**Người ta bảo, tôi chẳng giống dân Đà Lạt tẹo nào. Mà cũng phải, ngày xưa, trong những bài giới thiệu về thành phố mà thoảng hoặc vẫn đọc trên báo, trên những áp phích này kia kia nọ, người ta bảo, đại loại là "Người Đà Lạt hiền hòa mến khách, các thiếu nữ dịu dàng e ấp trong tấm áo len, những cụ già thong dong dạo bước bên hồ và những chị bán bắp nướng xoa tay vào nhau cho ấm, chờ những đôi tình nhân dìu nhau đến chia nhau một mẩu cuối ngày...". Ngẫm lại, thấy mình chẳng có tí nào là lãng mạn, là hiền hòa và hiếu khách cả. Nhưng ấy là ở nơi nào khác, chứ cứ mỗi khi về Đà Lạt, tôi lại là một đứa trẻ con, thích đạp xe quanh bờ hồ, mơ ước có ai đó rủ mình đi đạp vịt và gợi ý lũ bạn cũ đi Suối Vàng cắm trại. Ừ, Đà Lạt xa lắm rồi những ngày lên nghĩa trang liệt sĩ mở trại sáng tác Hoa Hướng Dương, xa lắm rồi những tháng cong lưng đạp xe cho kỳ hết dốc Duy Tân để lấy le với bạn bè, và cũng thật xa khi cánh cửa của chè hé đã mở rộng hơn, đông hơn và bỗng lạnh hơn...
Có ai là một kẻ xa xứ, nửa đêm chợt nhớ quê?
Có em trong đời, với anh, nơi ấy bình yên.**