<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" version="2.0"><channel><title><![CDATA[Về đi nhé! Còn nỗi niềm riêng chưa kịp ngỏ...]]></title><description><![CDATA[<p dir="auto"><img src="http://a3.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash4/223178_126676264075540_126656887410811_180953_489237_n.jpg" alt="" class=" img-fluid img-markdown" /></p>
<p dir="auto">Tự nhiên lại thấy nao lòng?</p>
<p dir="auto">Hè nào cũng vậy, mỗi khi tháng Năm về mang cái nắng trải dài khắp mọi ngả đường, nhuộm tất cả những gì nó gặp thành một màu chói gắt. Này là phượng, này bằng lăng, này là khoảng trời chói nắng báo hiệu sắp có những cơn giông. Gắt gỏng là thế nhưng em thấy lòng mình diệu vợi. Những niềm riêng cũng như mùa hạ rực lửa vẫn có những khoảng không màu tím. Đành phải thú thực rằng: "Em nhớ". Dù nói ra câu đó em ngại lắm, em đâu còn ít tuổi? Chắc tại lâu lắm rồi em mới nói. Ừ, đành thây kệ ai cười, dù sao nói xong em bỗng thấy mình như trở về cái thời đang yêu.</p>
<p dir="auto">Lâu lắm rồi em đã quên cảm giác hờn giận vu vơ. Lạ thế! Hôm nay, tự nhiên tiếc nuối, tự nhiên nhớ nhung. Phải chăng mới sáng ra trời đã cao trong, cái đuôi nắng dài ra đuổi theo em suốt con đường thơm mùi dâu da xoan đang trăng trắng mùa hoa. Bằng lăng còn ấp nụ, toàn những búp treo trên cành nhìn ngồ ngộ. Hay tại vì  cuốn lịch bàn nhắc em nhớ: "Ngày gần lắm rồi đấy nhé! Hân hoan đi để đón chào".  Em nhớ chứ, đâu cần lịch hay một dòng note trong điện thoại như ai.</p>
<p dir="auto">Ở nơi ấy chắc bầu trời cũng cao xanh lắm! Gió cũng lộng cuốn những cánh diều trắng lên cao tít, nhởn nhơ chơi rồi ẩn vào giữa những đám mây. Hãy giữ dây diều cho chặt để cánh diều luôn trong tầm tay níu... mà vẫn được vi vu, rong chơi thỏa thích trong cuộc đời.</p>
<p dir="auto">Tháng Năm ngày rộng tháng dài là thế, ôm trọn những bức bối chất ngất vòng tay nhưng không ôm nổi một nỗi niềm riêng chưa ngỏ. Họa chăng chỉ có một người. Thì thôi, đừng giận đừng buồn về cái điều không có thực. Hãy về đi nhé! Mong manh, đang hờn lắm đấy. Về đi! Tháng Năm ngày rộng đang đón chờ.</p>
<p dir="auto">p/s: Có bài thơ cũ gom nhặt, năm nào vào dịp này cũng lôi ra đọc rồi rêu rao khoe với bạn bè. Bạn bè thuộc hết cả rồi mà em chưa thuộc. Chưa thuộc theo cách nói của anh. Vì em, vì anh, nghêu ngao thế thôi chứ chúng mình chưa bao giờ thuộc hết những tháng ngày đẹp đẽ cùng tháng Năm...</p>
<p dir="auto">*Tháng Năm</p>
<p dir="auto">Người ta giận nắng buông dài phố<br />
Tôi bảo, là những ngày vàng rực rỡ<br />
Nắng nhuộm không gian từ khi ngái ngủ<br />
Nắng vẫn chiếu dọc ngang khi nhà nhà so đũa bữa cơm chiều<br />
Ngày vàng rực rỡ</p>
<p dir="auto">Tháng Năm</p>
<p dir="auto">Tôi ấp ủ một ước mơ<br />
Một ước mơ tự tách vỏ mà thành<br />
Về một miền xa xăm đầy gió<br />
Thổi bung tâm sự<br />
Để nơi đây trở thành miền hạnh phúc</p>
<p dir="auto">Tháng Năm</p>
<p dir="auto">Ngày dài lắm!<br />
Tôi được kể rằng, ai sinh ra trong tháng Năm sẽ được sống dài,<br />
Cùng nắng, cùng gió, cùng những loài hoa ngào ngạt hương<br />
Rồi ôm trọn lòng mình…như ngày tháng Năm<br />
Lòng người cũng rạo rực yêu</p>
<p dir="auto">Tháng Năm</p>
<p dir="auto">Ngày nắng cháy hanh nồng<br />
Những buổi trưa oi ả, ve nỉ non trên cánh phượng hồng<br />
Mùi nắng nồng nàn<br />
Ướp hương hoa</p>
<p dir="auto">Tháng Năm</p>
<p dir="auto">Bằng lăng nở bung dài những ngả đường lớn nhỏ<br />
Ai chờ gió về, đón những khoảng không màu tím?<br />
Tím thuỷ chung lòng<br />
Hoạ chăng như tình yêu đôi lứa?...*</p>
<p dir="auto"><strong>Lan Tường</strong></p>
]]></description><link>https://dalathoa.com/topic/10236/ve-di-nhe-con-noi-niem-rieng-chua-kip-ngo</link><generator>RSS for Node</generator><lastBuildDate>Fri, 19 Jun 2026 04:59:18 GMT</lastBuildDate><atom:link href="https://dalathoa.com/topic/10236.rss" rel="self" type="application/rss+xml"/><pubDate>Thu, 18 Jun 2026 19:16:49 GMT</pubDate><ttl>60</ttl></channel></rss>