Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Hoa dại ven đường

  • adminA

    Tặng cô Cúc bài Hoa cỏ dại

    **Hoa cỏ dại

    Ở độ cao 1500m so với mặt nước biển, Đà Lạt nghiễm nhiên trở thành vương quốc của các loài hoa. Cứ hai năm một lần Đà Lạt có Festival Hoa nổi tiếng khắp nước. nhưng không vì thế mà người ta quên rằng có một “xứ sở” khác của các loài hoa dại. Dĩ nhiên hoa dại là hoa dại, chỉ mọc hoang trên những ngọn đồi, vách đá, hoặc thả bước chân lang thang trên những cũng đường quanh co, suối đào uốn lượn. Hoa dại được thiên nhiên chăm bón không khác gì bàn tay con người, cho nên có khi bất chợt dừng lại bên đường ngắm một đóa hoa dại đẹp đến thế nhỉ?! Hỏi thì hỏi chứ làm gì có tên. Gọi chung là hoa dại. Thế thôi! Tự dưng tôi nghiệm ra rằng, hoa dại là kẻ du hành tự do nhất xưa nay; chính vì vậy mà cỏ dại giữ vai trò quan trọng là chở che mặt đất khỏi bị xói mòn. Thật ra, chúng là chiếc áp của Mẹ Đất mà con người thường thì bỏ quên…
    Đã là vương quốc hoa thì mùa nào cũng có hoa tươi. Nhưng các loại danh hoa bao giờ cũng được bàn tay con người sắp đặt. Còn sứ sở hoa dại thì phải đấu tranh sinh tồn trước cuốc lấn tới của con người. Nhưng bất cứ lúc nào về Đà Lạt tôi cũng bắt gặp nhiều hoa dại đua nở. Sắc thì hoang dã đã đành, mà hương thì các loại nước hoa đắt tiền không sánh kịp. Như làn gió từ vườn đại đàng thổi ra, hoa cỏ Đà Lạt thật thơm tho không kể xiết. Đậm nồng có, thoang thoảng có. Và đặc biệt là hương của thời gian, hương của ký ức. Như làn tóc ngọt ngào của thiếu nữ, hương vực dậy mọi xung động. Mùi hương cố ý bới trong xó xỉnh ký ức một vài kỷ niệm. Còn những người có giác quan tinh tế sẽ đón nhận thứ hương trời Đà Lạt rất riêng cho mình, để xa nhớ, gần thương như người tình cỏ dại…
    Đừng nói hoa dại là loài cô đơn. Không, hoa dại rất yêu người mến khách và được người yêu. Gã lãng tử MPK là người yêu hoa dại rất mực. Trong số ảnh quá của gã có rất nhiều hoa dại được chụp trong lúc mờ sương hoặc những hoàng hôn tuyệt mỹ. Gã cũng lưu trong máu chút gien của hoa dại là bừng nở và lang thang. Đà Lạt có bao nhiêu đồi núi, bao nhiêu ngõ phố, bao nhiêu đường đèo là có bấy nhiêu sơn nữ hoa bản địa mọc quanh, thưa thớt hoặc chen chúc làm thành từng vạt, từng chùm như tấm thổ cẩm chưa dệt xong. Có bao nhiêu người đến đi chỉ vì yêu Đà Lạt hoang dại. Thỉnh thoảng có ngững gã nghệ sỹ nước ngoài vì muốn giữ riêng mình sắc hoa dại cao nguyên mà trở thành tay nhiếp ảnh nghiệp dư…
    Hoa có tấm lòng cầm khách đã vậy, hoa dại còn là kẻ tiễn chân ven đường. Từ đèo Prenn, Tà Nung, Ngoại Mục, Bảo Lộc hoa dại vẫy tay chào tiễn du khách trên môi luôn nở nụ cười da diết hẹn hò…
    Đà Lạt mệnh danh là xứ sở Mộng mơ, nơi của văn nhân nghệ sĩ. Đặc biệt phố núi này có một dòng thiền Trúc Lâm, âm hưởng tiếng chuông Yên Tử vong vang đâu đó, tan trong cây cỏ làm bật nở hoa dại hồn nhiên. Lâu dần tính giác sẽ lưu dẫn, cỏ cây dại bật ngộ thành một niềm thơm thanh thoát vô ưu. Hoa không chạy trốn người và người không nở hại hoa. An nhiên tự tại cho các loài ong bướm sặc sở vây quanh làm nên linh hồn của hoa dại hòa hợp với hồn người. Nếu nói Đà Lạt là Nàng Tiên thì hồ Xuân Hương là lá phổi của Nàng, cỏ cây hoa dại hít thở tự do, một phong cách sống chậm, thư thái của phố núi mù sương…**

  • adminA

    Cảm ơn Tuấn. Cô yêu Đà Lạt, yêu phong cảnh nên thơ, yêu màu hoa rực rở và yêu cả những hoa dại bên đường.

  • adminA

    Yêu Cúc dại, Hồng vàng

    Mí lại cái này nữa nè (Đẹp kinh hồn luôn nha)

    HOA LƯU LY

    Tên khoa học : Myosotis - Family : Boraginaceae

    Tên tiếng Việt : Hoa Lưu Ly

    Tên tiếng Anh : Forget-me-not - Xin đừng quên tôi

    Thông điệp : Tình yêu chân thành (True Love) - Hoài niệm (Memories)

    Ngày 28/4/1917, Forget-Me-Not được chính thức trở thành biểu tượng hoa của tiểu bang Alaska (Mĩ).

