It's time to be a big girl now...
...and big girl don't cry...
:20:
don't cry
Định nói một số thứ, nhưng đến lúc đi này, mà nói những lời đó thì quả thật là không cần, nhỉ. Thế thôi thì cất vào lòng vậy.
Thời gian quay trở lại vừa rồi gặp khá nhiều chuyện, không hẳn là chuyện vui, nhưng cũng khá nực cười.
Buồn hay ủ rũ, sợ hãi, mất hay không mất, cũng chỉ là lời nói thôi mà. Hứa cũng chỉ là lời nói thì lời nói là gì, cứ nghĩ mình là người đi truớc đi, ai mà biết đuợc là do nguời khác quay lưng đi? :))
Nhưng thôi, mỗi nguời có một cách sống, người ta cũng vì tự kỷ và trầm cảm thôi mà. :-j Đúng là đời, ai học được một chữ "ngờ" :-j
Đã đến lúc phải đi rồi.
Đi thôi!
Tạm biệt.
Link à, tự dưng hôm nay đọc cái lãng đãng của bà làm tui nhớ tụi mình mấy tháng trước quá he
Lúc đó rất vui,hồn nhiên,tui còn nhớ cái bữa tui đứng đợi bà ngoài mưa rồi bị bà hành , nghĩ sao dạ, rũ người ta qua ngủ mà 2 ,3h còn hát hò, bắt người ta trang điểm chụp hình ,tui lạy bà luôn
rồi những lúc tui buồn chuyện tình cảm,bà là người giúp tui nhiều nhất
Cái gì thuộc về ngày xưa dường như bây giờ ko thể lấy lại link nhỉ ?
Tui đang cười mà nước mắt rơi .....
Link ơi! hạt mưa dù có rơi bao nhiêu cũng thấm dần vào đất ..
bà có thể lấy chum hứng lại mà :)) chỉ có điều, rồi nó cũng sẽ bốc hơi thôi, rồi cũng lại mưa, xong rồi trong chum của bà sẽ có rêu rồi gì gì đó ai mà biết =))
những cái qua đi rồi không Ctrl B được, những điều đã nói làm tổn thương nhau không undo được.
vì vậy mà con người ta ngày càng già đi đó...he he he, và những người ác sẽ sống lâu, để trả giá cho những gì họ đã làm 
Khi một ai đó nói với em rằng...
"hãy mạnh mẽ lên"
...em cũng chẳng biết phải mạnh mẽ như thế nào nữa.
Nhưng khi em định nói với Y rằng...
"phải mạnh mẽ hơn nữa"
...em hiểu điều đó có nghĩa là tự bản thân mình hãy cho chính mình sức mạnh.
Có thể bây giờ em đã không còn nhớ yêu thì cảm giác nó như thế nào. Nhưng em hiểu tất cả cảm giác sau đó.
Sau tình yêu là gì, ai mà biết. Mà cũng chẳng ai định nghĩa nó.
Chỉ có em ngồi tỉ mỉ với chính mình.
Chỉ mới hôm qua đây là như thế. Và ngày mai ấy của quá khứ cũng chỉ đến thế.
Có những điều lặp lại.
Và lặp lại lần nữa.
Nhìn Y bây giờ em vẫn thấy mình can đảm hơn nhiều lắm. Em biết mình phải làm gì.
Chỉ tiếc cho Y.
Đáng lẽ em nên nói với Y từ trước. Em nên cảnh báo Y từ trước.
Nhưng vì thấy Y hạnh phúc quá. Và cũng không muốn có kẻ chỉ vì bao biện cho chính mình mà em sẽ làm ơn mắc oán. Bây giờ thì cái gì em nghĩ nó tới, nó cũng đã tới rồi.
Chỉ là, em cũng chẳng biết như thế này có là quá sớm so với những gì em cảm nhận hay không.
Bao giờ cũng là đến và đi. Trách mình không kịp chạy qua khúc tối trên con đường mà đã bị vướng lại, chỉ không biết phải nhìn xuống chân mình và sợ hãi đến bao giờ.
Nhưng lâu cho đến khi em biết yêu thương người khác, em sẽ giống như những con chim, dù đôi cánh nhỏ bé nhưng luôn hót sau mỗi cơn giông bão.
Mở cửa đi em, ngày đã biếc xanh rồi.
Viết cho em và viết cho Y.
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập