Trò chơi thứ hai chưa kịp bắt đầu thì đã đến giờ mọi người giao lưu với nhau. Phòng của tôi
có đến năm anh chàng đẹp trai hết xẩy nên mọi người tập trung đông như kiến.
... Chả nhẽ mình bị mất mặt trước bao nhiêu người thế này?!
Tôi lén nhìn Giang Hựu Thần, An Vũ Phong, Anna và Ân Địa Nguyên. Híc, những người
không muốn gặp mà sao cứ gặp hoài nhỉ?!
- Nào! Tiếp theo chương trình sẽ là một trò chơi độc nhất vô nhị. Chúng ta hơn mười năm
nay mới gặp nhau, chúng ta sẽ chơi trò “Thế giới này chỉ có mình em!”
Thế giới này chỉ có mình em?
Nhỏ Thượng Hội lại giở trò gì thế này?
- Các bạn là những người may mắn ở vòng một trò chơi, bây giờ mỗi người phải nói ra một
việc mình đã làm nhưng người khác chưa làm bao giờ. Nếu việc bạn nói ra đã có người làm
thì bạn phải chịu phạt. Đó là tình yêu và trừng phạt...!
Thượng Hội nói dứt câu, nhìn tôi nháy mắt.
Tôi giật mình, lại âm mưu gì đây... Cái trò “lăn qua lăn lại” ban nãy đã làm tôi hồn bay phách
lạc, bây giờ lại “Tình yêu và trừng phạt”. Cái gì nữa đây mấy mụ nội?
## - Người chiến thắng cuối cùng có quyền chỉ định người thua cuộc bất kì phải làm theo mảnh giấy ước nguyện tình yêu này... - Thượng Hội rút từ phía sau ra một mảnh giấy huơ đi huơ lại.
## Đó chẳng phải mảnh giấy ước nguyện tình yêu mà Hựu Thần cho tôi sao?! Sao nhỏ đó lại có
nhỉ? Nhỏ... nhỏ làm sao mà thó được vậy?
- Ước nguyện tình yêu là sao kia chứ? - Mọi người xôn xao bàn tán, hỏi vọng lại.
- Để mình giải thích. – Anna bước lên khán đài, huơ huơ tờ giấy trước mặt mọi người. – Có
một câu chuyện tình tuyệt đẹp liên quan đến mảnh giấy ước nguyện tình yêu này. Một chàng
trai gia tộc giàu có, dòng dõi thượng lưu yêu một cô gái rất bình thường. Gia đình cô gái
không giàu có và cô cũng không phải là tuyệt sắc giai nhân. Nhưng chính tấm lòng lương
thiện và chân thành của cô đã thu hút chàng trai. Gia đình chàng kịch liệt phản đối tình yêu
không môn đăng hộ đối này. Chàng trai tặng cô gái một mảnh giấy ước nguyện tình yêu và
viết trên đó: Cả cuộc đời mang lại hạnh phúc cho em. Cuối cùng chàng đã thuyết phục được
gia đình mình và cưới cô gái làm vợ...
- Oa, hạnh phúc làm sao! Còn Romantic hơn cả truyện nàng lọ lem nữa! - Ngọc Dĩnh nhảy
cẫng lên.
- Vậy là mọi người đều hiểu rõ sự tích mảnh giấy này. Bây giờ chúng ta bắt đầu trò chơi: Thế
giới này chỉ có mình em. - Thượng Hội lén nhìn Anna, hưng phấn tột độ nói - Bắt đầu từ Ân
Địa Nguyên!
- Tôi... – Ân Địa Nguyên cúi đầu suy nghĩ mấy giây rồi ngẩng đầu nói – Tôi đã từng tự tay sờ
vào xác ướp ở Kim tự tháp Ai Cập. Xác ướp đó có từ mấy nghìn năm trước.
- Ôi chao! Nguyên giỏi quá, đi du lịch cả Ai Cập rồi, lại còn tự tay sờ vào xác ướp nữa! Dũng
cảm quá! - Ngọc Dĩnh vỗ tay, nhảy nhót như con cào cào. Không thể tin nổi ban nãy con nhỏ
còn ngất không biết trời đất trăng sao gì. – Nguyên thiệt là...
Ngọc Dĩnh định nói thêm gì đó nhưng nhìn thấy ánh mắt như sắp giết người đến nơi của
Thượng Hội thì đột nhiên im bặt như bong bóng xì hơi.
- Tôi... cũng làm như thế..... – Giang Hựu Thần mỉm cười nhìn Ân Địa Nguyên. – Xin lỗi
nhé, Nguyên....
- Ok! Giang Hựu Thần cũng từng làm việc đó. Vậy Ân Địa Nguyên đã thua rồi. - Thượng
Hội cong môi lên, luyến tiếc nhìn Ân Địa Nguyên. Địa Nguyên nhìn nhỏ, nhún vai, tỏ ý
không sao cả.
- Để tôi nói! – An Vũ Phong bước lên một bước, vỗ ngực như chắc thắng đến nơi.
- Tôi...
- Mau nói đi mà, Phong! Đừng úp úp mở mở nữa! - Mọi người sốt ruột, giục An Vũ Phong
liên tục.
Vũ Phong liếc xéo tôi một cái, cười ma mãnh:
- Khi mười tuổi, ba tôi không cho tôi đi chơi, tôi dùng ô thay dù nhảy từ cửa sổ phòng mình
xuống, không ngờ vẫn đáp đất an toàn.
An Vũ Phong quệt quệt mũi, đắc ý nói tiếp:
- Phòng của tôi ở tầng ba hẳn hoi.
Dùng ô thay dù...? Tên An Vũ Phong hồi nhỏ xem ra chỉ số IQ cũng cao gớm.
- Ha ha ha...! Chưa ai làm thế bao giờ đúng không?
## An Vũ Phong nhìn khắp một lượt, toan cầm lấy giấy ước nguyện tình yêu thì bị một cánh tay
chặn lại. Anna mặt mày rạng rỡ như trúng số độc đắc bước ra khỏi đám đông.
- Hựu này, cậu còn nhớ không? Buổi tối trước hôm mình và ba mẹ dọn đến thành phố Milan,
mình đã lén nói cho cậu địa chỉ mới. Mình đúng là nàng Juliet phiên bản thời nay. Ái chà,
mình đã cầm ô nhảy xuống dưới để tìm cậu! – Anna cong môi lên, mắt long lanh đáng yêu,
nhìn Giang Hựu Thần.
- Công chúa Anna! – An Vũ Phong cụt hứng khi thấy Anna cướp trắng tay thắng lợi của
mình. - Vậy cậu đã làm gì mà chưa ai từng làm bao giờ?
- Việc mà chưa ai làm bao giờ à? – Mắt Anna sáng như đèn pha, chảnh ra mặt nhìn về phía
Vũ Phong.
- Mọi người cũng biết rồi đấy. Tôi đứng đầu kì thi học sinh giỏi thành phố Tinh Hoa!
- Wa, wa, công chúa Anna giỏi thiệt đó!
- Trời, đứng đầu toàn thành phố cơ à? - Mọi người bàn tán ầm ĩ. Không khí lúc này như nước
sôi ở 100 độ C.
Anna trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, ánh hào quang bao bọc xung quanh nhỏ như
muốn loé mắt.
- Đúng là giỏi thiệt, đứng đầu toàn thành phố, nhưng tiếc là tôi cũng từng đứng đầu thành
phố! – An Vũ Phong cười nhếch mép, đầu ngẩng cao tới 45 độ vênh vang.
- Cậu? – Anna chớp mắt có vẻ không tin lắm. – Kì thi trung học hồi đó đúng là có một nam
sinh đạt điểm tuyệt đối như tôi, nhưng hình như cậu ta tên là Kim Nguyệt Dạ chứ đâu phải
An Vũ Phong.
- Nhưng tôi nhớ không lầm thì cậu nói là đứng đầu toàn thành phố chứ đâu nói là đứng đầu kì
thi trung học nhỉ? – An Vũ Phong đắc ý đứng dựa vào tường.
- Tôi là chàng trai đệ nhất trong kì thi học sinh giỏi toàn năng thành phố Tinh Hoa.
- Đúng đó, đúng đó, Phong được mệnh danh là Anhstanh tái thế mà, mình đã xem cuộc thi
của cậu ấy, siêu đỉnh luôn...- Một người đứng bên cạnh lập tức phụ họa theo.
- Hứ! An Vũ Phong cứ khoái bày trò. Anna trề môi, đỏ mặt lên vì tức giận.
- Dám làm thì dám chịu! – An Vũ Phong liếc xéo Anna, hất hàm nói.
- Giang Hựu Thần, thế cậu có việc gì đặc biệt không? - Thượng Hội nhìn thấy Anna và An
Vũ Phong căng thẳng hơn cả đấu bò tót, vội vàng chuyển ngay chủ đề.
- Tôi... - Hựu Thần suy nghĩ một lát. – Tôi có thể chạy liền một mạch 10.000 m... Cái này
liệu có tính không?
- Ôi trời! Phục sát đất luôn! Chạy đến 10.000 m... Chắc tôi ngủm củ tỏi lâu rồi.
- Không ngờ Hựu Thần lại bền bỉ như thế!
## - Hựu Thần sáng nào 5h15 cũng chạy qua cổng nhà hát lớn Saint Roland, 6h thì chạy đến quảng trường The Moon, sau đó lại chạy vòng lại đường cũ đúng không? – An Vũ Phong vòng tay trước ngực nhìn Hựu Thần.
## - Phong, sao cậu biết rõ thế? - Hựu Thần ngạc nhiên nhìn tên An Vũ Phong đang tỏ ra đắc ý như thầy tướng số gieo quẻ vớ mánh.
## - Vì hôm nào tôi chẳng chạy sau cậu. – An Vũ Phong cười nhếch mép, khiêu khích. - Chỉ có
10.000m, chuyện nhỏ như con thỏ!
- Phong tài thiệt! - Hựu Thần hoàn toàn không để ý đến việc bị Vũ Phong chơi lại một vố, lại
còn khen tên đó giỏi nữa chứ?!
- E hèm! – An Vũ Phong quay sang phía Ân Địa Nguyên, hình như hắn ta chưa muốn chấm
dứt trò chơi. – Ân Địa Nguyên, sao cậu không thừa nhận là mình cũng chạy 10.000m nhỉ?
Đừng có nói với tôi là cậu không chạy cùng Giang Hựu Thần...
- Hựu, xin lỗi nhé! – Ân Địa Nguyên nhún vai.
- À à đúng rồi! Nguyên, tôi còn nhớ có một lần cậu cùng chạy với tôi vào buổi sáng. - Hựu
Thần gãi gãi đầu, cười để lộ hàm răng trắng. Có lẽ đã lâu lắm rồi tôi mới thấy Hựu Thần cười
như thế. Nhìn cậu ấy cười làm người khác cũng muốn cười theo.
Nhưng ngặt nỗi tôi chẳng có tâm trạng nào cười nữa...
- Chú ý, tính đến thời điểm này thì Anna, An Vũ Phong, Ân Địa Nguyên đều bị một phiếu
phủ quyết nên thất bại, Giang Hựu Thần bị hai phiếu chống cũng thất bại luôn. Cuối cùng đến
lượt Thái Linh! - Thượng Hội chỉ tay về phía tôi lại còn ra hiệu nháy mắt.
- Tôi... tôi chẳng có gì đặc biệt... - Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía tôi. – Chúa ơi tha cho
con... – Tôi gãi đầu gãi tai thầm tự nhủ.
Bọn họ người thì sang nước ngoài thám hiểm du lịch, người thì dẫn đầu thành phố, người thì
mạo hiểm nhảy dù bằng ô... Một đứa như mình thì có gì đặc biệt chứ?
- Thái Linh, cậu là đứa độc nhất vô nhị trên thế giới đấy! - Đột nhiên Ngọc Dĩnh hét vống
## lên. Ai cũng thô lố nhìn về phía nhỏ, rồi “xoẹt, xoẹt” mắt tròn mắt dẹt nhìn về phía khổ chủ là tôi.
Nhỏ này nhiều chuyện thật?! Cái gì mà độc nhất vô nhị trên thế giới chứ?
Lẽ nào ý của nhỏ là...
Mồ hôi trên trán tôi lấm tấm. Hic hic...
- Tôi... mười bảy năm nay ngày nào cũng gặp ít nhất mười ba lần xui xẻo... – Tôi nói giọng
run run dưới sức ép như đá tảng từ cặp mắt sư tử Hà Đông của Ngọc Dĩnh.
Đành vậy, đến nước này thì còn giấu giếm làm gì cho mệt, dù gì thì bí mật bí mỡ này ai cũng
biết tỏng rồi.
Tôi vừa dứt lời, mọi người lặng ngắt như tờ, tôi len lén quan sát phản ứng của họ. Ai nấy đều
há hốc mồm, tròn xoe mắt, mặt nghệt ra như phỗng nhìn tôi đăm đăm. Tôi thấy toàn thân
ngứa ngáy như bị ghẻ Tàu, tự nghi ngờ không hiểu mình có phải là quái vật một mắt, ba
chân, năm tay đến từ sao Hoả không.
- Cậu... nói dối! Xui xẻo cỡ đó mà vẫn sống nhăn đến giờ?! – Kì Dực như sực tỉnh cơn mê,
trỏ tay về phía tôi nói.
- Thật tình... – Trên đời này làm gì có ai đi nói mình xui xẻo chứ?! Trừ những người chẳng
được ai đoái hoài gì, kẻ bị Chúa lãng quên như tôi mới thảm đến thế!
- Tôi không tin – An Vũ Phong nghiêng đầu, thốt lên.
Tôi bất đắc dĩ nhún vai, không tin thì thôi vậy, tôi cũng chẳng có cách nào khác.
## - Tôi có thể làm chứng là cậu ấy nói thực 100% - Ngọc Dĩnh lên tiếng. Đương nhiên nhỏ
Thượng Hội cũng theo đuôi phụ họa. Hic... nếu không phải hai nhỏ chứng kiến cảnh đen đủi
của tôi từ hồi còn thò lò mũi xanh đến giờ thì khó lòng mà tin được.
- Hừm! Thái Linh bà xem, chẳng ai tin nổi “kẻ bị Chúa bỏ quên” như bà. Nếu như chẳng phải
là bạn nối khố từ nhỏ với bà, tận mắt chứng kiến bao vụ xui xẻo thì có mà đánh chết tôi cũng
chẳng tin. Bà cũng đừng trách mọi người! - Nhỏ Thượng Hội hình như chẳng có ý giúp bà
bạn chí cốt trong cơn nước lửa mà còn làm tình hình thêm phức tạp.
- Ôi, hoá ra Thái Linh là người đầy bí ẩn....
- Tôi chưa bao giờ nghe thấy chuyện lạ như thế này...
Bị lão thần xui bám dai như đỉa thì bí ẩn nỗi gì chứ.
- Vậy là ai cũng tin Thái Linh, thế thì người nhận được mảnh giấy tình yêu này là... Bốp bốp
bốp!... Miss quạ đen – Thái Linh! - Thượng Hội hét lên như xé vải chắc muốn cả trường nghe
thấy.
Bốp bốp... Bốp bốp...
Cuối cùng cũng tuyên bố người thắng cuộc, bạn bè ai nấy đều vỗ tay rào rào... Chỉ có tôi –
quán quân của trò chơi này là không cười nổi, xem chừng tình hình cứ rối tung lên như mớ
bòng bong.
- Thái Linh, cậu sẽ chọn ai là người thực hiện điều ước trong mảnh giấy tình yêu này?
Thượng Hội giơ mảnh giấy trước mặt tôi, huých vai.
- Ơ... – Tôi nhìn Giang Hựu Thần, An Vũ Phong, Ân Địa Nguyên và cả Anna.
Mắt Hựu Thần sâu thăm thẳm, nụ cười đẹp mê hồn. Anna nhìn tôi chớp chớp mắt, hàng lông
mi cong vút, đôi lông mày lá liễu đen huyền và mềm mại, cô ta đẹp thật... Ân Địa Nguyên
nhìn tôi, ánh mắt như có điều gì muốn nói, liếc nhìn về phía Hựu Thần. An Vũ Phong... nhìn
tôi chòng chọc, bộ cậu ta vẫn giận sao?