    Hoa Lưu Ly có tên khoa học là Myosotis Scorpioides từ ý tưởng cánh hoa có hình tai chuột (Myosotic tiếng Latin là "tai chuột") và vì chúng thuộc họ cỏ Bò Cạp (Scorpion Grass) do các cụm hoa đều uốn cong lên giống như đuôi bò cạp. Đây là loài hoa bé nhỏ nhưng đầy sức sống và có hương thơm mát, phân bố tự nhiên ở vùng ôn đới. Forget-me-not có hoa màu xanh, trắng, tím, hoặc vàng, nhưng phổ biến là màu xanh hay tím violet đặc trưng (ở Đà Lạt). Forget-me-not thường được cắm chung hoặc làm nền cho các loại hoa khác, đem lại cảm giác trữ tình và êm dịu.

    Hoa Lưu Ly thường được gắn với những hoài niệm yêu thương và tình yêu chân thành. Một truyền thuyết của người Đức đã giải thích nguồn gốc tên của loài hoa màu xanh tím nhỏ bé xinh đẹp này, cũng như ý nghĩa của nó trong ngôn ngữ các loài hoa :

    Ngày nọ, có một hiệp sĩ trẻ và người yêu đang đi dạo dọc theo bờ sông Danube . Cô gái trông thấy mấy cánh hoa đẹp mọc ở ven bờ, nơi sát mí nước, rất thích, cô bảo người yêu hái chúng cho mình. Nhưng than ôi, trong lúc cố vươn tay với lấy các cành hoa, chàng hiệp sĩ trượt ngã xuống dòng sông đang chảy xiết. Bị vướng víu áo giáp nặng nề, chàng đã không thể vượt qua được bờ sông trơn trượt dù đã cố gắng hết sức. Cảm thấy mình đang nhanh chóng chìm xuống, anh ném hoa lên bờ cho người yêu và bằng tất cả hơi thở tàn của mình trước khi chìm mãi, anh gọi nàng một lời như trăn trối : "Đừng quên nhau nhé !" rồi mất hút trong dòng nước xiết... Người yêu đau khổ đã không bao giờ quên anh, cô cài những cánh hoa ấy trên tóc cho đến khi chết.
    Như đôi mắt sáng và xanh
    Của dòng sông nhỏ nhìn anh dịu dàng
    Hoa là ngọc quý trao nàng
    "Đừng quên nhau nhé ! lời chàng thiết tha

    Samuel Coleridge.

    Một truyền thuyết khác kể rằng, có một người du hành nọ đang lang thang trong thung lũng hoang vắng thì nhìn thấy một bông hoa lạ mà anh chưa từng gặp bao giờ ngay dưới chân mình. Anh hái bông hoa, ngay lập tức, cạnh dốc núi hé mở ra. Anh bước vào trong và thấy trước mắt mình không biết cơ man nào là vàng và ngọc ngà châu báu. Anh sung sướng và bắt đầu thu nhặt chúng, nhưng lại vô tình đánh rơi bông hoa bé nhỏ. Bông hoa thầm thì một cách yếu ớt : "Xin đừng quên tôi ! Xin đừng quên tôi !" Tuy nhiên, người lữ hành mải lo say sưa với những vật báu trước mặt mà làm ngơ trước lời khẩn cầu đó. Rồi, khe núi bắt đầu khép dần lại, anh ta chỉ còn một chút thời gian ngắn ngủi để chạy thoát. Nhưng, Alas ! Bông hoa nhỏ từng giúp anh mở cái hang châu báu này đã biến mất mãi mãi.

    Còn theo một truyền thuyết Công giáo, ngày nọ, đức Chúa Trời đi ngang qua vườn địa đàng sau khi sáng tạo ra thế giới muôn loài. Người bỗng chú ý đến một bông hoa nhỏ và hỏi nó tên gì. Bông hoa ngượng ngùng thì thầm : "Hic, con sợ rằng con đã quên mất rồi ạ, thưa Chúa" (I am afraid I have forgotten, Lord). Đức Chúa ôn tồn trả lời : "Forget Me Not. Uh, ta sẽ không bao giờ quên con".

    Lại có câu chuyện khác cũng nói về hoa Lưu ly. Chuyện kể rằng:

    • Một lần nọ có hai em bé được mẹ cho vào rừng thăm bố. Bố các em là một là một cán bộ kiểm lâm. Một hôm khi người cha dẫn con chó và xách khẩu súng vào rừng, bà mẹ bận lo sửa soạn bữa cơm chiều thì hai em bé tha thẩn chơi và dắt nhau ra một bờ suối. Mùa này hoa Lưu ly đang nở đầy bờ. Thấy hoa thơm, đẹp, bé gái muốn hái mà không với tới. Thấy vậy cậu anh choài người ra bờ suối cố hái cho em mấy nhành hoa. Chẳng may bị quá đà, em ngã xuống dòng nước xiết ! Trước khi bị dòng nước cuốn trôi, em ném lên bờ cho em gái mấy nhành hoa và dặn lại: "Đừng quên anh nhé".
      Hoa lưu ly đỏ : Tình yêu mãnh liệt.
      Hoa lưu ly vàng : Anh muốn là của em
Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB