<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Chuyện suy ngẫm......]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**Thưởng thức kỹ càng **<br />
Chúng ta ăn uống, ngoài ăn no ra còn phải ăn ngon. Nhưng khi chúng ta đói cồn cào, phần nhiều sẽ chẳng chọn lựa thức ăn gì, nhai nuốt chẳng cần kỹ lưỡng. Sau khi ăn no, sẽ chằng còn thèm ăn gì nữa, sơn hào hải vị có đặt trước mặt thì chẳng những không muốn ăn mà còn có thể có cảm giác muốn buồn nôn.</p>
<p dir="auto">Chúng ta đọc sách, ngoài mưu cầu tri thức mà còn cần sự hứng thú đọc sách; nhưng khi chúng ta phải chuẩn bị cho một kỳ thi, thì phần lớn đều học cho thuộc làu, chẳng có cái thú vị ngâm nga ngẫm nghĩ. Sau khi đã nhồi nhét quá nhiều sẽ sinh ra phản cảm đối với sách vở, tác phẩm danh tiếng có đặt ở trước mặt thì chẳng những không muốn đọc mà còn có thể cảm thấy đau đầu.</p>
<p dir="auto">Do vậy có thể thấy:</p>
<p dir="auto">Chỉ trong tình huống muốn ăn không quá đói, thì mới có thể hưởng thụ mỹ vị của thức ăn.</p>
<p dir="auto">Chỉ trong tình huống khao khát hiểu biết – mà không vội vã tiến độ, thì mới có được hứng thú đọc sách</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/1471/chuyen-suy-ngam</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 00:57:37 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/1471.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:01:35 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Chuyện suy ngẫm...... on Thu, 18 Jun 2026 17:01:36 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**Sức mạnh của nụ cười    **<br />
Đứng trước gương soi và cười năm phút mỗi sáng.</p>
<p dir="auto">Steve Martin vẫn làm như vậy. Tiếng cười hoạt hóa nhiều chất hóa học có lợi làm cho cơ thể trở nên vui sướng và sảng khoái. Tiếng cười cũng làm cho cơ thể trở lại trạng thái cân bằng. Liệu pháp cười được sử dụng một cách đều đặn để chữa trị cho những người mắc một số căn bệnh và là một thứ thuốc bổ kỳ diệu cho những ác điều trong cuộc sống.</p>
<p dir="auto">Trong khi một đứa trẻ 4 tuổi bình quân cười 500 lần trong một ngày thì một người lớn may mắn lắm là cười được 15 lần. Hãy làm sống lại thói quen hay cười, nó sẽ mang lại sự hiếu động trong cuộc sống hàng ngày của mình.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/4710</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/4710</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:01:36 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Chuyện suy ngẫm...... on Thu, 18 Jun 2026 17:01:36 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto"><strong>Bỏ tánh nóng nảy</strong><br />
Người có tánh nóng nảy thì khổ. Người không có tánh nóng nảy thì sướng. Người hay nổi giận thì có phiền não; kẻ không nóng giận thì thường thường vui vẻ.</p>
<p dir="auto">Tánh nóng giận là kẻ thù lớn nhất của con người. Vì sao người ta sinh bịnh? Bởi vì có nóng giận. Vì sao mọi chuyện không xảy ra thuận lợi? Cũng bởi vì có sự nóng giận.</p>
<p dir="auto">Nếu người ta ở trong mọi thời điểm, lúc nào cũng không nóng nảy giận dữ thì y lúc nào cũng vui sướng khoái lạc, bình an.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/4709</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/4709</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:01:36 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Chuyện suy ngẫm...... on Thu, 18 Jun 2026 17:01:36 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto"><strong>Ðau đớn</strong><br />
Mỗi người đều có kinh nghiệm đau đớn, có những cơn đau nhẹ qua đi ngay lập tức, có những cơn đau nặng kéo dài rất lâu.</p>
<p dir="auto">Có những cơn đau do trầy xước, tuy nhất thời rất đau nhưng không lâu sau sẽ khỏi; có những cơn đau do gãy xương, tuy ảnh hưởng đến cử động, nhưng qua một thời gian điều trị cũng sẽ khỏi; có những cơn đau do bệnh tật của các mô tổ chức trong cơ thể, cần có bác sĩ chẩn đoán trị liệu kỹ lưỡng, bản thân nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thì mới có thể khôi phục sức khoẻ.</p>
<p dir="auto">Nhưng còn có một loại đau chẳng phải do cọ xát, va đập, nứt gãy cũng chẳng phải do lây nhiễm bệnh tật, đó là vết thương tâm hồn do sự dằn vặt của bản thân, sự hiểu lầm của người khác, sự ly tán của người thân, bạn bè hay do các thất bại trong cuộc sống tạo thành. Trừ phi sự dằn vặt được giải tỏa, sự hiểu lầm được giải thích, bạn bè người thân được gặp lại, thất bại được vãn hồi còn nếu không thì suốt đời sẽ không có cách nào chữa lành.<br />
