Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
-
Ngoại tuyếnToa 126
Nói cho "ấy" nghe nè: "Khi nào em có ý định cưa "ấy", chắc chắn "ấy" sẽ chết (dù ở bất kỳ tư thế nào) @ Jamin
---> tuyên bố rất là gì đó và này nọ..
-
Ngoại tuyếnToa 127
hoa lạc đà:
---> tuyên bố rất là gì đó và này nọ..Kệ tui, nhìu chiện.
Nhớ thiệt hay là chỉ xạo thôi
Hỡi anh thi sĩ của lòng tôi -
Ngoại tuyếnToa 128
Cuối tuần. Mình nghỉ làm ngày thứ Bảy. Lâu lâu giở thói lười biếng. Mà tháng này mình nghỉ 2 cái thứ Bảy rồi đó chứ.
Việc đầu tiên sau khi thức dậy là làm bài tập môn chuyên ngành. Siêng một cách đáng sợ. Khi có gì đó dở dang mà mình đang hứng thì quyết làm cho xong. Giải tới giải lui. Cuối cùng cũng ra được đáp số đúng. Oh, yeah. Tự khâm phục mình quá đi. Cũng nhờ theo đuổi ngành này mà mình kiên nhẫn hơn với các con số. Nhớ hồi học đại cương, cũng cái thể loại này, mình giải 3 lần ra 3 kết quả khác nhau. Tức sôi máu.
Làm xong bài tập khó, tự nhiên thấy phấn chấn. Thay đồ đi ăn sáng, uống cafe. Cắp theo quyển sách về Nhật Bản. Đi bộ lòng vòng trong xóm. Ngó nghiêng ngửa. Xóm này toàn bọn giàu có. Nhà xây theo quy chuẩn 4 tấm, có sân trước 3m. Toàn nhà mới không. Đang đi lưng tưng thì gặp thằng Nigeria thuê chung nhà. Bốn mắt nhìn nhau trào máu họng. Chả thèm cười. Mình chỉ quen thằng bạn của hắn. Tuy da đen giống nhau nhưng mình biết đứa nào quen đứa nào hông quen, hêhê. Lần đầu tiên phát hiện thuê chung nhà với Nigeria, mình sợ đến thót tim ra ngoài. Thấy nó đang cất xe ở dưới nhà là mình ba chân bốn cẳng phóng lên lầu thật nhanh. Tra chìa khóa vào ổ mà tay run cầm cập. Chui được vô phòng rồi tim vẫn đập thình thịch. Chả hiểu sợ cái quái gì. Sợ vì da người ta quá đen?
Đi ăn trưa. Ghé quán của rocker. Ngạc nhiên vì cái bảng "cơm mặn". Há há, dụ gì đây. Còn đang băn khoăn, ngó dzô thấy hắn làm điệu bộ lắc lắc tỏ ý không có cơm chay. À, thì cũng đâu quan trọng gì. Hôm nay hông phải ngày chay. Mình cũng hông phải ăn chay "trường kỳ kháng chiến". Mình ghé tiệm hắn vì thứ nhất gần nhà, thứ nhì hông thích ăn thịt, thứ ba "lia thia quen chậu". Gọi 1 cơm 2 món xào và hột vịt kho. Hic, cơm bưng ra rồi thấy hơi hối hận. Chiều nay mình đi thi, ăn hột vịt lỡ bị hột dzịt trong bài thi thì sao? Huhu... Hắn lại mở Trần Thái Hòa để đổi cho cái rầm rầm của rock. Haiz, có cần phải ưu ái tui dữ vậy hông? Dù gì tui cũng vừa ăn vừa đọc báo, đâu có quởn hai cái lỗ nhĩ để nghe Trần Thái Hòa. Haiz, mềnh hông có ý gì nha, tại bạn tự nguyện à, mơi mốt có chiện gì mềnh hem có chịu trách nhịm đâu.
Thi hết môn. Kỳ này hông thể chơi kiểu như lần trước là hổng học gì cả, vênh váo dzô ngồi thi mà vẫn 10 đỉm. Mất 3 tiếng để dợt lại. Công thức nhiều quá. Mà tính ra thì cũng dễ ợt vì cô giáo đã chỉ rõ sẽ ra đề phần nào. Vấn đề của các sĩ tử chỉ còn là học tủ để vô phòng thi mở tủ ra, có sẵn hết trơn. Vậy mà cũng có nhiều đứa không biết tủ nào để mà mở. Chờ mình làm bài xong là ở trên quay xuống ngó, sau lưng khều khều, xéo thì nháy nháy. Cho mấy bạn mớ công thức nè, tự ráp số vô đi. Mình chuồn sớm đây. Hêhê.
Nếu hôm nay có việc gì đó làm mình áy náy trong lòng thì chỉ vì chưa đi đổi sách. Trời nắng nên mình làm biếng. Trưa mai sẽ tranh thủ giờ nghỉ trưa để đi đổi. Mình đang cần sách mới. Ngắm nghía vài cái tựa, không biết bên thư viện có không nữa. Hôm kia, tự nhiên siêng siêng đọc một lèo hết quyển 'Tôi tự học' của TG Nguyễn Duy Cần. Đúng là sách quý. Đọc đi đọc lại vẫn thấy nhiều điều mới mẻ. Mỗi lần đi nhà sách mà bắt gặp quyển nào của NDC là mình chộp ngay, hổng cần phải suy tư chọn lựa gì hết. Kết cụ ấy từ dạo 'Cái dũng của thánh nhân'.
Nếu mà ai đó muốn xen vào những quyển sách của mình thì mình sẽ rất khó chịu. Người ta có kệ sách hay tủ sách thì không có nghĩa rằng người ta phải đọc thường xuyên những quyển sách trên kệ (tủ) đó. Khi đối diện với sách, có nghĩa rằng ta đang đối diện với tâm tư của tác giả. Mỗi quyển sách cũng như một người bạn vậy. Mà đã là bạn thì phải được tôn trọng. Bạn nằm ở đó, có khi nhiều tháng hay nhiều năm trời ta quên bẵng là bạn đang tồn tại bên cạnh ta. Nhưng, khi ta gặp một điều gì đó gút mắc, hoặc giả dụ ta đang cần tra cứu thông tin, hay là ta cần phiêu lưu vào một thế giới khác để cho qua thời gian rảnh rỗi. Thì, những người bạn này giúp ta thỏa mãn. Chưa kể rằng, kiến thức của ta sẽ ngày càng rộng hơn, bao quát được nhiều vấn đề hơn.
Nhắc đến sách, mình nhớ một kỷ niệm với Rick. Mỗi lần hẹn gặp mà Rick đến trễ, mình thường chui tọt vào nhà sách. Khi Rick tìm được mình với quyển sách trên tay thì lúc nào Rick cũng cười: "You want it?". Mình gật đầu. "Want more? Mình cũng gật đầu nốt. Hehe... Thích nhất là những lúc như vậy. Tha hồ muốn mua bao nhiêu thì mua. Tính ra thì mình cũng rất đỗi "đàn bà" đó chứ. No money = no tea, no girl, no talk. Câu này mới học hồi sáng. Ngẫm nghĩ lại thấy quá xá triết lý thực tế. Thằng sếp mình có câu cũng rất chí lý (mà chắc chỉ cho riêng hắn): "no money, no honey".
-
Ngoại tuyếnToa 129
Đi Vietculture. Gọi tứ tung rủ rê mà ai cũng từ chối. Thật ra đi một mình đối với mình không thành vấn đề nhưng cứ rủ để sau này họ khỏi bảo là "đi mà hỏng rủ".
Có một người hay nắm tay mình khi cả hai cùng đi bộ. Mình đã nghĩ đó là do thói quen của người ta. Nhưng đọc xong 'người tình Spunik' mình thấy có chút gì đó phải suy nghĩ. Cũng cần nên để ý những câu như 'chị mà là bạn gái em thì bảo đảm chị sẽ mập lên vì bị ép ăn hoài'. Nếu người thứ ba nghe được câu nói này họ sẽ nghĩ gì?
Trời chiều. Ngồi ở một vỉa hè trong khu Phú Thọ nhẩn nha với mấy món Huế. Bỗng thấy mình bị thôi thúc để đi tìm một ly nước mía đến kỳ lạ. Nhớ hoài những vần thơ của thi sĩ Nguyên Sa:
*"Mùa xuân buồn lắm em ơi
Anh vẫn đạp xe từ Saigon lên trường đua Phú Thọ
Đạp xe qua nhà em
Nhìn vào ngưỡng cửa
Nhà số 20
Anh nhớ má em hồng…Anh nhớ nhà em có cửa sơn xanh
Có một hàng rào, có thầy, có mẹ…
Có ngựa chạy trong trường đua, người đi ngoài phố
Nên anh đạp xe đi
Rồi đạp xe về
Mà chẳng có đôi ta…Mùa xuân buồn lắm em ơi
Mỗi lần đạp xe về anh vẫn nghe lòng bỡ ngỡ
Chiếc xe còn nguyên màu sơn xanh
Nhưng tâm hồn đã ngả sang màu sắt gỉ
Bởi vì từ Saigon lên tận trường đua Phú Thọ
Hết cả tiền uống một ly nước mía
Mà cũng không gặp em
Nên khát đắng linh hồn"...*Cố công chạy lòng vòng nhưng chẳng có xe nước mía nào. Vì sao lại cần một ly nước mía đến vậy? Vì mình muốn bù chỗ khuyết vật chất của thi sĩ. Trong túi mình có đủ tiền để uống một ly nước mía. Thậm chí một trăm ly nước mía. Nhưng giờ đây, dù có nhiều tiền nhưng mình lại bất lực vì những xe nước mía đã biến mất quanh trường đua Phú Thọ. Thay vào đó là những xe nước giải khát khác với các nhãn hàng thời thượng có gaz lẫn không gaz. Cái gọi là công nghiệp hóa đã làm tiêu tan tham vọng một trăm ly nước mía của mình.
