<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[cuối tuần]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**Nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người? **</p>
<p dir="auto">Ta có thể tha thứ cho tất cả những cay đắng mang lại bởi cuộc đời<br />
nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người ?<br />
Chúng ta đã từng có quyền chọn lựa những niềm vui<br />
trong quãng đời quá nhiều mưa gió<br />
nhưng chúng ta không phải là cỏ hoa để sống một cuộc đời như thể<br />
chỉ một lần nhìn thấy mặt trời kia<br />
*<br />
Ngày chúng ta gặp nhau thuộc về những ngày xưa<br />
có một cái tựa vai nhau rất khẽ<br />
có giọt nước mắt của người này níu tiếng cười người kia để không còn rơi nữa<br />
có những tin nhắn luôn bắt đầu bằng một từ – Nhớ...<br />
có lời hứa nhìn thấy nhau mỗi ngày...<br />
*<br />
Ta ước về điều giản đơn như nắm tay nhau trong một ngày mưa bay<br />
ngồi nơi vỉa hè trong một đêm nhiều gió<br />
khi cuộc đời không thể sưởi ấm hết tất cả những gì thuộc về đau khổ<br />
thì hãy tự sưởi ấm cho nhau!<br />
*<br />
Người không dám hình dung con đường sẽ dẫn chúng ta đi về đâu<br />
nên chỉ cần xiết chặt tim để cùng một nhịp đập<br />
nên chỉ cần giây phút hiện tại này ta đã cùng nhau sống<br />
nên chỉ cần người nói bất chấp những phần trăm nhỏ nhoi hi vọng<br />
để có một tình yêu lẻ loi giữa triệu người...<br />
*<br />
nhưng không phải tiếng cười nào cũng là biểu tượng của niềm vui<br />
khi ta biết trong lòng người đau đớn<br />
có những lằn ranh mà người không được phép vượt<br />
mặc ta hứa ngàn lần sẽ đứng đợi phía bên kia!<br />
*<br />
Ta đã giang tay, đã quì gối, đã thét gào với nắng mưa...<br />
người đã chắp tay, đã nằm xuống, đã khóc cạn khô với nước mắt...<br />
dù biết trước những phút giây đóng dấu bởi số phận<br />
mà không ai trong chúng ta muốn lặng im...<br />
*<br />
Người đã sống quãng đời ấy như một cánh chim<br />
còn ta sống quãng đời ấy như một cơn gió<br />
không có giới hạn nào trong bầu trời chúng ta cùng nhau thở<br />
sao lại có giới hạn cho một lần tìm thấy hạnh phúc mỉm cười...<br />
*<br />
Ta có thể tha thứ cho tất cả những cay đắng mang lại bởi cuộc đời<br />
nhưng tại sao không thể tha thứ cho một người ?</p>
<p dir="auto">Nguyễn Phong Việt, 7-7-2008</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/2731/cuoi-tuan</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 01:17:23 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/2731.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:22:24 GMT</pubDate><ttl>60</ttl></channel></rss>