<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Viết cho tan nỗi nhớ]]></title><description><![CDATA[<h3>Viết cho tan nỗi nhớ</h3>
<h3></h3>
<h3>Bạn bè bảo là quên đi, quên cái người ấy đi, nhưng làm sao mà quên được dù họ chỉ là người dưng. Trước khi là người thương, họ là người dưng, và sau khi là người thương họ cũng chỉ là người dưng.</h3>
<h3></h3>
<h3>Mấy hôm nay lại nhớ về một người, cái số điện thoại không bao giờ lưu nhưng chưa bao giờ thoát khỏi đầu mình kể từ khi nó chui vào. Có những khi muốn nhìn, muốn gặp, nhưng rồi lại chẳng dám. Vì cớ gì ư? Vì kiêu ngạo của một cô gái hay vì....</h3>
<h3>Cái sự nhớ, dường như là bất tận, ngay cả trong giấc ngủ, nó xuất hiện ngay cả khi vô tình có ai đó nhắc đến cái tên trùng với tên của người khác, hay chỉ một chi tiết nào đó có liên quan thôi là lại nhớ. Nhiều khi, cũng không hiểu vì sao lại nhớ đến vậy. Mặc dù đúng là mình đã bị" tình phụ", đúng là lòng tự trọng bị đánh cho tả tơi, nhưng rồi ... khi cơn giận dữ qua đi, lòng lắng lại và lại nhớ. Phải chăng là vì cái nỗi khắc khoải chờ mong chừng ấy tháng đã khiến ta không thể nào quên một người - một người đã là người dưng.</h3>
<h3></h3>
<h3>Có nhiều khi cũng muốn tự minh oan cho những hiểu lầm của người ta đối với mình, nhưng rồi lại thấy chẳng cần thiết nữa. Đơn giản là họ không thương mình thì mọi cố gắng của mình cũng chỉ là vô ích. Nhưng để học chấp nhận cũng là cả một vấn đề, chấp nhận rằng người đó bỗng không thương mình, chấp nhận rằng người đó không phải như mình vẫn từng biết. Thật là khó khăn! Có lẽ vì thế mà vẫn không thể quên chăng? Có đôi khi sự tức giận khiến cho mình mất bình tĩnh, muốn trở lại và khuấy động cuộc sống của người đã là người dưng, nhưng rồi, mình lại tự nhủ: "Thôi, đừng làm vậy. Khi nào nhớ thì viết ra, đừng khuấy động để rồi lòng tự trọng lại bị đập tả tơi lần nữa". Uh, nhớ thì vào đây và viết vài dòng vậy. Viết cho đến khi nào nỗi nhớ tan biến đi.</h3>
<h3>"ST"</h3>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/10987/viet-cho-tan-noi-nho</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 04:54:09 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/10987.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:44 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Viết cho tan nỗi nhớ on Thu, 18 Jun 2026 19:24:47 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Biết sống là phải cho đi nhiều hơn là nhận. Nhưng sao thật khó quá ??????</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/37637</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/37637</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:47 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Viết cho tan nỗi nhớ on Thu, 18 Jun 2026 19:24:47 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Cậu.....Nỡ nặng lời với tớ vậy sao? Thật lòng cậu không nghĩ vậy mà sao cứ nói ra những điều làm mình đau lòng đến vậy? Mình suy nghĩ và khóc rất nhiều.....Liệu mình có nên tiếp tục để rồi tiếp tục bị tổn thương hay là dừng lại? . Tớ như một con nhím xù hết gai góc ra để đi bên cậu , tớ tự nhủ rằng nếu không có tớ thì cậu sẽ ra sao? Chỉ nghĩ đến đó thôi là tớ cũng muốn khóc rồi....Nên tớ sẽ ráng đến hết sức có thể.........Rồi tớ hãy buông tay</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/37636</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/37636</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:47 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Viết cho tan nỗi nhớ on Thu, 18 Jun 2026 19:24:47 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">sao bạn giống mình wa vậy , ng ấy cũng là ng đầu tiên chúc mừng 20/10 wa sms đt cũng vào lúc 12h khuya , nhớ lúc sn mình ng ấy cũng chờ tới 12h khuya để nt chúc mừng , nhưng tâm trạng lúc trc khác tâm trạng bây giờ , nhưng dù sao mình cũng phải cảm ơn lời chúc chứ ha , trong cuộc sống của ng đó mà còn hình bóng mình là hay rồi .<br />
Và cũng cảm ơn ng ấy đã cho mình những kỉ niệm khó quên .</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/37635</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/37635</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:47 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Viết cho tan nỗi nhớ on Thu, 18 Jun 2026 19:24:47 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Mình cũng ko thích những lời nói sáo rỗng,.....</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/37634</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/37634</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:47 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Viết cho tan nỗi nhớ on Thu, 18 Jun 2026 19:24:46 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Hôm nay là ngày 20-10. Mình chỉ nhận được rất nhiều lời chúc mừng từ bạn bè và người ấy....<br />
Thế là cũng đã chia tay rồi. Nhưng sao vẫn thấy buồn khi người ta gửi tin nhắn chúc mừng....Nghe nó thật lạ lẫm và không cảm thấy thân quen như ngày xưa. Mình chỉ muốn được sms qua điện thoại như ngày xưa còn quen nhau ( chứ ko phải chỉ là qua yahoo với một câu nói gọn gàng " chúc 20-10 vui vẻ"). Không biết sau này còn bao nhiêu ngày lễ 20-10 như vậy nữa??? Nhưng mình sẽ phải vượt qua và sống thật tốt.<br />
Chúc mừng những người có tâm trạng như mình nhé. Hì Hì.....</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/37633</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/37633</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:46 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Viết cho tan nỗi nhớ on Thu, 18 Jun 2026 19:24:46 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Có những nỗi đau khiến người ta tan nát cõi lòng. Nhưng bạn tin đi, vết thương rồi sẽ lành, thời gian là phương thuốc hữu hiệu để chữa lành vết thương.<br />
"Dục tốc bất đạt", càng cố ép mình quên thì sẽ càng nhớ, ĐỐI MẶT với nỗi đau và TỪNG BƯỚC VƯỢT qua nó! Như bạn nghiệm ra đấy, những người đáng giá thì sẽ không bao giờ làm bạn rơi nước mắt (vì đau khổ).</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/37632</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/37632</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:46 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Viết cho tan nỗi nhớ on Thu, 18 Jun 2026 19:24:46 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">càng viết lại càng nhớ, càng muốn quên lại càng ăn sâu vô tâm trí mình. Có lẻ em nên tham gia hoạt động gì đó, như đi học thêm khóa học gì đó chẳng hạn. khi bận bịu hơn, em sẻ không có thời gian suy nghỉ về những chuyện đã qua nữa. chúc em có những lựa chọn tốt .</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/37631</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/37631</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:46 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Viết cho tan nỗi nhớ on Thu, 18 Jun 2026 19:24:46 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Xa anh mình đã làm được nhiều điều....<br />
Xa anh mình có thể ngủ thoải mái mà không cần chat, không cần biết ai đó đang làm gì....<br />
Xa anh mình có thể tiết kiệm tiền khi lên Đà lạt ít thường xuyên  hơn......( bùn. ko được ăn bún bò + kem trái cây)<br />
Xa anh mình đã có thể làm những điều mình thích (Bằng chứng là mình đã đánh được bida..hìhì)<br />
Xa anh điện thoại của mình chăng còn ai sms nữa...đỡ tốn tiền reply lại.....<br />
Xa anh mới biết trên đời này còn nhiều người mình phải chăm sóc( Family = mother + father + I love you)<br />
Nhưng xa anh mình đã có một vết cắt trong tim đau thật nhiều......</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/37630</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/37630</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:46 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Viết cho tan nỗi nhớ on Thu, 18 Jun 2026 19:24:46 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Bạn này giống mỉnh rôi. Nhiều lúc mình thấy buồn tẻ và cô đơn quá.Thứ 7 nào cũng ở nhà và game chẳng biết đâu cả , muốn đi đâu đó cho khuây khoả nhưng lại 1 mình nên thôi.Mình sợ cảm giác đó quá.Có những hạnh phúc vô hình mà mình quên mất hoặc chưa để ý đến nó.Đi tìm tình yêu ở đâu nhỉ? Thật là khó với tôi quá.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/37629</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/37629</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:46 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Viết cho tan nỗi nhớ on Thu, 18 Jun 2026 19:24:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Lại một ngày thứ bảy nữa cũng đã đến....hix..không biết từ bao giờ mình ghét cay ghét đắng cái ngày này...Được nghỉ làm-ở nhà một mình....Thỉnh thoảng bạn bè có rủ đi cafe hay tụ tập nhưng đó chì lả con số ít trong số hàng trăm ngày thứ 7 mà mình đã trải qua chỉ một mình...hix hix...<br />
Ở nhà dọn dẹp rồi lại đi ra đi vào...Đôi khi mình muốn hét lến ..A....a.....a...tại sao cuộc đời mình lại tẻ nhạt đến vậy? Liệu đó có phải là cuộc sống mình muốn, mình cố gắng tạo ra nó không nhỉ?Nhưng cũng có lúc mình nghĩ..Liệu đó có phải là một khoãng lặng để mình nghĩ về những gì mình đã làm trong những ngày qua? Mình được gì và mất gì?<br />
