<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Mãi mãi Đà Lạt]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">*Đêm Lễ Tình Yêu phủ tuyết sương<br />
Quân Tử lang thang giữa đêm trường<br />
Bỗng dưng dừng bước nhìn hoa dại<br />
Tim lòng vương vấn chuyện yêu đương.</p>
<p dir="auto">Với tay nhặt lấy cành hoa ấy<br />
Ấp ủ tình nồng tỏa ngát hương<br />
Bao năm bôi xóa đời gió bụi<br />
Tan biến đoạn trường, dứt đau thương*</p>
<p dir="auto">Nhận phòng xong, anh nói anh đến nhà bạn. Vợ anh lấy từ vali ra chiếc áo mưa, khoác lên vai anh. Mặc cảm lừa dối, anh rủ nàng đi cùng. Lúc nào cũng dễ thương , nàng bảo</p>
<ul>
<li>Em muốn nghỉ một lát.</li>
</ul>
<p dir="auto">Mặc áo mưa, anh ngồi xổm, ngước nhìn con gái:</p>
<ul>
<li>Con có đi với bố không?</li>
</ul>
<p dir="auto">Con anh năm tuổi, nhỏ nhắn tựa búp bê, tóc cột hai nơ, áo đầm vàng có ren, lưỡng lự một lát, chạy lại giường lấy cây dù đưa anh:</p>
<ul>
<li>Bố đi, bố có bạn. Mẹ ở lại có một mình, con ở với mẹ.</li>
</ul>
<p dir="auto">Anh hôn trán con, bước ra.</p>
<p dir="auto">Khỏi cửa, anh quay lại, trao dù cho con gái, nói:</p>
<ul>
<li>Bố đã có áo mưa.</li>
</ul>
<p dir="auto">Chỉ những khóm từong vi nở đầy hoa hồng nhạt ngoài sân, anh nói tiếp:</p>
<ul>
<li>Nếu thích, con có thể che dù, ra vườn chơi</li>
</ul>
<p dir="auto">Cô bé “Dạ” thật lớn, chạy vù ra vườn. Vợ anh gọi vói:</p>
<ul>
<li>Coi chừng té, con!</li>
</ul>
<p dir="auto">Ra chợ, anh mua một bó hồng thật đẹp, bước lên những bậc tam cấp, lên phố.</p>
<p dir="auto">Mưa nhẹ giăng mắc, chưa đủ làm ướt đầu anh. Nhưng hè đường, phố xá sũng nước. Thỉnh thoảng anh dừng lại hỏi thăm đường.</p>
<p dir="auto">Sao gần một giờ đi loanh quanh, anh tìm được con đường muốn đến, lòng xao xuyến như chàng trai trẻ lần đầu đến nơi hẹn người yêu.</p>
<p dir="auto">Người anh đang tìm có thể gọi là người yêu, vừa đi anh vừa thầm hỏi. Mãi đến giờ, không còn trẻ nữa, anh vẫn không biết nên gọi tên thế nào mối quan hệ với nàng.</p>
<p dir="auto">15 năm đã trôi qua, hàng trăm lá thư đã được viết, được gửi cho nhau. Anh nghĩ anh hiểu nàng khá đủ. Ngược lại, nàng có lẽ cũng thế.</p>
<p dir="auto">Cho đến tận bây giờ, nàng vẫn là người con gái đầu tiên để lại dấu ấn sâu đậm trong hồn anh. Ý tưởng tìm đến nàng không lúc nào phai trong anh. Người ta có thể yêu nhau mà chưa hề gặp nhau, dù chỉ một lần?</p>
<p dir="auto">Anh quen nàng qua thư từ khi còn là sinh viên Luật, Sài Gòn. Lúc ấy, nàng là nữ sinh đệ nhị trường Bùi Thị Xuân, Đà Lạt. Nhìn chữ viết, anh đoán nàng đẹp. Qua lòi lẽ trong thư, anh đoán tâm hồn nàng cũng đẹp.</p>
<p dir="auto">Một năm sau, nàng gửi anh một tấm thiệp trước giáng sinh mươi ngày. Thiệp in hình ngôi sao xẹt xuống hàng thông, giữa bầu trời lấp lánh. “Đêm ước nguyện, hãy đến cùng em”, nàng viết.</p>
<p dir="auto">Cầm thịâp, anh mơ thấy cùng nàng dìu nhau bên hồ trong đêm giá lạnh vang lừng tiếng chuông thánh lễ.</p>
<p dir="auto">Nhưng khốn khổ cho anh: Ngã bệnh đúng vào ngày hẹn. Co rút vì cơn sốt nơi nhà trọ, anh viết thư báo không thể đến. Anh hẹn lại dịp hè, dự định trước khi về quê tham cha, sẽ đi Đà Lạt vài hôm.</p>
<p dir="auto">Ngày hẹn, sau khi mượng bạn bè, cả chủ nhà trọ, đủ tiền cho chuyến đi, đang sửa soạn hành lý, cha anh đến! Anh đành viết thư hẹn lại lần nữa, vào mua giáng sinh tới. Giáng sinh lại về. Anh vội vã lên đường, thầm nguyện cầu cho chuyến đi được suôn sẻ.</p>
<p dir="auto">Bước xuống xe lam để vào bến xe, anh bị cảnh sát chặn lại xét giấy. Anh giật mình móc túi trên túi dưới, lục tung cả hành lý vẫn không tìm được thẻ căn cước, cả thẻ sinh viên nữa, anh cũng đã để quên ở nhà trọ.</p>
<p dir="auto">Ở nơi tạm giam, chờ người đàn ông tốt bụng mang giấy tờ đến, lòng anh như lửa đốt, linh cảm một lần nữa, định mệnh lại chắn lối.</p>
<p dir="auto">Ra khỏi trại giam anh cắm đầu đuổi theo chuyến xe cuối cùng vừa rời bến. Nhưng không kịp. Anh dừng lại, ngửa mặt lên trời, cười chua chát.</p>
<p dir="auto">Bức thư hẹn lần thứ tư không được hồi âm. Anh viết hai bức nữa, rồi ngưng.</p>
<p dir="auto">Khói lửa chiến tranh bùng lên dữ dội, rồi chấm dứt, anh vẫn chưa có dịp đến Đà Lạt.</p>
<p dir="auto">Cưới vợ hai ngày, anh nhận được thư người yêu cũ. Nàng cho biết đã đến bến xe đón anh vào lần hẹn thứ ba, nàng vẫn chờ anh. Bức thư tựa ngọn gió thổi vào hòn than đỏ vùi sâu dưới đống tro tàn suốt mười năm trong lòng anh. Anh bàn với vợ đổi địa điểm hưởng tuần trăng mật từ Đà Lạt đến Nha Trang.</p>
<p dir="auto">Hơn một lần, anh xót xa tự hỏi: Đà Lạt phải chăng mãi mãi là thàng phố lỡ làng? Và cô gái mãi mãi là người mộng tưởng?</p>
<p dir="auto">Hôm nay anh không thực rõ vì sao anh đến Đà Lạt.</p>
<p dir="auto">Leo con đường dốc vắng, anh không ngừng đưa mắt tìm kiếm địa chỉ anh vẫn giữ trong lòng qua năm tháng. Càng đến gần nhà nàng, anh càng bước chậm.</p>
<p dir="auto">Bỗng anh dừng lại. Chỉ một ngôi nhà nữa là đến nhà nàng. Thở một hơi mạnh, anh rút khăn tay ra lau mặt, vuốt lại mái tóc đẫm nước.</p>
<p dir="auto">Nhưng rồi anh vẫn đứng đấy, nhìn về phía ngôi nhà. Đó là ngôi nhà nàng đã mô tả: Tường gỗ, mái ngói, lối vào là sáu bậc tam cấp, cổng rào bằng sắt có hoa văn treo một hộp thư, có một bụi cây cao quá đầu, lá thon ánh bạc lấm tấm hoa vàng. Minosa? Và các khóm cây thấp hơn, thân cành xanh, chen chúc nhau. Hiện ra trên nền lá xanh um tựa lá cúc, các bông hoa vàng rực với cánh hoa xếp quanh vòng nhụy tựa những đôi mắt mở to đăm đăm nhìn anh. Dã quỳ?</p>
<p dir="auto">Bất chợt anh nhớ đến những khóm tường vi trong sân khách sạn, rồi tiếng con gái văng vẳng: “Bố đi, bố có bạn. Mẹ ở lại một mình, con ở với mẹ”. Lẫn trong hình ảnh và âm thanh ấy là một câu hỏi xuất phát từ tận đáy lòng anh: “Có nên đến đấy, có nên gặp nàng?”</p>
<p dir="auto">Anh đã chờ đợi, lúc nôn nao, lúc âm thầm, suốt 15 năm trời, để bây giờ chỉ còn vài bước nữa thôi, lòng anh lại bị giằng xé. Nếu nàng đã có chồng? Hoặc ngay cả khi nàng vẫn chờ đợi? Thi, đừng đến, anh tự nhủ. Đến có nghĩa là chấm dứt. Anh không muốn mất giấc mộng.</p>
<p dir="auto">Anh theo đường cũ, quay về, lòng dâng lên một nỗi niềm khó tả. Dọc đường đi, anh phát hiện những cánh hoa dã quỳ, những đôi mắt tò mò của dân bản xứ trước người khách lạ. Về khách sạn, trước mặt vợ và con gái, anh dấu bó hoa sau lưng rồi chìa ra cho vợ:</p>
<ul>
<li>Em xem, hoa hồng ở đây to và đẹp hơn ở các miền khác nhiều, phải không?</li>
</ul>
<p dir="auto"><em>Thu Phong</em></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/1852/mai-mai-da-lat</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 03:48:59 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/1852.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:05:49 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Mãi mãi Đà Lạt on Thu, 18 Jun 2026 17:05:50 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">can đảm để làm gì khi trong tay mình đang có tất cả, chỉ vì một ký ức 15 năm đã qua mà để tuột khỏi tay niềm hạnh phúc trọn vẹn ư??? có quá mạo hiểm không?</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/5649</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/5649</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:05:50 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mãi mãi Đà Lạt on Thu, 18 Jun 2026 17:05:50 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">nếu như tôi, tôi sẽ can đảm hơn</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/5648</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/5648</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:05:50 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Mãi mãi Đà Lạt on Thu, 18 Jun 2026 17:05:50 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">cảm xúc thật, nội dung bình dị nhưng tâm tư. thích nhât đoạn cuối<br />
có lẽ, ko vì mộng đẹp mà đánh đổi. có lẽ người đàn ông trong bài này là hình tượng của ta đây sao</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/5647</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/5647</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:05:50 GMT</pubDate></item></channel></rss>