Người ta bảo mình ủy mị. Mình không cãi. Nói đúng mà. Mình đã từng ngồi suy ngẫm về cái tôi. Những tính cách, những sở thích, những thói quen, những thói xấu là ở đâu mà có? Mình đã tự trả lời được câu hỏi này rất lâu rồi. Người khác (có thể là một người lạ hoắc tự nhiên biến thành thân thiết) nghĩ rằng mình phải như thế này, như thế kia, như thế nọ để giống với họ và những người khác. Đối với mình, điều này là hoàn toàn không thể. Mình đâu có hoàn cảnh sinh ra, lớn lên và được giáo dục giống như họ. Mình khác biệt đó là điều tất nhiên. Con người ta chỉ có thể học cách để hòa hợp chứ không thể học cách để rập khuôn theo những người khác.
Mình đọc được khoảng 30 trang quyển 'tôi nói gì khi nói về chạy bộ'. Quyển này khác hoàn toàn với những quyển tiểu thuyết mà tác giả đã viết. Chẳng hiểu sao khi đọc nó mình lại liên tưởng về phố núi và cái bờ hồ dài 5km. Cả thành phố nhấp nhô chỉ có mỗi bờ hồ là tương đối bằng phẳng. Mình chưa bao giờ đi bộ hết chiều dài bờ hồ. Họa hoằn là một đôi lần đi được một nửa từ chợ ra vườn hoa hoặc từ vườn hoa ra chợ. Vây mà mình lại đang nghĩ nếu mỗi sáng thức dậy chạy một vòng quanh hồ thì chắc sẽ hay ho lắm. Sẽ hay ho chẳng kém gì anh chàng mơ mộng nào đó bỏ Saigon lên phố núi định cư chỉ vì muốn được ngồi đọc sách bên bờ hồ mỗi ngày. Hì, mình là người mơ mộng mà khi gặp anh chàng này thấy còn kém xa.
Sáng. Ngủ dậy trễ. Chạy vắt giò. Phóng xe như bay. May là sáng chủ Nhật nên đường phố còn vắng vẻ. Suýt tông anh kia ở khúc quẹo Miền Đồng Thảo. May mà cả hai thắng kịp. Để ý thời gian gần đây, mình có vẻ may mắn trong chuyện xe cộ trên đường. Bao nhiêu lần chạy tưởng cọ quẹt người ta nhưng đều né được. Có lần trời mưa, đang chạy nghe rầm rầm phía sau. Ngoái lại nhìn thấy 4 - 5 chiếc ngã lăn kềnh. Mấy người chạy trước mình cũng lạng quạng tay lái mà mình thì chẳng thấy gì. Có khi cũng do mình đi chậm. Nhớ lại những điều không may hồi năm ngoái. Mình thấy tất cả đều có liên quan đến một vấn đề duy nhất. Từ ngày nghiệm ra điều này, mình cố sống khác đi. Mình nghĩ, trong cuộc sống này, có rất nhiều điều trùng hợp ngẫu nhiên mà ta không giải thích được.
Đọc xong 'người tình Spunik', mình rút ra được một điều rằng nếu cuộc sống thiếu tương tác với xung quanh thì người ta dễ bị đẩy vào ngõ cụt. Mình biết cái ngõ cụt này. Nó khiến con người mang nhiều suy nghĩ tiêu cực, thâm chí bị ý nghĩ về cái chết đeo bám.
