<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Hoa dã quỳ]]></title><description><![CDATA[<h3>Tôi chưa một lần được chiêm ngưỡng sắc vàng rực rỡ ấy của loài hoa phố núi, chỉ nghe anh kể về nó với một giọng đầy say mê và yêu thương - Hoa dã quỳ</h3>
<p dir="auto"><strong>Hoa Nắng</strong></p>
<h3></h3>
<h3>Và cứ như thế không hiểu loài hoa ấy đã đi vào cảm nhận của tôi khi nào không biết, chỉ biết rằng nó lung linh lắm, đẹp lắm trong những giấc mơ, như thấy hiển hiện trước mắt mình nhành hoa còn đẫm giọt sương đêm, mảnh mai mà tràn đầy sức sống với một màu vàng rực rỡ của hoa.</h3>
<p dir="auto"><img src="http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2008/09/3B9C66D5/2.jpg" alt="" class=" img-fluid img-markdown" /></p>
<p dir="auto">Loài hoa như vầng mặt trời nhỏ bé mang sức sống và sởi ấm vùng cao nguyên đầy gió khi những cơn gió lạnh đầu đông kéo về dường như sớm hơn. Dã quỳ không có mùi thơm nồng nàn như hoa hồng, hoa cúc mà mang một mùi hương đặc trưng của loài hoa hoang dã, cái mùi hương để ai lỡ quen rồi sẽ nhớ mãi không quên.</p>
<p dir="auto">Hoa dã quỳ như một cô gái miền sơn cước, giản dị mà đằm thắm nồng nàn đầy sức sống giữa vùng cao nguyên bao la đầy nắng gió. Cứ như thế sinh tồn cùng với đại ngàn thác núi để dâng cho đời, cho phố núi một màu nắng vàng mơ tinh khiết rực rỡ đến ngẩn ngơ lòng lữ khách.</p>
<p dir="auto">Dã quỳ loài hoa của nắng, sống giữa đại ngàn hé nụ chẳng ai mong chờ, khai mãn chẳng ai hay, khi cánh hoa tàn lại trở về ẩn mình trong lòng đất âm thầm chờ mùa xuân để bật mầm , để khao khát cháy bừng lên ngọn lửa cao nguyên.</p>
<p dir="auto">Loài hoa thủy chung son sắt ấy làm nên một góc cho nơi đây Đà Lạt mộng mơ, để mỗi lần dừng chân bên vạt hoa như gom hết những hạt nắng vàng cho riêng mình ấy, ta như thấy đâu đây đôi mắt tròn xoe của dã quỳ theo mỗi bước chân đi. Để nghe thì thầm mỗi lần cơn gió qua, ta như lạc vào những giấc mơ thần tiên thời thơ ấu, hoa như muốn nói những điều thầm kín trong tim "Người ơi! xin hãy về đây cùng mùa xuân, xin hãy nâng cánh hoa vàng tươi thắm, để nghe những lời mong manh mà cháy bỏng những ước mơ".</p>
<ul>
<li>From <a href="http://Ngoisao.net" target="_blank" rel="noopener noreferrer nofollow ugc">Ngoisao.net</a>*</li>
</ul>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/1086/hoa-da-quy</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Thu, 18 Jun 2026 21:01:08 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/1086.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 16:56:23 GMT</pubDate><ttl>60</ttl><item><title><![CDATA[Reply to Hoa dã quỳ on Thu, 18 Jun 2026 16:56:24 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">tôi lên ĐL vào mùa hè nên chưa đc chiên ngưỡng sắc vàng rực rở của Dã Quỳ, nhưng có lẽ Dã Quỳ là  biểu trưng cho sức sốg? cũng giống như Hướng Dương, nó 9dón ánh nắng mặt trời 1 cáhc kiêu hãnh...</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/3529</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/3529</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 16:56:24 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hoa dã quỳ on Thu, 18 Jun 2026 16:56:24 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Lần đầu tiên có dịp lên Đăklắc, cảm giác đầu tiên của tôi là cái nắng vàng! Nắng ở đây dường như vàng hơn, trong hơn và đẹp hơn ở nhiều nơi khác. Thời tiết tháng 11 như một cô gái đẹp nhưng hay dỗi hờn: trời mát mẻ, nắng hây hây , gió nhẹ nhưng thoắt nắng lại thoắt mưa... Và ấn tượng đặc biệt nhất đối với tôi là hoa Cúc quỳ. Dường như đất mẹ bazdan mầu mỡ đã thổi sức sống vào những dãy Cúc quỳ rực rỡ hai bên đường! Bài viết của Quỳnh Như đã nói hộ cảm xúc của tôi về hoa Cúc Quỳ :</p>
<p dir="auto">Không biết có nơi nào cũng mọc loài hoa bình dị mà rực rỡ như cúc quỳ Tây Nguyên của tôi? Những ngọn núi, những thung lũng, những triền đồi bạt ngàn hoang dại, gió cuốn thành lớp lớp sóng hoa vàng. Mỏng manh mà mãnh liệt. Trong mỗi bông hoa cúc quỳ vàng, có phải đang đập nhịp trái tim yêu tha thiết ...</p>
<p dir="auto">Đã nở rồi, những cánh cúc quỳ mỏng manh.<br />
Về mà thương ơi cúc quỳ.</p>
<p dir="auto">(nguyenthuthuy)</p>
<p dir="auto"><img src="http://www.danhim.net/forum3/uploads/tandai/cucquy200612f.jpg" alt="" class=" img-fluid img-markdown" /></p>
<p dir="auto"><img src="http://www.danhim.net/forum3/uploads/tandai/cucquy200612e.jpg" alt="" class=" img-fluid img-markdown" /></p>
<p dir="auto"><img src="http://www.danhim.net/forum3/uploads/tandai/cucquy200612c.jpg" alt="" class=" img-fluid img-markdown" /></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/3528</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/3528</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 16:56:24 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hoa dã quỳ on Thu, 18 Jun 2026 16:56:24 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Có một loài hoa dại mang tên Dã Quỳ...loài hoa này mang trên mình một sức sống mạnh mẽ, luôn tự vươn lên thắp sáng và tỏa hương trên khắp miền đất lạnh....màu hoa của loài hoa Dã Quỳ vàng như nắng mật rực sáng trên những triền đồi phủ đầy tuyết trắng. Dã quỳ là loài hoa nắng của xứ mùa đông, hay là ngọn lửa của trái tim chứa đầy tình yêu mãnh liệt...</p>
<p dir="auto">Tôi tình cờ gặp em trên vùng đất lạnh giá này, một cô gái có đôi má lúm đồng tiền...chỉ chực cười khi có ai đó nhắc đến mình...em xinh đẹp, đẹp như một loài hoa dại...Ùh ! Đúng rồi, loài hoa Dã Quỳ...loài hoa mà em thích...em hay thường nói với tôi, em giống hoa Dã Quỳ lắm....đã không yêu thì thôi, mà đã yêu thì rất mãnh liệt....em cười thật tươi, đôi má lúm đồng tiền ủng hồng lên trong nắng chiều...làm ngất ngây cả những trái tim của những ai gọi là giá lạnh nhất....</p>
<p dir="auto">Tôi yêu em, yêu cái nụ cười xinh xắn lúc nào cũng nở trên môi...nhất là ở cái vùng đất nổi tiếng là giá lạnh và khắc nghiệt này....em với tôi vẫn hay đi dạo vào những buổi chiều cuối ngày...hoàng hôn đẹp thật, từng tia nắng vàng óng ánh chiếu dọc theo những sườn đồi làm nổi bật nên màu vàng của loài hoa Dã Quỳ....gió thổi lạnh lắm, tôi kéo nhẹ em vào mình...cứ như thế tôi và em đi dạo dọc theo những con đường mòn...Tôi cứ bước bên em như thế thật lâu...trong chiều hoàng hôn em thật xinh đẹp...nổi bật lên như loài hoa hoàng hậu trong mùa đông lạnh giá....tôi cứ nhìn em như thế, lâu thật lâu, cảm nhận được tình cảm của tôi dành cho em thật nhiều....tôi có thể ở bên cạnh em, có thể nhìn em....nhưng lại không sao cất lên được lời "Anh yêu em !"...</p>