Ủa? Không phải! An Vũ Phong như muốn nói điều gì... Khi ánh mắt tôi lướt qua An Vũ
Phong, tôi thấy ánh mắt cậu ta có gì là lạ. Tôi quay đầu lại, nhìn thấy An Vũ Phong khẽ mấp
máy môi: “Tôi... Tôi đi!”
Cậu ta bảo tôi đưa cho mảnh giấy này sao?
Không phải cậu ta đang giận tôi ư?
- Thái Linh! Bà lề mề quá! – Thượng Hội đợi lâu quá đâm sốt ruột, đập mạnh vào vai tôi-
Còn suy nghĩ gì nữa! Đương nhiên là Giang Hựu Thần rồi.
- Tại... tại sao... tôi không.... không muốn... - Phục nhỏ Thượng Hội thật, điểm trúng huyệt
tôi.
- Vì chuyện Giang Hựu Thần kể bị nhiều người phủ nhận nhất nên cậu ấy phải chịu trách
nhiệm thực hiện điều ước trong mảnh giấy! - Thượng Hội nói mà mặt vẫn tỉnh bơ như không,
## dường như cả thiên hạ này chỉ có lí lẽ của nhỏ là đúng nhất. – Khai mau, bà muốn yêu cầu Hựu Thần làm gì?
## - Tôi... không có... – Tôi ấp úng nhìn Hựu Thần. Cậu ấy nhìn tôi vẻ rất chờ đợi. Nhưng tôi làm sao có thể viết lên tờ giấy này chứ, làm sao có thể yên tâm rời khỏi đây, rời khỏi bọn họ...
## - Bà không viết thì để tôi viết hộ! - Thượng Hội giật tờ giấy lại, viết xoẹt xoẹt lên phía trên.
Nhỏ vừa viết vừa lẩm nhẩm: - Giang Hựu Thần hãy làm bạn trai tôi...
Cái gì?!
Làm bạn trai?!
Tôi định cướp lại tờ giấy, nếu như Hựu Thần mà nhìn thấy thì tôi biết ăn nói ra sao.
Nhưng tôi chưa kịp giơ tay ra thì mảnh giấy đã bị một bàn tay khác chộp lấy.
- Anna, cậu làm gì vậy? – Thượng Hội giật mình, quay đầu lại.
- Tiếc quá, Tiểu Linh. Người duy nhất đủ tư cách có được mảnh giấy này là tôi! – Anna tinh
nghịch thè lưỡi. – Vì tôi là công chúa của Hựu Thần mà!
- Thượng Hội, Anna nói đúng đó, đừng có giật nữa... – Tôi đứng nghệt ra, có cảm giác ánh
mắt mọi người sắp đốt tôi cháy xém đến nơi.
Bỗng nhiên có một bàn tay rất khỏe kéo tôi lôi đi, tôi giật mình quay lại – An Vũ Phong?!
- Cậu... muốn đưa tôi đi đâu...? – Tôi cố giật tay Vũ Phong ra nhưng không ngờ bị kéo mạnh
hơn.
- Lẽ nào cô còn muốn đứng ở đó nữa sao?! – An Vũ Phong chẳng thèm ngoái lại, cứ kéo tôi
đi thẳng một mạch ra ngoài.
- Đợi đã! – Không ngờ Hựu Thần chạy bổ đến, đứng chặn phía trước.
- Ồ ồ... bây giờ lại thấy nóng ruột rồi à! – An Vũ Phong khinh khỉnh nhìn Hựu Thần. - Nếu
như có bản lĩnh thì đường đường chính chính thi đấu một trận, việc gì phải chơi trò chơi ước
nguyện tình yêu gì chứ? Người thua cuộc sẽ vĩnh viễn rời khỏi British, không bao giờ quay
trở lại nữa!
Hựu Thần nhìn tôi, mỉm cười nhìn An Vũ Phong, lặng lẽ chờ đợi câu nói tiếp theo của Phong.
An Vũ Phong hít một hơi thật sâu rồi nói rành rọt từng câu từng chữ:
- Ai giành được chiến thắng trong cuộc bầu chọn hội trưởng hội học sinh sẽ là người thắng
cuộc!
***
Tôi là con chim đà điểu... vùi đầu vào cát nóng... Không... tôi chẳng nghe thấy gì, chẳng nhìn
thấy gì hết...