Một anh chàng nào đó băn khoăn về tình yêu thời hiện đại. Bài được đăng trên báo tuoitre hôm nay. Mình không biết có bao nhiêu người trẻ sẽ băn khoăn như anh ta? Tình yêu thời hiện đại: có tiền thì sợ tình yêu không chân thật mà không tiền lại chẳng ai thèm yêu. Thế thì làm thế nào để có tình yêu? Phải chăng ngày nay người ta yêu bản thân mình nhiều hơn? Có phải người yêu chỉ là một công cụ để tô vẽ lên bức tranh cuộc sống của họ thêm đầy đủ? Xét theo những gì mình góp nhặt được, cảm giác yêu một người nào đó là do người ta tự tạo ra trong não, trong những rung động cảm xúc của họ mà thôi. Yêu hay không yêu là do bản thân mỗi người tự quyết định (nhưng thường thì ít ai biết mình nên quyết định thế nào). Nếu người ta thấy thích ai đó ở một điểm nào đó thì là do những điểm ấy trùng với hình mẫu họ đã xây dựng sẵn trong trí tưởng tượng. Mình sợ nhất gặp phải tình huống này. Sợ thấy một người xa lạ bỗng trở nên thân quen vì người ta có những điểm trùng như vậy.
-
Ngoại tuyếnToa 130
Hôm nay mình đi đổi sách. Mình hong đọc sách truyện nữa. Từ sau khi đọc 'tôi nói gì khi nói về chạy bộ' xong thì hết hứng đọc tiểu thuyết. Cũng chẳng hiểu tại sao. Có phải do người mình thần tượng sống quá nguyên tắc, không hề giống nếp sống của những nhân vật 'tôi' trong truyện? Kể ra thì đọc một quyển sách và làm sao để thoát khỏi sách cũng là 1 vấn đề phải nghĩ.
Hôm kia tình cờ gặp một người quen cùng quê. Không là bạn nhưng biết nhau từ nhỏ đến lớn. Người ấy bằng tuổi mình. Đã lập gia đình và có 2 nhóc. Nhóc lớn học lớp 3, nhóc nhỏ vừa vào mẫu giáo. Nghe người ấy kể về cuộc sống, về gia đình, mình thấy người ấy sống y như câu nói của người đàn bà Trung Hoa trong quyển 'Sống đẹp' (Lâm Ngữ Đường): 'Cha mẹ sinh ra mình, thì mình lại sinh ra con. Còn việc gì khác để làm nữa?' Hình như khi con người ta suy nghĩ cuộc sống đơn giản thì ắt nó sẽ đơn giản?
Nếu ai đó nghe mình nói mình thích bé gái thì người ta sẽ bảo rằng 'nhỏ lùn bày đặt bắt chước anh'. Mình vẫn thường nói thích bé trai hơn. Ừ, chắc là bắt chước thiệt rồi. Chẳng hiểu sao nhìn đứa cháu gái của nhỏ bạn thấy thích kỳ lạ. Thích vẻ bẽn lẽn, ngại ngùng của bé khi cô Hai bé bảo 'chào cô đi con'. Thích cặp mắt đen lay láy đó. Lần đầu tiên mình nhận ra rằng bé gái cũng đáng yêu chẳng kém gì những bé trai nghịch ngợm (như quỷ sứ). Bao giờ mình sẽ có 1 bé của riêng mình để ôm vào lòng nựng nịu nhỉ? Sẽ không sớm hơn 5 năm nữa. Kế hoạch của mình dài hơi quá. Còn biết bao nhiêu thứ để học, để trải nghiệm trước khi dốc toàn tâm toàn sức cho những em bé đáng yêu.
-
Ngoại tuyếnToa 131
Ủa! bộ bỏ tu rồi sao mà con với cái!.... Lâu quá không thấy con sỏi đâu, chọc bà này cho đỡ ghiền....
-
Ngoại tuyếnToa 132
Đọc comment ở trên thấy đằng ấy hong hiểu ý nghĩa "tu" là gì òy. Thôi miễn bàn.
Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ chưa nghe nói ai chọc ổ kiến lửa mà hổng bị kiến cắn.
Mềnh đang si nghĩ giữa ổ kiến lửa với tổ ong vò vẽ, bên nào lợi hại hơn :verycraz:
-
Ngoại tuyếnToa 133
Mình đang có 500 đồng. Cần mua 1 nụ hôn. Tìm người bán.
:kis:
-
Ngoại tuyếnToa 134
Sáng ngủ hỏng muốn dậy. Cũng tại tối qua ham chong đèn đọc sách. Chạy xe đi làm mà mắt nhắm mắt mở. Đầu chỉ nghĩ đến cái gối đầu và cái gối ôm. Vô văn phòng làm 1 ly sữa bò + hầm bà lằng các loại bột từ hột sen, đậu đen, đậu xanh, đậu nành, mè đen. Vừa xong lại nhảy qua uống một ly cà phê đặc quánh sữa. Tiếp theo thì cơn đói cồn cào mò đến. Chời ơi. Vật vã. Cũng tại buồn ngủ mà quên là mình cần phải ăn sáng.
