*Khi còn nhỏ mình đã rất thích bài hát này của Trịnh Công Sơn hồi đó Khánh Ly hát với hòa âm đơn giản (không cầu kỳ như bây giờ). Thích vì nhạc điệu cứ buồn buồn, rời rãi & day dứt thế nào ấy... và nhất là ca từ ở vào tuổi ấy (11-12 ăn chưa no lo chưa tới) nghe chẳng hiểu gì nhiều nhất là câu: "Khi tình đã vội quên, tim lăn trên đường mòn..." hoặc "người về soi bóng mình giữa tường trắng lặng câm" đúng ngơ ngác con nai vàng luôn...
Âm nhạc cùng ca từ khó hiểu cứ lớn lên theo mình bằng những lần uống café nghe nhạc Trịnh, hoặc những cuộc nhậu thâu đêm cùng bạn bè ôm đàn hát nghêu nghao... Mỗi lần nghe lại bài này thì mình lại nhớ đến thời niên thiếu với 1 khoảng trời kỷ niệm buồn vui, bây giờ già rồi mình mới dần hiểu lời hát theo nhiều ý nghĩa và tâm trạng khác nhau và cảm thấy Trịnh Công Sơn thật là một nhạc sĩ tài ba và sâu sắc, ông đã thổi vào âm nhạc Việt một làn gió mới với những triết lý nhân sinh cao cả, tình yêu và thân phận con người thật đáng nể phục.
*
Các bạn thử nghe qua giọng ca mới của ca sĩ Song Giang và câu chuyện tình của anh chàng Sàigòn lên Dalat nghỉ hè nhé!
http://www.youtube.com/watch?v=WipbjTIfldc
Lyric: RU TA NGẬM NGÙI
Môi nào hãy còn thơm, cho ta phơi cuộc tình.
Tóc nào hãy còn xanh, cho ta chút hồn nhiên
Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình
Xin người hãy gọi tên.
Khi tình đã vội quên, tim lăn trên đường mòn
Trên giọt máu cuồng điên, con chim đứng lặng câm
Khi về trong mùa đông, tay rong rêu muộn màng.
Thôi chờ những rạng đông..
Xin chờ những rạng đông
Đời sao im vắng
Như đồng lúa gặt xong
Như rừng núi bỏ hoang
Người về soi bóng mình.
Giữa tường trắng lặng câm.
Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày
Có sợi tóc nào bay, trong trí nhớ nhỏ nhoi
Không còn, không còn ai, ta trôi trong cuộc đời
Không chờ, không chờ aị
Em về, hãy về đi, ta phiêu du một đờị
Hương trầm có còn đây, ta thắp nốt chiều nay
Xin ngủ trong vòng nôi, ta ru ta ngậm ngùi,
Xin ngủ dưới vòm cây ...