Cuối cùng thì mình nhận ra rằng, thứ bảy cũng không phải là một ngày tệ nhất của mình. Có lẽ mình quá cô đơn nên mới ghét ngày thứ bảy ......sorry mày nhé thứ bảy cô đơn....</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/37628</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/37628</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Viết cho tan nỗi nhớ on Thu, 18 Jun 2026 19:24:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Càng viết càng nhớ ấy chứ nhỉ <img src="https://dalathoa.com/assets/plugins/nodebb-plugin-emoji/emoji/android/1f642.png?v=949c31d9b7c" class="not-responsive emoji emoji-android emoji--slightly_smiling_face" style="height:23px;width:auto;vertical-align:middle" title=":)" alt="🙂" /></p>
<p dir="auto">Chúc bạn may mắn với những gì bạn chọn, nhé.</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/37627</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/37627</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Viết cho tan nỗi nhớ on Thu, 18 Jun 2026 19:24:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">thật là hay, thật là ý nghĩa và cảm động vì chắc cũng có tâm trạng <img src="https://dalathoa.com/assets/plugins/nodebb-plugin-emoji/emoji/android/1f642.png?v=949c31d9b7c" class="not-responsive emoji emoji-android emoji--slightly_smiling_face" style="height:23px;width:auto;vertical-align:middle" title=":)" alt="🙂" /></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/37626</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/37626</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Viết cho tan nỗi nhớ on Thu, 18 Jun 2026 19:24:45 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">bài entry hay thật đó cảm động quá</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/37625</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/37625</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:45 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Viết cho tan nỗi nhớ on Thu, 18 Jun 2026 19:24:44 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Viết cho ngày xưa</p>
<p dir="auto"><strong>Viết cho ngày xưa</strong></p>
<p dir="auto"><strong>Ngày xưa à, anh còn nhớ không, một ngày tháng Tám hai mùa trăng trước, anh và em rẽ hai lối khác nhau?</strong></p>
<p dir="auto">Em lặng lẽ bước đi, không dám quay đầu nhìn lại phía sau. <em>Khi em muốn khóc, em sẽ ngước mắt lên trời để không ai thấy được nước mắt của em.</em> Có bao nhiêu dòng tâm trạng như thế em đã đọc được trên mạng. Vào giây phút ấy, em thấy những đám mây cuối chiều lặng lẽ bay và em không khóc...<br />
Hai mùa trăng đi qua, những người bạn chung của chúng ta, có người thành chồng thành vợ, có người chia ly, có người vẫn cô đơn và có những người đã tìm được niềm vui mới. Em bình yên với một công việc mới ở nơi xa lạ, không anh. Trong những giấc mơ, đôi khi thấp thoáng một ánh mắt, một nụ cười, một khuôn mặt thân quen nhưng lại cứ nhạt nhòa dần, nhạt nhòa như những ký ức cũ.<br />
<img src="http://ngoisao.net/Files/Subject/3b/9d/7d/44/xua_cu.jpg" alt="" class=" img-fluid img-markdown" /><br />
Đêm Trung thu, mưa nhiều hơn ngày Thất tịch. Có lẽ Chức Nữ lại khóc khi phải xa Ngưu Lang. Bất chợt em nhớ đến câu chuyện ngày xưa anh vẫn kể, câu chuyện về ước vọng tình yêu vẹn tròn trong một đêm rằm trăng sáng. Chiều nay, vô tình nghe lại bản tình ca anh thường hát cho em nghe qua điện thoại. Vẫn những ca từ, giai điệu cũ mà trái tim em không lỗi nhịp nữa rồi. Cả bản tình ca cũ đó, em cũng không còn thích như xưa. Khi anh nới với em, "không có gì mãi mãi", em đã không tin hoặc giả không muốn tin, bây giờ mới biết rằng anh đã đúng...<br />
Hai mùa trăng đã đi qua, em từ bỏ rất nhiều thói quen cũ. Em hài lòng với cuộc sống mới, bình thản với những hoài niệm mang tên anh. Đêm trung thu... mưa... giấc ngủ chập chờn. Chuông điện thoại đổ liên hồi, em bắt gặp số điện thoại quen thuộc mà em đã xóa khỏi danh bạ từ lâu. Tin nhắn nhắc nhở những tháng ngày đã qua, nuối tiếc và hy vọng mong manh. Đã lâu quá rồi, đã qua hai mùa trăng rồi, cảm xúc trong lòng em đã lắng xuống. Em đi vào giấc ngủ nhẹ nhàng...<br />
Ngày xưa ơi, em không quên những kỷ niệm cũ, cũng như chưa từng tiếc nuối vì đã quen và dành tình cảm cho anh. Nhưng tất cả đã qua rồi, yêu thương cũng đã nhạt nhòa. Hãy để ký ức ngủ yên anh nhé! Tạm biệt anh, ngày xưa...</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/37624</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/37624</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:24:44 GMT</pubDate></item></channel></rss>