Thèm đi bơi. Mấy tuần rồi hong đi được. Hừ hừ. Mình rảnh buổi chiều cuối tuần nhưng mình hông thích bơi buổi chiều. Phải cả tháng nữa mình mới có thời gian rảnh vào buổi sáng Chủ Nhật. Sao mà mình bận rộn quá vậy nè.
Trời đẹp quá. Mình muốn đi chơi biển giống người ta ghê. Mình thích đi Nha Trang. Thích đi bộ từ Trần Phú lên Hòn Chồng rồi quẹo về cầu Xóm Bóng. Thích nhẩn nha tìm 'những vật thể lạ' dọc theo bãi biển. Thích vừa đi vừa mua đồ ăn vặt và nhấm nháp. Mặc kệ thiên hạ nhìn ngó. Mặc kệ người nói năng. Mặc kệ nắng. Mặc kệ gió. Đất trời chỉ còn ta và biển.
Ngồi đếm thời gian. Bao giờ cho đến 12 giờ?
-
Ngoại tuyếnToa 135
tui bán nè..hihi
-
Ngoại tuyếnToa 136
Ủa, sao biết tui sắp đi nhatrang mà thèm vậy? há há há! Ngồi trong office máy lạnh mà mặc kệ nắng, gió...thử đầu trần ra nhatrang coi, xì khói luôn chứ chơi àh!
-
Ngoại tuyếnToa 137
dieuphong:
Ủa, sao biết tui sắp đi nhatrang mà thèm vậy? há há há! Ngồi trong office máy lạnh mà mặc kệ nắng, gió...thử đầu trần ra nhatrang coi, xì khói luôn chứ chơi àh!Hớ, pà đi Nha Trang kệ pà chứ, mắc mớ gì nhau? Tui mà đi Nha Trang 1 lần nữa sẽ tìm vô cái chợ gần Tháp Bà, tìm cho được hàng bán ốc luộc để mua cho đầy 1 túi vỏ nắp ốc mặt trăng. Hồi đó lúc ăn ốc thấy nắp ốc đẹp quá tính đem về tặng người 1 cái chơi mà lại bỏ đâu quên mất, tới hồi đi ra bãi biển tìm hoài mới được cái vỏ tí tẹo chưa bằng cái móng tay út, về sg để lên cục chặn giấy làm kỉ niệm, dọn nhà tới lui vài lần mất tiu luôn. Tiếc!
Ra Nha Trang nhớ mua dừa trái uống nhen pà. Ngọt cực kỳ. Hồi năm 2008 tui mua trong chợ 1 trái 7k, ngoài phố 15k, trong quán cafe 25k. Giờ thì chắc gấp rưỡi rồi. Hơi mắc nhưng đáng đồng tiền bát gạo.
-
Ngoại tuyếnToa 138
Mỗi lần trèo lên sân thượng là mình lại nhớ có người từng bảo lên sân thượng nằm nếm trăng. Trăng có vị gì nhỉ? Nếu mà có vị gì thì chắc là do ô nhiễm không khí rồi. Nhất là khu Quận I đủ tứ tạp nham của Sài Gòn Tả Pín Lù. Mình không lên sân thượng nếm trăng. Mình lên để phơi quần áo. Một công việc hết sức bình thường và thú vị. Được quan sát cả khu phố. Thấy phi trường và phi cơ lên xuống ở đằng xa. Thấy trăng sáng vời vợi treo lơ lửng tầng không. Được gió mơn man luồn qua kẽ tóc. Cảm giác khoan khoái khó tả. Chục lần lên sân thượng là chục lần mình nghĩ đến một người nằm trên sân thượng ngửa mặt nếm trăng. Có thể tư thế lúc ấy còn dang tay dang chân kiểu ngũ mã phanh thây nữa ấy chứ. Chao ôi là khờ ung huyền.
:nhapnhay:
-
Ngoại tuyếnToa 139
Hôm nay mình có 1 chiện dzui và 1 chiện hỏng dzui. Mình muốn nói về chuyện hỏng dzui trước.
