chị không có ý định tranh luận đâu, chỉ là chị nghĩ như thế thôi.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12651</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12651</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:14 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:14 GMT]]></title><description><![CDATA[<blockquote>
<p dir="auto"><strong>phohoathaiphien;13105:</strong><br />
Su ui ma thật thì em chưa thấy, chứ ma đầu đen thì em thấy rui nè (Su chứ ai:786:).<br />
E cũng muốn thấy một lần xem thật hư thế nào nè, chứ coi phim ma thấy cũng bình thường không sợ gì hết.<br />
Jas khi nào ở nhà 1 mình nhắn H biết hen, gửi mấy đĩa phim  ma qua xem đỡ buồn ha</p>
</blockquote>
<p dir="auto">H ơi, chỉ cần em qua thôi là Jas đã hết hồn rồi, em còn kinh hơn phim ma nữa đó!!!!:verycraz:</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12650</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12650</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:14 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:14 GMT]]></title><description><![CDATA[<blockquote>
<p dir="auto"><strong>phohoathaiphien;13105:</strong><br />
Su ui ma thật thì em chưa thấy, chứ ma đầu đen thì em thấy rui nè (Su chứ ai:786:).<br />
E cũng muốn thấy một lần xem thật hư thế nào nè, chứ coi phim ma thấy cũng bình thường không sợ gì hết.<br />
Jas khi nào ở nhà 1 mình nhắn H biết hen, gửi mấy đĩa phim  ma qua xem đỡ buồn ha</p>
</blockquote>
<p dir="auto">H ơi, chỉ cần em qua thôi là Jas đã hết hồn rồi, em còn kinh hơn phim ma nữa đó!!!!:verycraz:</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12649</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12649</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:14 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:13 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">cánh đồng bất tận đọc hay cực^^</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12648</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12648</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:13 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:13 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Su ui ma thật thì em chưa thấy, chứ ma đầu đen thì em thấy rui nè (Su chứ ai:786:).<br />
E cũng muốn thấy một lần xem thật hư thế nào nè, chứ coi phim ma thấy cũng bình thường không sợ gì hết.<br />
Jas khi nào ở nhà 1 mình nhắn H biết hen, gửi mấy đĩa phim  ma qua xem đỡ buồn ha</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12647</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12647</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:13 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:13 GMT]]></title><description><![CDATA[<blockquote>
<p dir="auto"><strong>unknown;13096:</strong><br />
hi ... anh không sợ ma lắm nhưng em vẫn tin có thể giới bên kia .<br />
mà nguyễn ngọc tư viết truyện ngắn cánh đồng hoang bất tận phải hok chị su</p>
</blockquote>
<p dir="auto">Cánh đồng bất tận , chứ ko có chữ hoang em ah!!<br />
Blog của NNT đây, ai ghiền thì vô đọc đở tốn tiền mua sách :<a href="http://ngngtu.blogspot.com/2007/09/tui-tr-xanh-xao_08.html" target="_blank" rel="noopener noreferrer nofollow ugc">http://ngngtu.blogspot.com/2007/09/tui-tr-xanh-xao_08.html</a></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12646</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12646</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:13 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:13 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">hi ... anh không sợ ma lắm nhưng em vẫn tin có thể giới bên kia .<br />
mà nguyễn ngọc tư viết truyện ngắn cánh đồng hoang bất tận phải hok chị su</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12645</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12645</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:13 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:13 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">trời...ma wỉ có gì mà sợ....ma nó thấy mình là nó chạy mất dép àh....</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12644</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12644</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:13 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:12 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">chung quy lại thì người vẫn đáng sợ hơn ma chị Su nhỉ <img src="https://dalathoa.com/assets/plugins/nodebb-plugin-emoji/emoji/android/1f642.png?v=949c31d9b7c" class="not-responsive emoji emoji-android emoji--slightly_smiling_face" style="height:23px;width:auto;vertical-align:middle" title=":)" alt="🙂" /></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12643</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12643</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:12 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Ma và Người on Thu, 18 Jun 2026 17:34:12 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Su, J đang ở nhà 1 mình á Su, mấy đứa em đi về quê hết, tối qua phải ráng thức cho khuya để bùn ngủ híp con mắt, ịch xuống là ngủ liền, hỏng còn thời giờ nhớ tới Ma á.</p>
<p dir="auto">J vẫn thấy sợ những con Ma trong phim.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/12642</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/12642</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:34:12 GMT</pubDate></item></channel></rss>