Ðể khắc phụ đau khổ, thường cần phải trải qua một cơn đau khác; khi da trầy xước phải xát cồn, khi xương gãy cần bó bột, khi nội tạng mắc bệnh nặng phải phẫu thuật. Chúng ta đều phải chịu đựng nỗi đau đớn có thể dữ dội hơn cả lúc đầu, rồi sau đó mới có thể lành.<br />
Cùng một lý lẽ như vậy, nếu vết thương tâm hồn của chúng ta là sự dằn vặt do sai lầm của bản thân gây ra, thì cần dũng cảm hối cải, cúi đầu nhận tội. Tuy việc này có thể khiến chúng ta cảm thấy khó chịu nhất thời, nhưng nhờ vậy mà khắc phụ được nỗi đau khổ kéo dài suốt đời, đã là như thế thì chúng ta còn do dự gì nữa?</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/4708</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/4708</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:01:36 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Chuyện suy ngẫm...... on Thu, 18 Jun 2026 17:01:36 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**Mưa lớn và mưa nhỏ  **<br />
Ngày nọ tôi đang đi taxi thì nhìn thấy trên đường ba tai nạn xe cộ, lúc đó bên ngoài mưa đang rơi lất phất, tôi nói với người tài xế: "Mưa nhỏ như thế này mà cũng để xảy ra tai nạn, nếu mưa lớn dầm dề thì sẽ còn như thế nào nữa?".</p>
<p dir="auto">Người tài xế cười cười, nói: "Vì mưa nhỏ nên mới dễ xảy ra tai nạn!".</p>
<p dir="auto">"Chẳng lẽ mưa lớn lại đỡ hơn sao?"</p>
<p dir="auto">"Ðúng thế, vì khi mưa nhỏ, người trên đường bất chấp mưa chạy lung tung, lại thêm bụi đất trên đường trộn lẫn với nước mưa nên rất trơn trượt không dễ thắng xe, vì vậy dễ xảy ra tai nạn. Còn khi mưa lớn, người đi bộ phần lớn đều nấp dưới mái hiên nhà, có đi trên phố thì cũng phải mang dù, không thể che đại một tờ báo ở trên đầu chạy lung tung. Lại thêm bụi đất ở trên đường bị nước mưa mạnh cuốn trôi, độ ma sát giữa mặt đường và bánh xe mạnh, tâm lý cảnh giác do mưa lớn càng cao tự nhiên không dễ xảy ra tai nạn giao thông".</p>
<p dir="auto">"Ðúng lắm"  -  Tôi khâm phục nói: "Với cơ thể mà nói, mùa thu dễ bị cảm lạnh hơn mùa đông; với thời cuộc mà nói, mưa gió lất phất lại nguy hiểm hơn sóng bão cuồn cuộn, đại khái đều cùng một lý lẽ cả!"</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/4707</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/4707</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:01:36 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Chuyện suy ngẫm...... on Thu, 18 Jun 2026 17:01:36 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**Say và điên **<br />
Rất ít người say bí tỉ nào lại thừa nhận mình say, cùng rất ít người mắc bệnh tâm thần cho rằng mình điên, cho dù bước đi của họ có khập khểnh nhưng khi bạn nói với họ "Anh say rồi!"; "Anh điên rồi!" thì họ đều phủ nhận. Đó là vì họ đã say rồi, đã điên rồi, say đến mức không còn cảm thấy mình say, điên đến mức không còn cảm thấy mình điên.</p>
<p dir="auto">Vì vậy nếu bạn muốn khuyên một người đừng say, phòng một người sắp phát điên thì nếu nhắc nhở họ, khai thông họ khi họ đang tỉnh táo. Đến khi họ say, tinh thần tán loạn, mà lại khuyên bảo họ thì khó khăn lại càng khó khăn hơn.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/4706</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/4706</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:01:36 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Chuyện suy ngẫm...... on Thu, 18 Jun 2026 17:01:35 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**Thói thường  **<br />
Vì sự an toàn của sinh viên, một tổ chức từ thiện quyết định quyên góp một chiếc cầu cho trường đại học. Nào ngờ vị hiệu trưởng nghe nói xong lại bày tỏ sự phản đối, cho rằng muốn xây thì xây đường hầm. Vì theo ông ta quan sát, các sinh viên không thích đi lên cầu  mà thích đi xuống đường hầm, vì vậy xây cầu sẽ không có lợi ích gì.</p>
<p dir="auto">Vị đại diện của tổ chức từ thiện thắc mắc hỏi: "Thật ra thì số bậc thềm của cầu và đường hầm như nhau, khi đi sức lực bỏ ra như nhau, thế thì tại sao sinh viên lại thích đi xuống đường hầm chứ không thích đi lên cầu?"</p>