Số là hôm nay mình học môn Pháp luật. Chỉ là học với hình thức như cưỡi ngựa xem hoa, học sơ sơ để biết trên đời có một phạm trù gọi là pháp luật và những thứ hầm bà lằng thuộc về nó. Cô giáo là người miền Trung. Giọng cô khó nghe đã đành mà cô còn nói cực nhanh. Mà lớp mình thì cực ồn. Mạnh cô cô nói mạnh trò trò nói. Thế rồi cô bực quá. Thay vì giảng bài cô bảo đọc giáo trình và gọi trúng ai thì người đó phải trả lời câu hỏi của cô. Thiên lôi đánh đánh đứa nào đứa đó chết. Trong cuộc truy quét tội phạm lớp học (phạm tội nói chuyện trong giờ học) đã có vài chiến sĩ hy sinh (1 đỉm). Cuộc truy quét kết thúc khi cô gọi đến một bạn nữ và bạn này đã hết sức 'quả cảm', ngang nhiên đấu khẩu với cô (mà bạn í sai be bét, cả về lý lẫn về tình). Cuộc cãi cọ giữa đôi bên không biết đâu là điểm dừng. Giọng cô to, giọng bạn ấy cũng chả kém (mà theo mình thì cô chả cần phải nói lôi thôi với kiểu lý sự cùn đó). Cả lớp im phăng phắc. Mình thấy nghẹt thở. Mình không thích cãi nhau to tiếng lẫn không thích nghe thiên hạ cãi nhau. Ngoài những tiếng đốp chát qua lại mình còn nghe được tiếng máy lạnh chạy rè rè và tiếng cánh quạt máy bay vù vù. Những âm thanh hiếm có của ngày thường. Rồi cuối cùng một bên (tất nhiên là sinh viên) bị hạ gục và cả lớp phải lấy giấy ra làm bài kiểm tra. Khỏi nói cũng biết chả đứa nào làm trúng đáp án của cô. Vì mấy con sâu mà cả nồi canh được đem đổ. Oan ức quá Bao đại nhân ơi.
Chiện dzui của mình là mình tìm thấy báo tuoitre có đăng những truỵên ngắn. Tuy là đăng rời rạc vài chương nhưng không sao, có truyện ngắn ngủn để coi là vui rồi (đang ngán truyện dài). Vài tác giả tên tuổi. Hà hà. Từ từ sẽ kiểm duyệt hết.
Người ta đi chơi về bảo:
- Em có gì vui hông?
- Hông có anh em đâu có gì vui (xạo ke). Em chỉ biết làm việc và đọc sách thôi (mà anh về rồi em vẫn làm việc và đọc sách đó).
-
Ngoại tuyếnToa 140
Jasmin:
họn
Ra Nha Trang nhớ mua dừa trái uống nhen pà. Ngọt cực kỳ. Hồi năm 2008 tui mua trong chợ 1 trái 7k, ngoài phố 15k, trong quán cafe 25k. Giờ thì chắc gấp rưỡi rồi. Hơi mắc nhưng đáng đồng tiền bát gạo.50k 1 chái đó bà!tự nhin ra nhatrang uống dừa? ở đây ko uống cho đã đi có 8k/trái, ra đó phải ăn hải sản, ăn nhọn mỏ lun mà cũng chưa tới nửa triệu! hí hí
-
Ngoại tuyếnToa 141
dieuphong:
50k 1 chái đó bà!tự nhin ra nhatrang uống dừa? ở đây ko uống cho đã đi có 8k/trái, ra đó phải ăn hải sản, ăn nhọn mỏ lun mà cũng chưa tới nửa triệu! hí hí8k/chái pự chà pá uống chua lè đó hả? 50k/chái chắc pà uống ở khách sạn five stars quớ.
Có món ốc gì mà bán bằng lon, nhỏ xíu xìu xiu, nhỏ hơn ốc dừa nữa. Người ta xào sẵn. Tui thấy mấy đứa con nít ngoài Nha Trang mua ốc này dữ lắm. Chắc tại nhiều mà rẻ. Hình như có 5k hay 7k gì đó 1 lon. Chừng 2 lon là 3-4 đứa ngồi lễ cả buổi rồi. Tui đi Nha Trang vài lần, chưa có món nào ăn mà thấy ngon kể cả hải sản. Chỉ duy nhất 1 lần đi Bà Rịa theo dạng homestay, đi nguyên đám cả chục đứa. Hải sản mua tại vựa của người quen rồi nhờ người nhà chế biến dùm. Hai ngày ăn thả ga mà mỗi đứa tốn có 100k.
-
Ngoại tuyếnToa 142
Tan học. Đội cả cơn mưa giông trên đầu hết mười mấy cây số. Lạnh cóng tay. Tưởng hai cái tay bị rớt ở đâu rồi. Chẳng còn cảm giác gì ráo.
Mình hay suy nghĩ đủ thứ khi lái xe. Dường như cái đầu của mình thích làm nhiều việc cùng một lúc. Vừa ăn vừa đọc. Vừa làm việc vừa nghe nhạc. Vừa chạy xe vừa nghĩ ngợi. Mình hạn chế chuyện nghĩ ngợi khi chạy xe bằng việc niệm danh Đức Phật A Di Đà nhưng mà mình lại hay nhớ nhớ quên quên. Thường thì quên nhiều hơn nhớ. Bởi vậy mới biết tại sao quý thầy khuyên Phật tử siêng năng đi chùa. Thực hành chánh niệm không phải ngày một ngày hai mà thành tựu.
Hôm nay trong lúc lái xe mình tưởng tượng ra cái thế giới mình đang sống này giống như một cái hộp đồ chơi hình khối khổng lồ có ba chiều không gian. Ở trong hộp có người đi ngoài phố, có nhà cửa nhấp nhô, có xe cộ tấp nập, tất tần tật mọi thứ đang tồn tại khác. Và thời gian là gã ăn trộm xấu xí đang kéo lê cái hộp một cách nặng nề nhưng trên mặt gã lại chẳng lộ vẻ gì là mệt mỏi hay chán chường ngoài sự lạnh lùng, vô cảm.
Bỏ qua chuyện gã ăn trộm và chiếc hộp, mình muốn nói đến chuyện cô giáo môn Marketing của mình. Hôm nay mình biết cô 33 tuổi. Cô tự khai khi bọn bạn trong lớp nhốn nháo khen cô xinh đẹp. Trông cô trẻ hơn tuổi. Theo mình thì cô không đẹp nhưng cô có duyên. Duyên đủ mọi đường. Ăn nói nhỏ nhẹ. Dùng từ êm tai. Ăn mặc thanh lịch. Dáng người thon thả. Tóc và phụ kiện hợp thời trang. Khuôn mặt và nước da dễ mến. Tổng kết lại, nếu mình là nam giới mình sẽ mở chiến dịch tấn công ngay lập tức. Ai mà chẳng thích sở hữu những nét yêu kiều kia chứ nhỉ. Theo thông tin hành lang thì cô giáo vẫn 'chổng có chừa'. Ai mà bảo muốn 'kua' cô giáo mình thì làm cái đề án xem kế hoạch cưa cẩm thế nào rồi mình xin nick chat hay số phone cho mà tác chiến. :qui:
-
Ngoại tuyếnToa 143
Cúp cua. Đầu têu cho cả đám trốn học với lý do thật đơn giản: đi ăn đồ chay. Sáu đứa lục tục kéo nhau đi trong sự ngỡ ngàng của những đứa ở lại. Nhiều đứa còn tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy mình cúp cua. Làm như trong cái lớp này chỉ có tụi nó mới biết cúp cua vậy.
Sự đời nghĩ cũng kỳ lạ. Có khi cả tuần chả thấy ma nào rủ ăn uống, nhưng vừa lê mông ra quán ngồi thì điện thoại đổ chuông liên tục. Bữa khác nhe mấy cưng, lần sau nhớ 'book' trước à (há há, chảnh :verycraz:).
Nháy mắt cái đã thấy cuối tuần đến nơi. Tuần này ngưng đọc sách dù rằng cũng có tha về nhà 1 quyển. Lười biếng. Thích ngủ hơn. Thôi đi ngủ đây. Mai gặp lại.
:zzz:
-
Ngoại tuyếnToa 144
Báo đăng sóng điện thoại di động có thể gây hại cho sức khỏe con người. Cũng chưa có phát ngôn chính thức nào có cơ sở cho chuyện này. Còn phải đợi thực nghiệm chứng minh. Dù gì thì trong giai đoạn ngắn vẫn chưa biết được có hại hay không và mức độ (ăn) hại thấp hay cao. Mình cũng có điện thoại di động. Một cái thôi. Nhưng mình thường xuyên quên rằng nó tồn tại. Bỏ trong giỏ, vô văn phòng, quăng tụt cái giỏ vào hộc bàn, mở máy tính lên, cắm đầu vào máy, thế là quên. Đến hồi nhớ ra thì cả một danh sách gọi nhỡ và tin nhắn. Vì những sự cố này mà mình bị con bạn 'nối khố' xài xể không biết bao nhiêu bận. Nó bảo 'có điện thoại làm gì mà hông nghe hả con quỷ sứ?' Hung dữ thế đấy, toàn gọi mình là 'con quỷ' không hà. Chạm tự ái dễ sợ nhưng mình luôn tha thứ cho nó. Nhưng có một vài tình huống khác, những câu nói chạm tự ái không thể nào khiến mình có thể tha thứ. Và nó làm cho mình có suy nghĩ khác hoàn toàn về một con người mặc kệ những hình tượng tốt đẹp đã được vun đắp suốt một thời gian dài. Có thể do người nói vô tình nhưng lời nói lại gây ra một sự tổn thương sâu sắc cho người nhận nó.
Chiều nay mình thấy người ta đánh nhau. Do cọ quẹt xe chứ không mâu thuẫn gì to tát. Một đôi nam nữ xông vào đánh một thanh niên. Vừa đánh vừa chửi (thề). Cả ba đều rất trẻ. Mình sợ hãi thật sự. Tại sao lại giải quyết mâu thuẫn bằng nắm đấm? Có một thực tế mà mình thấy được là người Saigon tuy có tính khoáng đạt, vui vẻ nhưng thường hung hăng. Có lẽ không phải là tất cả nhưng không ít người như vậy. Họ sẵn sàng xử theo 'luật rừng' nếu bị chọc tức. Mình từng đọc thấy một người Saigon viết rằng anh đã đánh người đàn ông đạp xích lô khi ông ta có hành động nhảy khỏi bàn đạp, bỏ mặc vợ mình đang ngồi phía trước và chiếc xích lô lao tự do xuống dốc cầu đông người. Mình đọc đoạn văn này đã nhiều năm nhưng mỗi khi chứng kiến đánh nhau là mình lại nhớ đến những điều đã đọc.
-
Ngoại tuyếnToa 145
Mình lao động chân tay cật lực quá nên đói. Trong lúc chờ nước sôi để chế bánh đa cua, tranh thủ giở nhật ký ra viết lăn tăn.
Thẩm thấu cái đói. Run cả tay, viết chả được chữ nào. Mở tủ lạnh cho một viên New Choice Tropical vào miệng. Mặc kệ cái tin có chất độc hại gì đó. Khi nhu cầu thấp nhất trong nấc thang Maslow réo gọi thì chả cần đến nhu cầu an toàn gì sất.
Viết đến đây thì nước sôi. Chế nước vào tô bánh đa cua. Viết tiếp khi chưa được ăn.
Ngày hôm nay mình tương đối thành công. Thi xong cái môn ớn lạnh. Mình ớn nó vì nó hông phải là sở trường của mình. Mình chỉ có thể cố gắng vận dụng trí óc chứ chân tay thì chịu chết. Tuy vậy nhưng mình chưa khi nào đề cao cơ bắp. Vì quan điểm này mà mình hay châm chọc mấy tay "kiến càng" là "phàm phu tục tử", "đầu óc ... tứ chi phát triển". Nhưng nghĩ lại nếu hông có cơ bắp nhìn cũng chán lắm à nha. Người ta có thể nhậu với xí quách nhưng có bồ mang hình dáng xí quách chắc hỏng ai ham. Hì. Ngưng viết 15 phút. Ăn cái đã.
...
Mình ăn nhanh quá. Mới có 14 phút hà. Bánh đa cua hong ngon. Cũng tại mình chế ít nước. Nhớ quán bánh đa của ở gần Parkson. Haiz. Lâu quá hông ăn bởi dzì hông đi qua lối đó. Chưa đủ 20 phút để nhận thấy là no. Dứt thêm bịch sữa tươi. Giờ thì tạm đủ năng lượng để vào vấn đề lảm nhảm ngày hôm nay: "Đong gái".
Mình bắt gặp khái niệm "đong gái" ngày hôm qua. Theo mình thì từ này thể hiện nhiều khía cạnh của người phát minh lẫn phát ngôn. Nếu đem so với "tán gái" thì từ này đẳng cấp cao hơn, thể hiện rõ cái tôi của kẻ đòi "đong". Không hiểu sao nghe từ này mình nghĩ tới rổ đậu phọng và gạo. Từ đong được sử dụng cho hai món này. À, còn thóc nữa chứ. Hừm, mình phải xem xét định nghĩa cụ thể của từ đong. Có 1 anh chàng nào đó viết bài "Bí kíp đong gái trên net". Đọc sơ, hiểu tình huống. Thích nhất câu: "Đong gái là một nghệ thuật, và người đong gái là một nghệ sỹ". Ờ, nghệ sĩ ở không, tỷ phú thời gian. Ngồi click chuột, gõ tay 9 ngón mà tưởng là vẻ vang lắm. Xời!