<p dir="auto">Thời gian trôi qua, ngày chia tay rồi cũng đã đến...em đến tiễn tôi vào một buổi chiều lạnh giá....ánh nắng vàng đã ngả sang màu cam chiều rọi lên những bông hoa Dã Quỳ trên nền tuyết trắng càng làm nổi bật thêm màu vàng của loài hoa dại đẹp đến ngây người đó...Tôi đứng cạnh em, lâu thật lâu mà không biết nói gì, cảm nhận được sự bồi hồi, quyến luyến không muốn rời xa....từng cơn gió thổi làm tung bay những lọn tóc của em càng làm em thêm xinh đẹp bội phần trong chiều giá lạnh...mãi một lúc sau, em mới cất tiếng hỏi "Anh không có gì để nói với em sao ?"...Tôi im lặng..."Anh về rồi sẽ lại lên đây chứ ?"...Tôi vẫn im lặng...."Vậy anh có yêu em không...?"...Bất ngờ, tôi nhìn em, một thoáng buồn...tôi buột miệng "Anh xin lỗi...!"....</p>
<p dir="auto">Ánh nắng chiều vụt tắt....Những cơn gió lạnh rít lên rồi bất ngờ ập đến làm mái tóc em rối tung. Em mặc kệ mọi thứ ngay cả khi có tôi ở đó. Không chịu gỡ lại làn tóc rối, em từ từ quay mặt về phía tôi. Lúc đó, tôi chợt nhận ra có hai giọt nước vô tình đọng lại trên khoé mắt em sau một cơn mưa đau lòng...Em bật khóc !...</p>
<p dir="auto">Tôi cố nén nỗi đau như ngàn mũi tên đâm vào trái tim mình, bước lên xe trở về thành phố....vậy là tạm biệt em, tạm biệt loài hoa Dã Quỳ, tạm biệt vùng đất lạnh....xe đã đi thật lâu, quay đầu lại...bóng em bây giờ đã là một điểm nhỏ xíu, xa thật xa....tôi chợt cảm nhận được vị mặn trên đầu môi....từng giọt nước mắt tuôn trào nơi khoé mắt....Xin lỗi em ! Xin lỗi em thật nhiều...xin lỗi em vì tôi đã không dám nói yêu em....nhưng chỉ có thế, em mới có thể mãi mãi là một loài hoa dại xinh đẹp ở vùng đất lạnh...Tình yêu của tôi dành cho em thật nhiều....nhưng lại quá mong manh....mong manh như chính loài hoa Dã Quỳ....chỉ cần một cơn gió nhẹ thoảng qua cũng có thể lay động được....vì tôi biết rằng, em mãi mãi không bao giờ thuộc về tôi, em thuộc về vùng đất lạnh đã sinh ra và nuôi dưỡng em, là bông hoa của vùng đất đó....</p>
<p dir="auto">Tạm biệt em, tạm biệt loài hoa dại Dã Quỳ...hãy sống hạnh phúc với những gì thuộc về em...!!! Em nhé....</p>
<p dir="auto">( Akita)</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/3527</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/3527</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 16:56:24 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hoa dã quỳ on Thu, 18 Jun 2026 16:56:24 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">Khi mùa dã quỳ. Cả lối đi đều sắc vàng, không thể nhầmlẫn được nơi nào khác</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/3526</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/3526</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 16:56:24 GMT</pubDate></item><item><title><![CDATA[Reply to Hoa dã quỳ on Thu, 18 Jun 2026 16:56:23 GMT]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto">một xái tên mộc mạc nhưng khiến người nghe phải chú ý ..</p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/post/3525</link><guid isPermaLink="true">https://dalathoa.com/post/3525</guid><dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 16:56:23 GMT</pubDate></item></channel></rss>