Dưới ánh trăng, tôi tất tả thu dọn hành lý trong kí túc xá, đầu óc như kẻ bị thôi miên đờ đẫn.
Vụ long tranh hổ đấu này làm tôi nghĩ mà thấy rùng mình. Không ngờ Vũ Phong và Hựu
Thần lại nổ ra cuộc tranh đấu sinh tử nảy lửa như thế.
## An Vũ Phong thì chẳng nói làm gì nhưng Hựu Thần từ trước đến giờ tính tình hoà nhã, có tranh giành với ai bao giờ đâu, sao tự nhiên lại vào hùa cùng tên An Vũ Phong bày ra cái trò nực cười này chứ? Nhưng dù Giang Hựu Thần có đồng ý thì tam đại thần cũng ngăn lại thôi, do đó cũng chẳng cần phải lo lắng thừa làm gì.
Tôi vỗ ngực tự an ủi.
## Vù vù vù... Sự việc rắc rối quá, may mà ngày mai tôi sẽ được quay về căn nhà nhỏ thân thương. Mẹ ơi, con chỉ muốn sà vào lòng mẹ, ăn một chén cơm chiên trứng thơm nức mũi!
Reng reng...
## Tôi với tay nhấc cái di động quẳng ở đầu giường. Màn hình điện thoại hiện lên một cô nữ sinh đang ngoáy mông, liên tục ra hiệu hôn gió. Xỉu! Chắc chắn thừa dịp lần trước tôi về nhà, mẹ đã lén đổi hình nền điện thoại!
- Alô...
## - Con gái yêu... có thích hình nền điện thoại mẹ đổi cho không?! - Giọng mẹ khấp khởi vui sướng - Rất model đó!
- Vâng ạ... – Tôi soát lại hành lí vừa chuẩn bị xong trả lời qua loa.
## - Trời ơi, con gái mẹ quả là có con mắt thẩm mĩ... - Mẹ cười khúc khích. – Hôm qua trên đường mẹ gặp một anh chàng. Cậu ta cứ nhất quyết cho là mẹ chỉ mới khoảng hai mươi tuổi.
Dù mẹ biết mình trông rất trẻ nhưng mà cứ nói thẳng ra trước mặt thấy mắc cỡ lắm...
## - Đợi đã! – Tôi ngắt lời kể chuyện thao thao bất tuyệt của mẹ, trong lòng có dự cảm chẳng lành. - Mẹ mua cái gì của anh chàng đó?
## - À à... Con gái mẹ có khác, không chỉ có con mắt tinh đời... Mẹ tuôn ra một tràng lan man rồi đột nhiên ngừng lại, im lặng như tờ.
- Tiền làm tuần trước con đưa cho mẹ đâu?
Đầu dây bên kia vẫn im phăng phắc.
## Cái đó... Mà thôi, cũng chẳng sao, đằng nào con cũng quay về nhà. – Tôi hít hà một hơi dài, cố gắng giữ bình tĩnh. - Mẹ, tuần trước con nhờ mẹ đến trường gặp hiệu trưởng để làm thủ tục chuyển trường, mẹ đã làm xong chưa?
Đàng bên đó vẫn im re.
- Mẹ!
## Con gái, mẹ quên béng mất... -Giọng mẹ hoang mang như có lỗi. – A, mẹ có việc phải nhờ dì Vương bên cạnh, chào con nhé!
Tu... tu...
Tôi cầm điện thoại nhưng chỉ nghe thấy tiếng cúp máy ngân dài. Tôi giận đến phát run: “Mẹ
thật là...! Bên cạnh nhà là dì Tôn chứ đâu phải dì Vương!”
Tôi nằm vật trên giường, rồi bỗng nhớ ra cái gì đó liền bật dậy như lò xo.
## Ánh trăng huyền ảo len lỏi qua khe cửa, dịu dàng chiếu rọi khắp mặt đất, chiếu sáng cả khuôn mặt trắng nhởn như xác chết trôi của tôi.
## Tuần sau chưa rời khỏi đây được, chả nhẽ tôi phải chứng kiến cảnh long trang hổ đấu của hai người đó sao?!
Chúa ơi, hãy cho con một chút bình yên!