<p dir="auto">Vị hiệu  trưởng trả lời: "Vì cầu lên trước xuống sau, còn đường hầm thì lại xuống trước lên sau, sinh viên thấy cần phải tốn sức đi lên thì lười đi; thấy đường hầm đi xuống nhẹ nhàng, nên thích đi qua. Nhưng họ không nghĩ rằng, lúc lên cầu cố nhiên là tốn sức nhưng xuống cầu lại nhẹ nhàng, lúc xuống đường hầm cố nhiên là đỡ mất sức nhưng sau đó cũng phải đi lên đường hầm".</p>
<p dir="auto">Điều này có lẽ là thói thường của con người hiện đại thời nay.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/4705</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/4705</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:01:35 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Chuyện suy ngẫm...... on Thu, 18 Jun 2026 17:01:35 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**Của cải lớn nhất của đời người  **<br />
Câu nói này mặc dù ai cũng biết, nhưng thực sự thấu hiểu được không phải là chuyện dễ. Xin hãy thử xem người xưa, người nay, người trong nước, người Tây, người Tàu, người Mỹ,... đã mấy người thoát khỏi vòng mê hoặc, dụ dỗ của danh của lợi...</p>
<p dir="auto">Có nhiều người coi danh lợi, bổng lộc. tình yêu là cái theo đuổi cao nhất của cuộc đời, mà không biết rằng của cải lớn nhất của đời người chính là sức khỏe của mình. Một câu chuyện cổ kể rằng, có một người ham mê của cải hơn mạng sống, anh ta lạc vào một núi vàng... Lúc đầu sung sướng như điên vì lấy được nhiều vàng bạc châu báu, nhưng rồi bi lạc trong núi vàng, bỏ xác tại đó. Có thể nói rằng, sức khỏe là cái quý báu nhất, và cũng là của cải lớn nhất của đời người. Nếu ta không hiểu được điều này thì bất kể danh lợi gì, ham muốn gì đều trở nên vô nghĩa.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/4704</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/4704</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:01:35 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Chuyện suy ngẫm...... on Thu, 18 Jun 2026 17:01:35 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**Hạnh phúc lớn nhất của đời người là biết buông tha   **<br />
Trong xử thế, dám nắm lấy là dũng khí, dám buông ra là độ lượng. Phần lớn những người có kinh nghiệm xử thế đều xem thường những hoa tươi, tiếng vỗ tay... trên đường đời.</p>
<p dir="auto">Nhưng nếu nhìn nhận một cách bình thường đối với những gập ghềnh, bùn lầy... trong cuộc sống, thì không phải là điều dễ làm. Có thể không hoảng hốt, có thể thản nhiên chịu đựng những trở ngại lớn, những tai họa lớn, chính là vì có lòng độ lượng. Người quân tử lấy lòng độ lượng dung nạp mọi việc trong thiên hạ làm nguồn vui, đã đến rồi thì hãy ở yên mà thích ứng với hoàn cảnh là một hình thức siêu thoát.</p>
<p dir="auto">Biết nắm lấy thực đáng quý, nhưng biết buông ra mới là đạo lý chân chính xử thế trong đời.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/4703</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/4703</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:01:35 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Chuyện suy ngẫm...... on Thu, 18 Jun 2026 17:01:35 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">**Qua đường **<br />
Khi qua đường, người đi bộ bị xe đụng thường xảy ra theo hai tình huống:</p>
<p dir="auto">Một là, hai người dắt tay nhau qua đường, ra tới giữa đường đột nhiên nhìn thấy xe chạy tới, một người muốn chạy tới trước, một người vội vã lui ra sau, hai người lôi kéo nhau khiến không ai tới lui nhanh được. Xe phóng tới, không biết tránh sang trái hay sang phải, cuối cùng đụng phải người qua đường đó.</p>
<p dir="auto">Hai là, người đi bộ đột nhiên lao ra đường; hay vốn đang chậm rãi qua đường, giữa đường đột nhiên tăng tốc độ; hoặc đang chạy qua đường, giữa đường đột ngột dừng lại. Những thay đổi đột ngột này đều khiến tài xế không cách nào phản ứng kịp, mà gây ra tai nạn.</p>
<p dir="auto">Không phải chỉ chuyện qua đường, mà làm bất cứ chuyện gì chẳng phải như thế hay sao?</p>
<p dir="auto">Ý kiến mọi người trái ngược nhau, đột nhiên thay đổi trình tự tiến hành và vội vã hành sự, đều là rất nguy hiểm.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/4702</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/4702</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 17:01:35 GMT</pubDate></item></channel></rss>